“Sau khi biết Thẩm Ninh giúp đám nghĩa huynh kinh thành nghĩ ra cách mới lạ để dỗ dành muội muội nhà mình.”
Trác Phong bưng chén rượu đứng dậy, nói với Thẩm Ninh:
“A Ninh, ta ở đây săn được không ít mồi săn, cô có thể chọn ra một món làm quà không?
Ta muốn sau khi trở về tặng cho A nương ta.”
“Được thôi!”
Cách đám đông, Thẩm Ninh tùy miệng đáp ứng.
“Không biết món quà của Thiếu quân chủ Thương quốc này, nương nương dự định thu bao nhiêu ngân phiếu ạ?”
Vạn Như Sơn đứng xếp hàng trong đám nghĩa huynh kinh thành hỏi lớn với ý đồ xấu.
“Không thu tiền.”
Thẩm Ninh đầu cũng không ngẩng lên.
Đám nghĩa huynh một phen xôn xao.
Thẩm Ninh sau đó lại bổ sung:
“Huynh ấy là nghĩa huynh của ta, người một nhà còn đòi tiền nong làm gì.”
Chậc....
Cũng đúng.
Đám nghĩa huynh kinh thành không có quan hệ gì với Thẩm Ninh nghe xong chợt thấy lời này vô cùng có lý.
Chỉ có một mình Lưu Tẫn là có chút hỗn loạn trong gió.
Hắn là nghĩa huynh của nàng, người một nhà nên không thu tiền.
Trẫm là phu quân của nàng, người một nhà nên một vạn lượng vàng?
Có lẽ cái giá một vạn lượng vàng kia dưới sự làm nền của việc không thu tiền đã gây ra đả kích quá lớn đối với Lưu Tẫn.
Hắn mím môi, nhìn về hướng m-ông của đám nghĩa huynh kinh thành phía Thẩm Ninh, không lên tiếng nữa.
Không biết cái tên thông minh nào thấy làm nghĩa huynh nhà Thẩm Ninh có phúc lợi như vậy.
Thế là trong đám đông gào to một câu:
“Hoàng hậu nương nương, nhà nàng còn thiếu nghĩa huynh không?”
Lời này vừa thốt ra, đám công t.ử bột kinh thành dường như đã tìm thấy một con đường tiết kiệm tiền tiêu vặt, lần lượt tự đề cử mình:
“Hoàng hậu nương nương, nàng xem ta thế nào?”
“Còn có ta nữa...”
“Ta ta ta...”
Cơn gió tự đề cử làm nghĩa huynh này vừa thổi qua, vị huynh trưởng nào đó khó khăn lắm mới được Thẩm Ninh dỗ dành cho xuôi lông lập tức lại không vui.
Hắn ôm Thẩm Nhị Ha, hơi lạnh “răng rắc” tỏa ra bên ngoài, con Thẩm Nhị Ha vô cùng linh tính trong lòng cảm nhận được một luồng sát khí khá đặc quánh, lông dựng đứng cả lên, cái đuôi như cỏ đuôi ch.ó vậy, lông lá cái nào cái nấy phân minh rõ rệt.
Vị muội muội vô cùng giỏi dỗ dành huynh trưởng ở bên cạnh vừa vẽ bản vẽ vừa lớn tiếng từ chối:
“Không thiếu đâu~”
Rất tốt~ Hơi lạnh xung quanh thu lại, đôi lông mày chưa kịp nhíu lại của Thẩm Nhạc lập tức lại giãn ra.
Cái đuôi sói lông lá dựng đứng kia của Thẩm Nhị Ha sau khi cảm nhận được sát khí tiêu tan liền tiếp tục như cái chổi nhỏ quét qua quét lại trên người Thẩm Nhạc.
“Nương nương, ngài cân nhắc thêm chút nữa đi mà, dù sao chuyện nghĩa huynh này nhận thêm một người cũng chẳng có hại gì đâu!”
Trong đám đông có người vì để tiết kiệm tiền tiêu vặt mà không cam lòng vùng vẫy với Thẩm Ninh.
