“Học tra là có ý nghĩa gì?”
Bùi Hành Chu thấy Từ Dao đưa ra một bộ thái độ cung nữ chính kinh hiếm khi thèm đoái hoài đến Thống lĩnh thị vệ, ngẩng đầu liền hỏi Thẩm Ninh trên kiệu.
“Một loại món ăn.”
Thẩm Ninh ngồi trên kiệu duỗi cái hộ giáp trông hệt như móng gà ra, vẻ mặt nghiêm túc đơ một khuôn mặt nhỏ nhắn, bề ngoài bình tĩnh đếm từng hạt kim cương nhỏ trên hộ giáp.
Do trong lòng có chút khiếp sợ đối với vị thiếu quân nước Thương “mặt xanh nanh vàng” sắp diện kiến kia nên ngay cả lời lừa gạt cũng hời hợt hơn ngày thường nhiều.
Hít thở sâu, không được sợ, chẳng phải chỉ là người khổng lồ xanh bản cổ trang thôi sao?
Cái thân hình nhỏ bé này tuy nói là hơi thấp một chút, gầy một chút nhưng khí thế nhất định phải nắm bắt cho chuẩn!
Thẩm Ninh âm thầm cổ v.ũ k.h.ích lệ bản thân trong lòng.
“Thẩm Ninh, muội nói thật đi, có phải muội lại định lừa ta không?”
Bùi Hành Chu hừ hừ nói.
Món ăn.... trang bị nhiều??
Lời này râu ông nọ cắm cằm bà kia thế này mà còn dám bảo không phải lừa gạt.....
Bùi Hành Chu la ó định mắng nhiếc hai tỷ muội này một trận.
Vừa mới ngẩng đầu lên phát hiện Thẩm Ninh hôm nay trên mặt không có một chút biểu cảm dư thừa nào, thoạt nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn kia quả thật là khá trầm ổn.
Biết hôm nay là một ngày đặc biệt Bùi Hành Chu hiếm khi không so đo, một tay nắm chuôi trường đao cũng bắt chước dáng vẻ của Thống lĩnh chính kinh, vẻ mặt nghiêm túc bảo vệ Thẩm Ninh đi về phía Chính Đức Điện.
Kiệu lớn chậm rãi tiến về phía trước, do không có ai mở miệng nói chuyện nên đoạn đường này đi qua vô cùng yên tĩnh.
Nơi đi qua hai bên tường cao từng lớp từng lớp làm nổi bật con hẻm phía sau vừa hẹp vừa sâu.
Trước những tòa lầu gác, đoàn người bước qua hết lớp cung môn này đến lớp cung môn khác.
Nhìn thấy Chính Đức Điện ngày càng gần, Thẩm Ninh đang lo lắng giơ tay xoay xoay cái đài nhẫn trên ngón áp út.
Khuôn mặt nhỏ nhăn nhó có vẻ đau đầu, phối hợp với bộ trang phục ung dung hoa quý này.
Nhìn từ bề ngoài đúng thật là cao quý lạnh lùng vô cùng.
Trước Chính Đức Điện, Hoàng đế Lưu Cẩn mặc long bào màu vàng tươi, trên đầu đội mũ bình thiên có mười hai hàng ngọc châu, chắp tay đứng trước chính điện.
Sau lưng hắn các quan văn võ ngoại trừ Thẩm Nhạc ra đều đã đứng vững vị trí.
Mọi người vươn cổ, lúc thì nhìn về phía cung môn đang đóng c.h.ặ.t ở tiền triều, lúc thì ngoảnh đầu nhìn về phía lãnh cung.
“Nàng ấy sao vẫn chưa tới?”
Tuy nói là đã ký thỏa thuận nhưng Thẩm Ninh mãi không lộ mặt Lưu Cẩn rốt cuộc trong lòng vẫn có chút không chắc chắn.
“Giờ lành vẫn chưa tới, Bệ hạ đừng hoảng.”
Triệu Hỷ ở bên cạnh khom lưng lên tiếng an ủi.
“Ừm.”
Mặc dù trong lòng có chút nôn nóng nhưng người làm vua đương nhiên là vui giận không lộ ra mặt.
