“Do phải kiêng dè để son môi không bị lem luốc, Thẩm Ninh người vừa nhét một miếng pizza lớn vào miệng nhai lấy nhai để khuôn mặt nhỏ nhắn bị căng phồng chỗ này một cục chỗ kia một hòn.”
Có lẽ là ngày chờ đợi b-úi tóc thực sự quá mức nhàm chán, Thẩm Ninh năm ngón tay thành trảo, giơ hộ giáp trên tay trông hệt như móng gà lên, hướng về phía Từ Dao cười một cách “tà mị”:
“Tiểu Dao, dáng vẻ này của ta có giống Mai Siêu Phong không?”
“Không giống....”
Từ Dao chân thành lắc đầu:
“Mai Siêu Phong móng tay đâu có sặc sỡ hoa hòe hoa sói như muội, bộ đồ này của muội nếu đổi thành một bộ y phục màu đỏ ước chừng có thể mang một chút hương vị của Đông Phương Bất Bại đấy.”
“Đông Phương Bất Bại, ha ha ha ha ha ha ha......”
Thẩm Ninh nghe vậy cười đến hoa chi loạn run (cười run rẩy), một tràng run này ấy à liền giật trúng tóc rồi:
“Suýt đau đau đau......”
Thẩm Ninh nước mắt ngắn nước mắt dài giơ tay xoa xoa thái dương của mình.
“Nô tỳ tội đáng muôn ch-ết, xin nương nương thứ tội.”
Hai ba cung tỳ giúp Thẩm Ninh chải đầu trên đỉnh đầu thấy mình chải đầu làm tóc của Hoàng hậu nương nương bị giật đau, vội vàng đồng thanh quỳ xuống trước mặt Thẩm Ninh.
“Đứng dậy đi, là chính ta tự cử động không cẩn thận giật trúng tóc, liên quan gì đến các ngươi chứ?”
Thẩm Ninh cúi đầu mỉm cười rạng rỡ với ba vị cung tỳ kia.
Sớm đã nghe danh Hoàng hậu nương nương kể từ khi vào lãnh cung tính tình hệt như thay đổi thành một người khác vậy, thân thiết tùy hòa vô cùng, hễ là hạng nô tỳ thái giám nào từng làm việc trước mặt nàng thì không ai là không cảm khái.
Vốn tưởng rằng những lời đồn này là khoa trương rồi, hôm nay đích thân trải nghiệm mới phát hiện ra Hoàng hậu nương nương này quả nhiên là khoan dung.
Do Bệ hạ còn đang chờ Hoàng hậu ở trước cửa Chính Đức Điện nên ba vị tỳ nữ này cũng không tiện trì hoãn lâu, bọn họ thấy Thẩm Ninh không có ý trách tội liền vội vàng đứng dậy tiếp tục bận rộn trên đỉnh đầu nàng.
Hoàng thất quý tộc Đoan triều lấy b-úi tóc cao làm đẹp, mấy cung nữ này để Thẩm Ninh thể hiện ra khí thế của một bậc mẫu nghi thiên hạ đã giấu b-úi tóc giả cố định trong tóc của Thẩm Ninh, sau đó đem tóc thật thấm nước dùng lược bí chải mượt mà bao bọc lên b-úi tóc giả, cái đầu này chải xong chưa thèm cài trâm đã thấy vừa nặng vừa rườm rà rồi.
“Cái đó.....”
Trước đó mặc cho bị giày vò thế nào cũng không thèm lên tiếng Thẩm Ninh, thấy mấy cung tỳ này mở ra từng hộp từng hộp phụ kiện trang sức trên bàn gỗ, đột nhiên mở miệng nói:
“Trên đầu ta mấy cái trâm cái xoa kia các ngươi cứ tùy ý, chỉ là cái bộ lắc (bộ d.a.o) kia thì miễn đi nha.”
“Ể??
Nương nương không thích bộ lắc sao?”
Chuyện này.... vốn dĩ trong số trang sức đã tính toán sẵn cho Hoàng hậu nương nương có cài thêm không ít bộ lắc, lúc đi bộ vàng ngọc rung rinh thanh thế mười phần, vừa đẹp mắt vừa phú quý...... cái này sao lại......
