Lý Ý vừa thấy lông vũ của con gà rừng bình thường qua nét b-út của Thẩm Ninh mà lại có thể làm ra thứ đẹp đẽ như vậy, trong lòng đại hỷ, vội vàng hỏi:
“Không biết vật này phải tốn bao nhiêu bạc mới có được ạ?”
Thẩm Ninh giơ tay nhéo một góc tờ giấy trơn, giả bộ chăm chú ngắm nghía bức vẽ của mình, đột nhiên nói một câu không ăn nhập gì:
“Vừa nãy trên tiệc, huynh mắng huynh trưởng nhà muội bao nhiêu câu ấy nhỉ?”
Cái này.....
Lý Ý có chút ngượng ngùng giơ tay làm dấu chữ V (hai ngón tay) với Thẩm Ninh.
Hai câu à....
Là một cô nương tốt không bao giờ thù dai, Thẩm thương nhân đen tối Ninh cười híp mắt nói:
“Năm trăm lượng vàng không mặc cả.”
Thẩm Nhạc ở bên cạnh đang định uống rượu, nghe thấy lời này tay run lên khiến vài giọt rượu trong chén b-ắn ra trên án kỷ.
Thấy Lý Ý nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc, Thẩm Nhạc vờ bình tĩnh nói dối:
“Căn bệnh cũ để lại khi đ.á.n.h trận năm xưa.”
Thì ra là thế.
“Thẩm tướng quân vẫn nên chú ý thân thể nhiều hơn mới tốt.”
Dù sao nếu ngài mà ngã xuống thì sẽ đến lượt đám nghĩa huynh kinh thành này ra chiến trường rồi, Lý Ý chân thành quan tâm nói.
“Không sao, không sao.”
Bệnh cũ cái con khỉ, huynh trưởng nàng chắc chắn là thấy nàng bắt chẹt người ta quá ác, nhịn cười không được nên mới làm đổ rượu lên bàn, Thẩm Ninh nghiêng mặt lườm Thẩm Nhạc một cái.
Thẩm Nhạc giả vờ như không thấy, giơ tay xách gáy con Thẩm Nhị Ha đang dính người trong lòng Thẩm Ninh lên, ôm tiểu t.ử này vào lòng mình, sau đó bày ra dáng vẻ “làm phiền rồi muội tiếp tục đi”.
Lý Ý thấy Thẩm tướng quân bận rộn vuốt sói không rảnh để ý đến mình, thế là dời tầm mắt trở lại trên người Thẩm Ninh, định mặc cả:
“Lông vũ này là từ con gà rừng do ta săn được mà ra, không biết Hoàng hậu nương nương giá này có thể bớt chút ít không?”
Là con em quý tộc kinh thành có thể tham gia vây săn của hoàng gia, có nhà nào không phải thế tập mấy đời giàu nứt đố đổ vách.
Vàng thỏi không phải là không có, nhưng mà mấy cái lông vũ này của muội bán năm trăm lượng vàng, vị chi là hơi quá bắt chẹt rồi!
Đặc biệt lông lại còn là do tự hắn bỏ ra.
“Bán đắt như vậy tự nhiên là có cái lý của nó chứ, huynh nghĩ đi, vật này của muội nếu bán cho huynh năm trăm đồng tiền, huynh có mặt mũi nào mang đi tặng muội muội nhà mình không?”
“Hơn nữa, lông vũ đó sở dĩ dùng lông vũ do huynh săn được chẳng phải là để làm nổi bật tâm ý tặng quà cho muội muội nhà mình của người huynh trưởng là huynh sao?”
“Với lại vật này chỉ là nhìn trên bản vẽ đơn giản thôi, chứ dùng đá mặt trăng làm vòng, tơ vàng chỉ bạc làm dây dẫn, quý giá lắm, đảm bảo muội muội nhà huynh sau khi nhận được món quà này sẽ không bao giờ lấy câu:
‘Huynh xem huynh trưởng nhà Hoàng hậu tỷ tỷ kìa, rồi lại nhìn huynh xem’ ra để mắng huynh nữa, như vậy công t.ử nhà họ Lý còn cảm thấy món quà này không đáng giá năm trăm lượng vàng sao?”