Thế nên Lưu Cẩn chắp tay đứng trên bậc thang dài cố tình làm ra một vẻ mặt điềm tĩnh hỏi vị Lễ bộ Thượng thư Chu Hạo đã có tuổi ở phía sau:
“Sứ thần đâu?
Còn bao lâu nữa mới tới?”
“Bẩm Bệ hạ, sứ thần hai nước hôm qua đã vào dịch trạm nghỉ ngơi, tính toán giờ giấc thì chắc cũng sắp tới rồi ạ.”
Chu Hạo kia giơ tay vuốt râu trả lời một cách bài bản.
“Tới rồi, tới rồi, bẩm Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương tới rồi.....”
Cách một đoạn bậc thang đá dài dằng dặc, Lưu Cẩn theo tiếng nói của Triệu Hỷ nhìn về phía cuối bậc thang phía bên hông chính môn, đồng t.ử khẽ co rụt lại.
Chỉ thấy cuối bậc thang dài kia Thẩm Ninh mặc trường bào màu đen thêu phượng dát vàng.
Trên b-úi tóc cao vàng ngọc làm nổi bật nàng vô cùng đoan trang.
Đường kẻ mắt dài hẹp phối hợp với màu môi đỏ thẫm làm nổi bật khuôn mặt vốn thanh tú kia trở nên bá đạo, thong dong và rạng rỡ.......
Hắn chưa từng thấy một Thẩm Ninh có dáng vẻ như vậy.
Một trái tim chân thành vốn luôn đắm chìm trong những toan tính quỷ quyệt chưa từng vì ai mà xao động vậy mà khi nhìn thấy Thẩm Ninh như thế này bước từng bước trên bậc thang cung đình dài dằng dặc dưới sự vây quanh của mọi người tiến về phía hắn cư nhiên lại khẽ run lên.
Vốn dĩ chỉ vì duyên cớ giao lưu hòa bình nên muốn diễn cùng nàng một màn kịch đế hậu hòa hợp, quân thần đồng lòng mà thôi.
Nhưng giờ đây nhìn Thẩm Ninh bước từng bước trên bậc thang đá dằng dặc tiến về phía mình, Lưu Cẩn người bị Thẩm Ninh làm cho kinh diễm đến mức có chút ngẩn ngơ cư nhiên quỷ xui thần khiến lại đưa tay về phía Thẩm Ninh giống như muốn dìu nàng bước lên bậc thang cuối cùng đứng bên cạnh mình.
Thẩm Ninh bưng ống tay áo dày nặng hai tay giao nhau trước người, đợi đến khi đi tới bậc thang cuối cùng nhìn thấy Lưu Cẩn đưa tay về phía mình nàng không nói hai lời cũng đưa tay ra.
Khoảnh khắc tiếp theo Thẩm Ninh chủ động nắm lấy Từ Dao người vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng, sau đó hướng về phía Lưu Cẩn đang treo lơ lửng bàn tay giữa không trung mỉm cười một cách lịch sự.
Nụ cười đó phân minh là đang nói với Lưu Cẩn rằng xin lỗi bên cạnh ta đã có người dìu rồi.
Rơi vào trong mắt Lưu Cẩn thì lại thành “Nắm cái gì mà nắm?
Cái đó là giá khác!”.
Hai người lướt qua vai nhau, Thẩm Ninh đi tới vị trí của mình đứng vững.
Lưu Cẩn có chút ngượng ngùng buông tay xuống giấu trong ống tay áo.
Sâu trong lòng một nỗi thất vọng ngay cả chính hắn cũng chưa kịp nhận ra thoáng qua rồi biến mất.
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.”
Triệu Hỷ cúi đầu thi lễ với Thẩm Ninh nói.
“Ừm.”
Thẩm Ninh nắm lấy Từ Dao im lặng đứng trước Chính Đức Điện, dọc theo bậc thang kéo dài từ chính môn, ngước mắt nhìn về phía cánh cửa cung khổng lồ phía xa.
Trong lòng cảm khái muôn vàn.
Đây chính là.... tiền triều rồi sao??
Lát sau.