“Nếu ta nói thật lòng với mấy người các ngươi, các ngươi có cười nhạo ta không?”
Thẩm Ninh khẽ ngẩng đầu nhìn lướt qua vị tỳ nữ giúp nàng chải đầu.
“Nương nương quý là Hoàng hậu, nô tỳ bọn em sao dám cười nhạo nương nương ạ?”
Trừ phi là thực sự nhịn không nổi.
“Ta lo lắng cái bộ lắc kia đi bộ kêu đình đình đoàng đoàng, nếu có người từ phía sau đột nhiên gọi ta, ta đột ngột quay đầu lại thì mấy cái miếng vàng rủ xuống trên bộ lắc kia tám phần là sẽ quất thẳng vào mặt ta mất.”
Suỵt, Thẩm Ninh cau mày nhỏ, chuyện như thế này chỉ mới nghĩ thôi đã thấy đau lắm rồi.
“Nếu như chẳng may hắt hơi một cái đi, không chừng dải tua rua trên cái kim bộ lắc kia còn có thể chẳng may quấn vào trong cái b-úi tóc giả mà các người vừa nhét cho ta nữa.”
“Quay đầu lại trên cái đầu này bộ lắc tua rua kêu đinh đinh đang đang hệt như mạng nhện lộn xộn quấn quýt bên cạnh b-úi tóc, thắt nút thì thôi đi lại còn giật tóc nữa.”
Thẩm Ninh vẻ mặt đầy khổ sở.
“Ta dù sao cũng là một Hoàng hậu phải gồng gánh qua yến tiệc tối mới có thể về lãnh cung nghỉ ngơi, cái trang sức tóc này ấy à đẹp mắt phú quý là một chuyện, quan trọng nhất là phải bền bỉ dễ dùng.”
“Phụt.......”
Ba vị cung tỳ rõ ràng đã hứa là sẽ không cười này sau khi nghe thấy bốn chữ “bền bỉ dễ dùng” cuối cùng cũng không nhịn được, thi nhau giơ ống tay áo lên che miệng cười.
“Nhìn đi nhìn đi, đã nói là sẽ không cười nhạo ta mà.....”
Thẩm Ninh cố ý nghiêm mặt đơ một khuôn mặt nhỏ nhắn:
“Kết quả là một người cũng không nhịn được.”
“Nô tỳ tội......”
“Được rồi được rồi, đừng suốt ngày cứ treo cái câu tội không thể tha bên miệng nữa, nói với các người nhiều như vậy ta chỉ hỏi một câu, cái bộ lắc này......”
“Hoàng hậu nương nương đã không thích thì không đeo là được.”
Ba cung tỳ giơ ống tay áo che miệng cười xong liền lặng lẽ đem chiếc hộp đựng kim bộ lắc dời ra mép bàn gỗ.
Sau đó ba người này tay chân lanh lẹ cài lên b-úi tóc to đùng trên đỉnh đầu Thẩm Ninh hơn mười cây trâm bằng vàng ròng đúc đặc, cuối cùng ở chính giữa b-úi tóc cài thêm một cây phượng đầu xoa làm điểm xuyết.
“Được chưa thế?”
Co chân trên ghế trúc quá lâu, bắp chân đều đã tê rần hết cả rồi Thẩm Ninh, vừa định ngẩng đầu hỏi ba vị cung tỳ sau lưng xem cái xoa này còn phải cài bao lâu nữa.
Không ngẩng đầu thì thôi, vừa ngẩng đầu lên ấy à do vật trên đầu nặng quá mức khiến cả người đột nhiên ngửa ra sau:
“Dao Dao cứu mạng…”
“Có sao không??”
Từ Dao vốn đang đứng bên cạnh nhai nốt miếng pizza Thẩm Ninh ăn thừa thấy Thẩm Ninh cả người ngửa ra sau vội vàng thi triển khinh công trong tích tắc đã tới sau lưng Thẩm Ninh, hai tay đỡ lấy đầu Thẩm Ninh.
“Không sao, không sao.”