Hay lắm, ngay cả lời thoại lừa người cũng lười thay đổi.
Thẩm Nhạc ở bên cạnh ôm Thẩm Nhị Ha trong lòng, giơ tay đỡ trán, ra hiệu không còn mắt nào để xem tiếp.
“Thật sao?”
Vừa nghe tặng món quà này sẽ không bị mắng, Lý Ý lập tức cảm thấy năm trăm lượng vàng này tiêu thật là xứng đáng.
“Nhất định là thật mà.”
Thẩm Ninh nghiêm túc gật đầu.
“Được!
Đã như vậy chuyện quà cáp xin trông cậy vào Hoàng hậu nương nương.”
Lại một vị nghĩa huynh kinh thành nữa vui vẻ móc túi dưới sự lừa gạt của Thẩm Ninh.
Bởi vì cái giá này thực sự là đắt đến mức có chút quá đáng, đợi đến khi Lý Ý mãn nguyện rời khỏi án kỷ, Thẩm Nhạc lần đầu tiên tận mắt chứng kiến Thẩm Ninh bắt chẹt tiền của người khác không khỏi tò mò hỏi:
“Muội thật sự có nắm chắc có thể khiến bọn họ tặng xong quà là không bị muội muội nhà mình mắng nữa không?”
“Đó là đương nhiên.”
Thẩm Ninh vừa nhét tiền vào lòng Từ Dao vừa nói với Thẩm Nhạc:
“A huynh nếu không tin có dám đ.á.n.h cược với muội một ván không?”
“Không dám.”
Thẩm Nhạc sau khi tận mắt chứng kiến muội muội nhà mình lừa gạt đám nghĩa huynh kinh thành này như thế nào, trước lời khiêu khích trắng trợn của Thẩm Ninh, dứt khoát chọn cách không tiếp chiêu.
Chậc!
Thấy huynh trưởng nhà mình không dễ lừa như người nhà khác.
Thẩm Ninh thở dài một tiếng, giơ bản vẽ vẫy vẫy về phía bóng lưng Lý Ý, lớn tiếng nói:
“Lý gia huynh trưởng, chuyện này huynh cứ yên tâm giao cho muội là được, muội đảm bảo muội muội nhà huynh thấy món quà huynh mang về từ vây săn Tàng Sơn lần này chắc chắn sẽ khen huynh một trận thật ra trò cho xem~”
Lý Ý đi về trước án kỷ nghe thấy lời này của Thẩm Ninh, giơ tay áo bái về phía nàng:
“Đa tạ Hoàng hậu nương nương.”
Mấy tên con em thế gia kinh thành ngồi bên cạnh án kỷ của hắn kẻ thì kéo vạt áo Lý Ý người thì quàng vai Lý Ý, lần lượt hỏi thăm hắn Hoàng hậu nương nương giúp hắn nghĩ ra chủ ý gì.
Vì con gà rừng đó chỉ có mình hắn săn được nên cũng không sợ người khác học lỏm, Lý Ý giơ tay nhúng chút rượu vào ly, vẽ cái chuông gió bắt giấc mơ mà Hoàng hậu nương nương đưa cho ra.
“Bùi huynh.....
Qua đây một lát.”
Đám nghĩa huynh gọi Bùi Hành Xuyên ngồi xuống bên cạnh Lý Ý.
“Làm gì?”
Đột nhiên trở thành cái tên nổi bật nhất trong đám công t.ử bột, nhất thời Bùi Hành Xuyên có chút không quen.
“Cái chủ ý quà tặng cho muội muội nhà mình mà Hoàng hậu nương nương giúp huynh nghĩ ra là cái này sao?”
Đám nghĩa huynh tò mò hỏi.