Nực cười, sao có thể không có hại được?
Nghĩa huynh nếu nhận nhiều quá thì đừng nói tiền bạc không có chỗ để vơ vét rồi.
Huynh trưởng trong nhà mà nổi giận thì nàng lại phải cẩn thận dè dặt dỗ dành rồi!
Thẩm Ninh - người có địa vị trong gia đình nói cao thì cao nói thấp thì thấp - trực tiếp dùng một câu dập tắt từ trong trứng nước khả năng đám nghĩa huynh kinh thành muốn tiết kiệm tiền tiêu vặt:
“Nhưng mà ta vừa mới hứa với huynh trưởng nhà ta xong, lần sau nếu còn không qua sự cho phép của huynh ấy mà tự ý nhận nghĩa huynh ở bên ngoài mang về nhà thì cứ có một người huynh ấy liền trùm bao tải đ.á.n.h một người.”
Mọi người nghe xong lời này đồng loạt dời tầm mắt lên người Thẩm Nhạc đang ngồi bên cạnh Thẩm Ninh.
Ánh mắt muốn c.h.é.m một đám người là không giấu được.
Thẩm tướng quân trong lòng ôm sói con, một ánh mắt g-iết ch.óc nhìn về phía đám công t.ử thế gia đang nhăm nhe làm nghĩa huynh của Thẩm Ninh.
Suỵt.....
Một đám con em thế gia lảo đảo lùi lại hai bước về phía bên cạnh.
Sơ suất quá.
Để tiết kiệm chút tiền tiêu vặt.
Suýt chút nữa quên mất tên cuồng muội muội Thẩm Nhạc này.
Có Thẩm Nhạc người huynh trưởng ruột thịt này ở đây.
Bọn họ nếu thật sự trở thành nghĩa huynh nhà Thẩm Ninh thì Thẩm Nhạc chắc chắn nhìn bọn họ chỗ này không vừa mắt chỗ kia không vừa ý.
Quay đi lúc trăng thanh gió mát trùm cái bao tải đ.á.n.h cho một trận tơi bời hoa lá thì biết tìm ai mà nói lý đây?
Đám nghĩa huynh kinh thành một mặt cảm thán thật đáng tiếc một mặt “tốt bụng” khiêu khích Trác Phong:
“Thiếu quân chủ nghe thấy chưa?
Huynh trưởng nhà Hoàng hậu chúng ta xưa nay đều biết trùm bao tải người ta, ngươi với tư cách là nghĩa huynh của nàng thì nhất định phải cẩn thận đó.”
Trác Phong biết Thẩm Nhạc sẽ không làm như vậy nên hai tay ôm canh không lên tiếng.
Tuy nhiên đám tráng hán Thương quốc ngồi sau lưng hắn nghe thấy lời này liền đồng loạt nhíu mày đứng bật dậy.
Vốn dĩ vì chuyện Tang Tháp này mà trong lòng đám tráng hán Thương quốc hễ một lời không hợp là gào thét đòi đ.á.n.h bay quần đùi của Thẩm Nhạc cảm thấy rất có lỗi với Thẩm tướng quân.
Nếu không phải Thẩm tướng quân không ngại tiếng xấu nhanh ch.óng áp chế bọn họ lại còn để muội muội nhà mình dẫn dắt thuộc hạ vào rừng cứu viện thì Thiếu quân chủ nhà bọn họ sớm đã bỏ mạng dưới miệng mãnh thú rồi, làm sao còn có thể sống sờ sờ ngồi đây uống canh được.
Thiếu quân chủ và nhà họ Thẩm có tình nghĩa vào sinh ra t.ử như vậy.
Đến lượt đám công t.ử bột này dùng cái m-ông nói năng xằng bậy để khiêu khích ly gián sao?
Đám người này càng nghĩ sâu xa thì lại càng muốn đ.á.n.h người.
Không những đứng dậy mà từng người còn xắn tay áo lên.