Thẩm Ninh cứng cổ ngoảnh đầu mình về lại vị trí cũ.
Từ Dao mồm ngậm pizza nhíu mày nói với ba vị cung tỳ chải đầu kia:
“Ta nói này, các người chải cho Hoàng hậu nương nương kiểu tóc này có phải hơi quá mức long trọng rồi không??”
“Nô tỳ tội đáng muôn ch-ết.....”
Mấy cung tỳ chính kinh này lặp đi lặp lại dường như cũng chỉ biết nói có mỗi câu này.
“Đừng có nói mấy câu khách sáo, nói đi, có phải ba người các ngươi là do ai đó phái tới cố ý công báo tư thù giày vò Hoàng hậu nương nương không??”
Từ Dao cau mày hất cằm, nếu như mồm không ngậm pizza thì cũng có một chút xíu vị của ác độc cung tỳ rồi.
“Không dám, không dám......”
Ba vị cung tỳ chính kinh này thấy vị cung nữ thân cận bên cạnh Hoàng hậu mang dáng vẻ rất không dễ nói chuyện vội vàng quỳ một gối xuống đất.
“Thế thì..... trên đầu cài cho nàng nhiều xoa như vậy làm gì?”
Cho dù hôm nay là một dịp trọng đại cần phải trang trọng một chút thì cũng tuyệt đối không có cái đạo lý trang trọng đến mức ngửa đầu một cái suýt làm gãy cổ của Hoàng hậu nương nương được.
“Ờ, cái này......”
Ba vị cung tỳ này người nhìn ta ta nhìn người, người đứng đầu lấy hết can đảm có chút ngượng ngùng nói:
“Nô tỳ bọn em nghe nói lần này nương nương sẽ cùng Bệ hạ diện kiến người nước Thương....”
“À.... cho nên??
Người nước Thương và đống trâm vàng đầy đầu thì có mối liên hệ tất yếu nào sao??”
“Lời đồn sứ thần nước Thương phái tới Đoan triều lần này chính là vị thiếu quân chủ sắp kế vị hoàng vị kia, vị thiếu quân chủ này khi sinh ra chính là song t.h.a.i long phượng, muội muội cùng mẹ đẻ của hắn vào lúc trăng tròn đã mang đi tế lễ Nguyệt Thần, có lẽ là do được muội muội cùng mẹ đẻ tế lễ che chở nên vị thiếu quân chủ này từ nhỏ đã kiêu dũng thiện chiến, uy mãnh vô cùng.”
“Nô tỳ bọn em nghĩ rằng người nước Thương vốn đã cường tráng dũng mãnh rồi, vị thiếu quân chủ kia có thể ở trong một đám tráng hán dũng mãnh mà tạo dựng được danh tiếng vang dội.
Cái này chắc chắn ấy à mình khoác da thú, cao lớn mấy trượng, râu ria đầy mặt, cơ bắp cuồn cuộn, mặt xanh nanh vàng…”
Người khổng lồ xanh (Hulk) bản cổ trang sao?
“Nương nương dịu dàng lương thiện như vậy nếu không hạ công phu vào trang điểm chải chuốt cho quý trọng bá đạo một chút nô tỳ bọn em lo lắng nương nương nếu gặp phải vị thiếu quân chủ kia sẽ có chút không áp chế nổi trận thế đâu ạ.....”
Ba vị tỳ nữ lo lắng ưu tư, trong mắt bọn họ Thẩm Ninh đi diện kiến vị thiếu quân chủ nước Thương kia thì có khác gì gà con gặp mãnh hổ đâu?
Chỉ là bọn họ cũng không ngờ tới cái trang điểm b-úi tóc này có thể “quý trọng” đến mức ngửa đầu một cái suýt làm gãy cổ của Hoàng hậu nương nương luôn rồi.
“Được rồi, đứng dậy hết đi, cái trận thế này có áp chế nổi hay không vốn không nằm ở mấy cái trâm cài trang sức tóc này đâu.”
Thẩm Ninh tựa vào bàn gỗ, thuận tay gỡ bỏ một nửa số trâm vàng kia ném vào trong hộp trang sức.