Cánh cửa cung nặng nề kia nứt ra một khe hở, ngay sau đó liền chậm rãi mở ra.
Thẩm Nhạc đi một mình ở phía trước nhất, sau lưng hắn một bên trái một bên phải, một người vạm vỡ một người gầy gò, đi theo sau là hai hàng đoàn sứ tiết đến từ các quốc gia khác nhau.
Do hôm nay là dịp long trọng.
Thẩm Nhạc mặc một bộ trường sam màu mực, trên đai lưng được điểm xuyết bằng hoa văn Thao Thiết màu vàng sẫm, cách một bậc thang đá dài dằng dặc cùng với Thẩm Ninh trong bộ phượng bào màu đen đứng trước cửa Chính Đức Điện xa xa hô ứng lẫn nhau.
Hai anh em người thì bá đạo người thì trầm ổn.
Khí trường có thể thắng nổi sứ thần từ xa tới hay không thì chưa biết.
Dù sao cũng đem Lưu Cẩn mặc long bào màu vàng tươi bên cạnh làm nổi bật trông hệt như một con rồng cặn bã (tra long) vậy.
Lát sau trước sự chứng kiến của mọi người Thẩm Nhạc cùng đoàn sứ tiết hai nước bước lên bậc thang dài.
“Trần quốc Nhị hoàng t.ử Si Trì mang theo đoàn sứ thần tham kiến Đoan triều Bệ hạ, Hoàng hậu.”
Một thiếu niên mặc y bào màu tím sẫm, trên ống tay áo không mấy rộng rãi thêu hoa văn bò cạp bằng chỉ màu, trên cổ đeo một chiếc khóa bình an bằng bạc, tóc dài b-úi cao giữa tóc có rủ xuống những sợi xích bạc nhỏ xíu, hai ngón tay chụm lại khẽ chạm vào giữa mày dùng lễ nghi của nước Trần thi lễ với Lưu Cẩn và Thẩm Ninh.
Thì ra sứ thần nước Trần phái tới Đoan triều lần này cư nhiên lại là một thiếu niên lang trẻ tuổi.
Trên quần áo thêu hoa văn bò cạp, ồ đúng rồi, nước Trần bên kia nhiều rừng núi, người nước Trần giỏi nhất chính là đối phó với những loại côn trùng chướng khí độc hại kia.
Nhị hoàng t.ử Si Trì là bào đệ của vị hoàng t.ử Si Triệt sắp kế vị hoàng vị một lòng cầu hòa kia sao?
Trong lòng điều động những kiến thức đã khổ luyện những ngày qua để nghiêm túc suy đoán, Thẩm Ninh trên mặt bày ra vẻ mặt Hoàng hậu chính kinh điềm tĩnh lại ít lời, hướng về phía thiếu niên kia mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu.
Si Trì thấy Thẩm Ninh mỉm cười với mình liền lập tức hướng về phía Thẩm Ninh đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ và xán lạn hơn nhiều.
Thẩm Ninh trong lòng cảm thấy hơi kỳ lạ, lần đầu tiên gặp mặt mà người này.... cười thật nhiệt tình quá cơ......
Si Trì vẻ mặt rạng rỡ đem bàn tay phải đeo một chuỗi hạt hương màu nâu trà giấu ra sau lưng, trong ống tay áo trên cánh tay quấn một con rắn lục dài bằng ngón tay cái.
Vốn dĩ muốn tìm chút cảm giác tồn tại trong dịp trọng đại thế này con rắn lục kia vừa định thò đầu ra khỏi ống tay áo do cái chuỗi hạt hương kia nên đành phải quy quy củ củ rụt cái đầu rắn nhẵn nhụi kia về lại.
Đúng lúc này.
“Thương quốc thiếu quân chủ Trác Phong mang theo đoàn sứ thần Thương quốc kiến qua Bệ hạ, Hoàng hậu.”
Một giọng nói ôn hòa vang lên bên cạnh Thẩm Nhạc.
Thiếu quân chủ nước Thương?