“Ngồi xuống.”
Trác Phong khoác ngoại bào của Thẩm Ninh trên vai, trên người còn quấn băng gạc cúi đầu ôm canh uống mặc dù mang một khuôn mặt sữa vô cùng ngoan hiền, tuy nhiên chỉ dùng giọng điệu bình thản nhất, từ ngữ đơn giản nhất đã khiến đám tráng hán Thương quốc đang xắn tay áo chuẩn bị đ.á.n.h nhau kia từng người từng người một ngoan ngoãn ngồi trở lại vị trí cũ.
Chậc.....
Đám công t.ử bột kinh thành nhìn Thẩm Ninh đang nằm sấp trước án kỷ chăm chú vẽ tranh, thở dài một tiếng.
Không hổ là Hoàng hậu.
Nhìn xem phong thái của người ta kìa.
Một người huynh trưởng, một người nghĩa huynh.
Hai người này tùy tiện lôi một người ra thì chẳng có ai là dễ chọc vào cả.
Nhị hoàng t.ử Trần quốc Si Trì - kẻ bày ra đủ trò phá hoại nhưng không có việc nào thành công - vì không có chăn bông nên mãi vẫn chưa thoát ra khỏi tâm trạng tự bế.
Hắn dùng trán tựa vào án kỷ nằm bò dưới bàn, bấm ngón tay tính toán cái kho tiền nhỏ không còn lại bao nhiêu của mình cũng như số ám vệ còn sót lại không nhiều.
Vị thiếu niên mặc áo tím rạng rỡ này vốn nhiệt tình phá hoại, tố chất tâm lý tốt, dù bất cứ lúc nào cũng mang theo nụ cười trên mặt.
Sau khi cuộc thi vây săn Tàng Sơn kết thúc cuối cùng vẫn không thể giữ vững được mặt nạ rạng rỡ đó.
Ánh mắt u ám mất đi sức sống.
Trên cổ tay, con rắn nhỏ màu xanh biếc kia nghiêng đầu nhìn Si Trì thè lưỡi, cái biểu cảm nhỏ đó dường như đang nói:
“Đừng tự bế nữa, dậy mà cười đi chứ.
Ba phần tà mị bốn phần cuồng ngạo mà hừ hừ với đối thủ:
Hừ!
Chuyện cuối cùng cũng trở nên thú vị rồi đây!”
Nó thấy Si Trì không để ý đến mình.
Với tư cách là một con rắn cao ngạo dần trở nên lười biếng sau khi vào thu.
Nó quay đầu một cái vô cùng tự giác chui vào tay áo đi ngủ.
“Bệ hạ.....”
Kể từ khi Thẩm Ninh trước mặt mọi người trả lời Trác Phong câu “không thu tiền” kia, Lưu Tẫn vẫn luôn không lên tiếng nữa.
Với tư cách là một lão thái giám cực kỳ giỏi đoán ý thánh thượng.
Triệu Hỷ đoán bệ hạ có lẽ đã không định tìm Hoàng hậu nương nương giúp đỡ sắp xếp món quà nữa rồi.
Tuy nhiên muốn ở bên cạnh một vị hoàng đế làm việc lâu dài.
Chỉ biết đoán ý thánh thượng thôi là chưa đủ.
Chuyện này là làm hay không làm cuối cùng vẫn phải nghĩ cách để bệ hạ đích thân xác nhận mới được.
Triệu Hỷ khom lưng cười rạng rỡ rót rượu vào ly của Lưu Tẫn, vừa rót vừa mở miệng thăm dò:
“Lần vây săn Tàng Sơn này số con em thế gia kinh thành tìm Hoàng hậu nương nương sắp xếp quà tặng thực sự là quá nhiều rồi, bệ hạ hiền đức hà tất phải tranh giành với bọn họ?
Chuyện quà cáp này.....”
Cách lớp lớp đám nghĩa huynh kinh thành, Lưu Tẫn bưng chén rượu khẽ thở dài một tiếng.