“Không phải, ta săn được một con thỏ nên nàng giúp ta làm thành vòng móc túi.....”
Bùi Hành Xuyên ngay cả vẽ cũng lười vẽ, ngáp một cái nói.
Đoan triều lúc bấy giờ vẫn chưa có ai khởi xướng khái niệm “đặt làm riêng” này.
Đám nghĩa huynh kinh thành thấy chủ ý Thẩm Ninh đưa ra là độc nhất vô nhị không cái nào giống cái nào.
Trong đầu mỗi người đều hiện ra cảnh tượng mình được muội muội nhà mình khen ngợi.
Giây tiếp theo, đồng loạt như một tổ ong xông về phía trước án kỷ của Thẩm Nhạc.
Bề ngoài:
“Thẩm tướng quân, bọn ta và ngài vừa gặp đã như quen biết từ lâu, nào nào nào uống rượu uống rượu......”
Bên trong:
“Hoàng hậu nương nương, ta săn được một con.... nàng xem có thể giúp ta nghĩ cách được không......”
Rượu của Thẩm Nhạc là hết ly này đến ly khác.
Bản vẽ của Thẩm Ninh là hết tờ này đến tờ khác.
Túi tiền của Từ Dao là hết xấp này đến xấp khác nhét vào.
Vì án kỷ của Thẩm tướng quân quá náo nhiệt.
Khiến cho tiệc rượu này có vẻ vắng vẻ đi rất nhiều.
“Bên phía Thẩm Nhạc rốt cuộc là đang làm cái gì?
Hắn từ khi nào mà quan hệ với đám con em thế gia kinh thành tốt như vậy rồi?”
Sao mà hết người này đến người khác đều chạy đến trước án của Thẩm Nhạc kính rượu thế kia?
Thời gian hắn và Hoàng hậu ở bên nhau vốn dĩ đã không nhiều.
Khó khăn lắm mới có thể mượn dịp tiệc tối này nhìn Thẩm Ninh từ xa một cái.
Lúc này trước án Thẩm Nhạc đầy rẫy người kính rượu.
Tầm mắt bị che khuất, nhìn từ hướng Lưu Tẫn này thì chỉ có thể nhìn thấy m-ông của đám nghĩa huynh kinh thành.
Không thích nhìn m-ông người khác, Lưu Tẫn vừa ăn thịt nướng vừa nhỏ giọng hỏi lão thái giám Triệu Hỷ ở bên cạnh.
Triệu Hỷ giơ tay lên, lập tức có tiểu thái giám ở bên cạnh xem náo nhiệt một hồi rồi chạy nhanh đến trước mặt Triệu Hỷ, đem chuyện Hoàng hậu nương nương giúp đám nghĩa huynh kinh thành sắp xếp quà tặng muội muội kể thầm cho Triệu Hỷ nghe.
“Khởi bẩm bệ hạ.”
Triệu Hỷ tay cầm phất trần, khom lưng bên cạnh Lưu Tẫn nói:
“Thẩm tướng quân hôm qua vào rừng vây săn tặng con sói con cho Hoàng hậu nương nương, vì vậy gây ra sự bất mãn cho đám con em thế gia kinh thành này.”
“Chuyện này trẫm biết.”
Đâu chỉ đám con em thế gia kinh thành bất mãn, hắn cũng bất mãn đến cực điểm được không?
Khổ sở săn cả ngày mới săn được tấm da cáo, chính vì sợ bị con sói con kia lấn át nên bây giờ vẫn còn chất trong kho không nỡ tặng đây.
“Nương nương không nỡ để Thẩm tướng quân bị ghét nên liền giúp đám con em thế gia các tộc kinh thành nghĩ ra vài cách mới mẻ để về nhà dỗ dành muội muội nhà mình.....”