Do những lời đồn thổi Thẩm Ninh vừa nghe thấy cái tên này đã nổi một tầng da gà, nàng cố tỏ ra điềm tĩnh lấy hết can đảm dời tầm mắt khỏi người Si Trì, nhìn theo tiếng nói ngước mắt nhìn về phía vị thiếu quân chủ kia.
Chỉ thấy giữa sự vây quanh của một đám tráng hán, một thiếu niên mặc y bào màu đỏ thẫm trên vai khoác một tấm da cáo trắng xuất hiện trước mắt Thẩm Ninh.
Thiếu niên này bên tóc tết hai ba lọn tóc nhỏ màu sắc sặc sỡ, tai trái đeo một viên ngọc tùng thanh nhỏ nhắn, phía dưới viên đá kia dùng hoa bạc khảm một chùm lông trắng xinh đẹp.
Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là khuôn mặt của vị thiếu quân này!
Khuôn mặt này.......
E mờ mờ mờ.......
Đã nói là cao lớn mấy trượng đâu?
Đã nói là râu ria đầy mặt đâu?
Đã nói là mặt xanh nanh vàng đâu??
Kết quả thì sao??
Cư nhiên!
Lại lớn lên trông “nãi” (non nớt/dễ thương) như vậy!
Chính là cái kiểu “nãi” ngoan ngoãn và “nãi” đẹp trai một cách thư sinh văn nhã ấy!
Không chỉ một chút cũng không dọa người mà còn rất ưa nhìn nữa!
Sự tương phản này lớn đến mức thực sự khiến Thẩm Ninh có chút trở tay không kịp.
Khốn khổ cho nàng sau khi nghe thấy sự miêu tả hệt như người khổng lồ xanh bản cổ trang của ba vị tỳ nữ chải đầu kia về vị thiếu quân chủ này, ngồi trên kiệu bề ngoài điềm tĩnh trong lòng hoảng hốt, hèn nhát suốt cả đoạn đường!
Mà vị thiếu quân nước Thương Trác Phong này thấy Thẩm Ninh cứ nhìn chằm chằm vào mình thì giữa lông mày cũng có chút thẫn thờ.
Sớm trước khi tới Đoan triều những lời đồn thổi về vị Hoàng hậu này hắn đã nghe không ít rồi.
Lời đồn vị muội muội của đệ nhất danh tướng Đoan triều này rất không được Bệ hạ yêu thích, nếu không phải vì duyên cớ của Thẩm Nhạc thì Bệ hạ tuyệt đối sẽ không cưới nàng làm hậu đâu.
Cho nên ấy à cô nương này tám phần là một người tính tình cổ quái, trên mặt mọc vết ban đỏ, mắt to như chuông đồng, dáng vẻ vô cùng khủng khiếp.
Tuy nhiên nàng lại là muội muội duy nhất của Thẩm Nhạc, rất được Thẩm Nhạc yêu thương.
Thẩm Nhạc người này ấy à vốn thích dùng đao kiếm nói chuyện, không mấy thích đạo lý với người khác cho lắm.
Năm xưa Thẩm Ninh vì dung mạo xấu xí nên khắp nơi bị đám tiểu thư quý tộc trong kinh bài xích.
Lời đồn Thẩm Nhạc từng người một tìm tới cửa nhà phụ huynh của những tiểu thư quý tộc thế gia trong kinh kia từng nhà từng nhà uống rượu trò chuyện.
Thẩm Nhạc?
Uống rượu trò chuyện?
Hừ, lời khách sáo mà thôi!
Ám chỉ đe dọa thì đúng hơn.
Trước khi tới tộc nhân trong bộ lạc tám chuyện với hắn đã dặn dò kỹ lưỡng bảo hắn sau khi vào Đoan triều ngàn vạn lần đừng có nhìn chằm chằm vào dáng vẻ của vị Hoàng hậu nương nương Đoan triều kia quá lâu, không lịch sự.
Lỡ như chọc cho vị Hoàng hậu nương nương diện mạo dữ tợn tính tình cổ quái kia nảy sinh chán ghét, xúi giục vị tướng quân tàn bạo thắng liền mười ba thành Thẩm Nhạc kia một lời không hợp liền muốn móc nhãn cầu của vị thiếu quân chủ như hắn ra thì khốn......