Hắn biết Triệu Hỷ đây là đang hối thúc hắn cho một câu thật lòng.
Một vạn lượng vàng này rốt cuộc là bỏ ra hay không bỏ ra.
Bỏ ra thì cái giá đắt đến mức đáng sợ.
Không bỏ ra thì hắn ngay cả cơ hội tìm Thẩm Ninh nói một câu cũng không có.
“Chuyện này ngươi để trẫm suy nghĩ thêm chút nữa.”
Đêm về đống lửa trại phản chiếu án kỷ vàng vọt.
Trên cùng một bữa tiệc, sự ồn ào và yên tĩnh mỗi thứ chiếm một nửa.
Đợi đến sau khi bữa tiệc này tan cuộc.
Tấm màn che của doanh trại Hoàng hậu vừa mới hạ xuống.
Thẩm Ninh vừa vào doanh trại liền chạy vọt một cái bay lên giường, úp mặt vào chăn bông.
Từ Dao đi theo phía sau thở dài một tiếng, uyển chuyển nhắc nhở:
“Tỷ muội à, thục nữ chút đi~”
Thẩm Ninh vùi đầu vào chăn bông rên rỉ u uất:
“Ta kiếm cái mẻ tiền này hoàn toàn là tiền mồ hôi nước mắt mà, cánh tay sắp mỏi nhừ rồi đây này.”
“À phải phải phải, à đúng đúng đúng.......”
Cái tiền mồ hôi nước mắt này của muội kiếm được đến tư bản nhìn thấy cũng phải rơi lệ.
Hễ nhắc đến tiền, Thẩm Ninh vốn vẽ tranh đến mức mệt lả người liền ngẩng đầu ra khỏi chăn, hỏi Từ Dao:
“Dao Dao, hôm nay chúng ta tổng cộng kiếm được bao nhiêu ngân phiếu ấy nhỉ?”
“Chưa đếm, ta chỉ lo nhét tiền vào lòng thôi.
Được được được, bây giờ lập tức đếm ngay đây!”
Từ Dao sáp lại bên cạnh Thẩm Ninh cũng trèo lên giường.
Chỉ thấy nàng ngồi xếp bằng đoan đoan chính chính, từ trong vạt áo vốn dĩ như m.a.n.g t.h.a.i ba tháng lấy ra từng nắm từng nắm ngân phiếu nhăn nhúm cùng với những bản vẽ Thẩm Ninh đã vẽ.
Vừa lấy ra vừa phân loại bản vẽ và ngân phiếu, sau đó như một cái máy đếm tiền, ngón tay nhanh thoăn thoắt đếm xấp ngân phiếu.
“Tổng cộng là......”
Từ Dao đếm đi đếm lại hai lần sau đó nói với Thẩm Ninh:
“Một vạn ba ngàn lượng vàng.”
“Một vạn ba à.....”
Thẩm Ninh ôm một xấp ngân phiếu mà Từ Dao đưa cho ngồi dậy:
“Cộng thêm hũ măng chua ta gửi trong Lãnh cung cũng như sau khi hồi cung bên phía A Khoan dạo gần đây có thể rút ra khoản tiền hoa hồng mới nhất, cảm giác chuyện mua đất xây xưởng ở ngoại thành kinh đô coi như hòm hòm rồi.....”
“Xây xưởng là cái gì?”
Khương Lam không biết từ đâu chui ra hỏi Thẩm Ninh.
“Thì..... ta dự định ở ngoài cung xây thêm một cái xưởng gia công món ngon tương tự như Lãnh cung dùng để sản xuất mì ăn liền nè, b-ún ốc nè, đầu thỏ cay nè, trà sữa nè..... và các món ăn vặt nhỏ khác sau đó mở tiệm bán trong kinh thành.”
Bởi vì nội dung chi tiết rườm rà bao hàm trong việc xây xưởng quá phức tạp nên Thẩm Ninh vừa nói vừa ra bộ dạng.
Xây xưởng = #¥%……&* = Đầu thỏ cay!