Triệu Hỷ ghé sát Lưu Tẫn, sau khi kể một hồi như thế này như thế nọ:
“Có một thì sẽ có hai, có hai thì sẽ có ba, đám công t.ử thế gia thấy Hoàng hậu có thể có sự khéo léo như vậy liền đều mượn dịp kính rượu sáp lại trước mặt nương nương nhờ nương nương giúp nghĩ cách rồi.”
Lưu Tẫn nghe vậy mắt sáng lên:
“Ngươi nói xem nếu trẫm giao tấm da cáo mình săn được cho Hoàng hậu nàng ấy có giúp nghĩ cách không?”
“Bệ hạ.....
Cách của nương nương không phải miễn phí, giá cả cũng tùy theo độ lớn nhỏ của mồi săn mà thu giá cao thấp khác nhau, bệ hạ nếu có ý này có cần lão nô sai người hỏi giúp ngài xem thử không.....”
Triệu Hỷ cẩn thận nói.
“Ngươi bây giờ đi hỏi giúp trẫm xem.”
Keo kiệt như Lưu Tẫn gọi Triệu Hỷ ghé sát mình, lén lút nói:
“Cứ nói với Hoàng hậu là ý của trẫm....”
Dù sao cũng là phu thê, nàng ngày nào cũng đã thu của hắn một trăm lượng vàng phí xuất hiện rồi, không đến mức nhờ nàng giúp đỡ dùng da cáo làm món quà lại còn thu tiền của hắn chứ?
Triệu Hỷ sai tiểu thái giám chen vào đám đông đi đến trước mặt Thẩm Ninh, nhỏ giọng mang ý chỉ của bệ hạ nói cho Hoàng hậu biết.
Thẩm Ninh ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên:
“Một vạn lượng vàng không mặc cả.”
“Được thôi~” Là một ống truyền thanh, tiểu thái giám nhận được tin tức liền chạy vội về trước mặt Triệu Hỷ.
“Bao nhiêu??”
Lưu Tẫn không tiện đích thân chen vào đám đông hỏi Triệu Hỷ một cách nhỏ nhẹ.
“Khởi bẩm bệ hạ, nương nương nói một vạn lượng vàng.”
“Một vạn?”
Thêm chút ngân phiếu nữa là đã có thể mua được một căn nhà nhỏ ở địa điểm khá tốt trong kinh thành rồi, sao nàng không dứt khoát một chút đi cướp luôn đi!!!
Lưu Tẫn lạnh mặt:
“Người khác cũng thu đắt như vậy sao?”
Triệu Hỷ lắc đầu nói thật:
“Mỗi người mỗi khác nhưng giá của một món quà cơ bản không quá một ngàn.”
“Vậy nàng dựa vào cái gì mà thu của trẫm giá đắt như vậy?”
Đường đường bệ hạ, riêng tư muốn nhờ Hoàng hậu nương nương giúp đỡ sắp xếp món quà để tặng cho chính Hoàng hậu nương nương.
Không những đòi hắn tiền mà còn đòi nhiều hơn người khác, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì sẽ khiến bao nhiêu người chê cười đây.
Nàng là sợ người khác không biết vị Hoàng hậu này không ưa bệ hạ là hắn sao!
“Có lẽ nương nương cảm thấy nếu thu tiền ít quá thì không xứng với thân phận tôn quý của bệ hạ.”
Triệu Hỷ mượn lời của tiểu thái giám học được từ Thẩm Ninh nghiêm túc nói hươu nói vượn với Lưu Tẫn:
“Dù sao nếu chỉ thu của bệ hạ một đồng tiền thì bệ hạ cũng không tiện mang đi tặng đúng không.”
Cái này thì cũng đúng!
Đường đường là một hiền đế của một nước, sao có thể chỉ tặng món quà có một đồng tiền được.
Mắt thấy Lưu Tẫn sắp được Triệu Hỷ an ủi xong.
“A Ninh bên đó sao mà náo nhiệt thế?”
Phía trận doanh sứ giả Thương quốc Trác Phong sai Cát Chân chạy đến trước mặt Thẩm Ninh thám thính tin tức.