“Nương nương chắc chắn không cần đeo thêm một chút sao??”
Tỳ nữ sau lưng có chút không yên tâm hỏi.
“Đã đủ nhiều rồi.”
Thẩm Ninh khẽ nghiêng đầu một chút xác định sẽ không bị ngửa gãy cổ nữa, nàng từ trên ghế trúc đứng dậy bắt chước lễ nghi Lý ma ma dạy lúc trước phất phất ống tay áo cả hai tay.
Ngay sau đó xoay người một cách bá đạo:
“Đi!
Chúng ta đi gặp vị thiếu quân nước Thương truyền thuyết mặt xanh nanh vàng kia một chuyến xem sao.”
Ba vị tỳ nữ sau lưng thấy Thẩm Ninh đột nhiên đưa ra khí trường như vậy thi nhau thở phào nửa hơi.....
Thế rồi vào khoảnh khắc tiếp theo.
Vị Hoàng hậu chính kinh vừa mới khí thế mười phần nhấc chân định đi ra ngoài sân kia đột nhiên đưa tay ôm đầu, khom lưng ôm chân…
“Ái chà......
Dao Dao tỷ mau đỡ lấy ta một chút.”
“Làm sao thế, làm sao thế??”
Từ Dao ở bên cạnh vội vàng dìu lấy cánh tay Thẩm Ninh.
“Ngồi lâu quá, chân ta bị tê (jio ma) rồi.”
Thật là bá đạo không quá ba giây mà.
“Cần đứng tại chỗ một lát không?”
“Ngoài cửa nhiều người đang đợi thế kia.
Một lát cái gì, tỷ đỡ ta nhảy hai bước là được rồi.”
Dưới sự chú ý của ba vị tỳ nữ chải đầu kia, Thẩm Ninh dồn toàn bộ trọng lượng lên người Từ Dao, nhảy một chân ra ngoài.
Đợi đến khi Thẩm Ninh gian nan nhảy tới cổng sân.
Chân đã hết tê nàng buông tay Từ Dao ra.
Thẩm Ninh đứng sau cánh cửa thẳng lưng lên, phất ống tay áo, giả bộ một vẻ mặt đoan trang đại phương đẩy cổng sân ra.
Sau đó dưới sự chú ý của muôn người không vội không vàng ngồi ngay ngắn trên chiếc kiệu đã chuẩn bị sẵn cho nàng.
“Khởi giá......”
Kèm theo tiếng hô vang của thái giám.
Thẩm Ninh xuất hiện lộng lẫy, trên mặt không còn chút dấu vết hoảng hốt chật vật lúc nhảy một chân trong sân lúc nãy.
Lạnh lùng, cao quý, xa cách bao trùm lấy nàng trong tích tắc.
Sau lưng nàng một hàng dài thái giám, cung tỳ, cận vệ đông nghịt vây quanh nàng.
Trước đó thấy Thẩm Ninh nhảy một chân ra ngoài vốn tưởng rằng Hoàng hậu nương nương của bọn họ cả đời này cũng không bá đạo nổi ba vị tỳ nữ chải đầu kia thông qua cổng lãnh cung nhìn thấy cảnh tượng Thẩm Ninh khởi kiệu lúc này nhìn nhau trân trối.....
Sớm biết Hoàng hậu nương nương lúc chính kinh có thể mang cái khí trường này thì bọn họ còn mân mê nhiều trâm cài làm cái gì cơ chứ?
Trên đường đi tới Chính Đức Điện, bên cạnh kiệu của Thẩm Ninh, bên cạnh cung tỳ chính kinh Từ Dao là Đại thống lĩnh cận vệ Bùi Hành Chu.
“Tiểu Dao, muội xem hôm nay bộ dạng này của tiểu gia thế nào?”
Bùi Hành Chu một tay hất tóc mái, đặc biệt vỗ vỗ mười cán phi đao bên hông vẻ mặt đầy đắc ý nói.
“Học tra trang bị nhiều.”
Một vị cung tỳ chính kinh nào đó vốn giấu binh khí trong ống tay áo rộng thênh thang vẻ mặt đầy khinh miệt chế nhạo.