“Giờ có thể ăn được chưa ạ??”

Do quá trình quá phức tạp, Khương Lam vốn đã đợi đến sốt ruột liền giơ đũa hỏi.

“Vẫn chưa xong đâu.”

Không còn cách nào khác, các bước của món cá nướng Vạn Châu đúng là hơi rườm rà một chút:

“Dao Dao, ngươi ra xe ngựa tìm cho ta cái muỗng sắt dài để dưới ghế ấy.”

“Có cần rửa không?”

“Tất nhiên là phải rửa rồi.”

Một lát sau, Thẩm Ninh nhận lấy chiếc muỗng sắt Từ Dao đưa tới, nàng lấy khăn lau khô nước trên muỗng, rồi cho hạt tiêu, ớt vào muỗng, sau đó đổ dầu vào, đặt lên than đun nóng.

Ngay sau đó nàng đi tới bên khay sắt, nhìn nước sốt ngập thịt cá, phát ra tiếng sùng sục, Thẩm Ninh rắc chút hương liệu, tỏi băm lên da cá, hai tay cầm cán gỗ nhấc khay sắt ra khỏi than củi.

Cuối cùng đem dầu trong muỗng sắt dội một tiếng “xèo” lên thịt cá.

“Bước cuối cùng đã xong, giờ có thể.....”

Chữ “ăn” còn chưa kịp nói ra.

Một nhóm người đã ai nấy cầm bát, trực tiếp khai tiệc.

“Chậc~” Thẩm Ninh cảm thán một tiếng, theo các bước trên tiếp tục dùng vỉ sắt làm thịt con cá thứ hai.

Cũng may nàng có tầm nhìn xa, lúc tìm lão Trương rèn sắt đã cân nhắc đến việc trong phủ mời khách luôn đông người, nên khay vuông nấu cá và vỉ nướng cá nàng làm trực tiếp hai bộ.

Các bước của món cá nướng Vạn Châu này tuy rườm rà nhưng độ khó thì bình thường.

Chỉ cần chú ý không để cá bị nướng quá lửa lúc nướng lượt cuối (nướng quá lửa thịt cá dễ bị đắng), lúc cho vào khay sắt vuông nấu thì thời gian không được quá dài (quá dài thịt cá không giòn), cơ bản là không có khả năng bị hỏng.

Một nhóm người vây quanh khay sắt gắp cá, Thẩm Ninh thì tiếp tục bận rộn trước đống than hồng, đợi đến khi nàng nướng tới con thứ ba thì Thẩm Chiêu với cái bụng nhỏ xíu đã không ăn nổi nữa rồi.

Đến con thứ bảy, Lý Triều với cái bụng tròn vo nằm ngửa trên đống đá cuội.

Hắn ngửa cổ lên không dám cúi đầu.

Lần trước ăn no đến mức này vẫn là đợt ở lãnh cung, lúc Chiêu Chiêu đón sinh nhật năm tuổi.

Đến con thứ mười, Uyển Khanh, Thẩm Nhạc buông đũa.

Đến con thứ mười một, Từ Dao và Bùi Hành Xuyên ợ hơi không muốn cử động nữa.

Tổng cộng hơn hai mươi con cá.

Một mình Khương Lam đã làm mới lại nhận thức của nhóm người này về cái danh “kẻ sành ăn”.

Khuôn mặt nhỏ của nàng ửng hồng, đôi môi bóng loáng, tay bưng bát giơ đũa nhìn Thẩm Ninh cười híp mắt.

“Đây là con cá cuối cùng rồi.”

Thẩm Ninh nhìn cái chậu gỗ đã cạn đáy, lại liếc nhìn Khương Lam vẫn còn thèm thuồng:

“Gia vị và rau phụ của ta cũng sắp dùng hết rồi.”

Do suốt quá trình đều bận nướng cá, căn bản không có thời gian ăn cơm, Thẩm Ninh canh chừng món cá nướng trong khay sắt, bảo vệ chút khẩu phần cuối cùng.

Cái này.....

“Ta có thể chỉ ăn nốt nửa c.o.n c.uối được không ạ?”

Chẳng trách Khương Lam ăn nhiều, chủ yếu bản thân nàng đã là một kẻ có dạ dày lớn, cộng thêm món cá này lại quá ngon.

“Được thì được, nhưng ngươi phải đảm bảo không được cướp nửa con kia của ta đấy nhé.”

Thẩm Ninh nới lỏng phòng thủ một chút.

Vì là con cá cuối cùng rồi.

Khương Lam thay đổi phong cách ăn như hổ đói nhanh, chuẩn, hiểm lúc trước, ngồi đối diện Thẩm Ninh, học theo dáng vẻ của Thẩm Ninh, bắt đầu thong thả thưởng thức nửa con cá.

“Ngươi ăn nhiều như vậy, cơ thể chịu nổi không?”

Nói thật, Thẩm Ninh ở kiếp trước không phải chưa từng thấy những kẻ ăn thùng uống vũng trên video ngắn.

Nhưng xem video là một chuyện.

Tận mắt thấy một cô nương vóc dáng nhỏ nhắn ngay trước mặt mình một hơi chén sạch mười mấy khay cá nướng Vạn Châu lại là chuyện hoàn toàn khác.

“Chịu nổi mà, ta là người luyện võ, ăn nhiều là chuyện bình thường.”

Sợ Thẩm Ninh không cho ăn nữa, Khương Lam vội vàng giải thích.

Từ Dao, Uyển Khanh, Thẩm Nhạc và Bùi Hành Xuyên ở bên cạnh, sau khi nghe lời này của Khương Lam, tất cả đều lộ ra vẻ mặt “Chúng ta đại khái không phải cùng một loại người luyện võ”.

Dường như cảm thấy dùng cái cớ người luyện võ không được chắc chắn cho lắm.

Thế là Khương Lam lại cẩn thận bổ sung thêm một câu:

“Chủ yếu là đã nửa tháng không được ăn đồ do Thẩm cô nương làm rồi, lần tới có cơ hội như thế này không biết đến bao giờ mới có nữa.”

Cái này.....

Hóa ra tiểu ám vệ này thích đồ ăn mình làm đến sâu sắc như vậy sao?

(Trà Mạt Mạt:

Có khả năng nào nàng ta chỉ đơn thuần là ham ăn thôi không.)

Với tư cách là một đầu bếp, Thẩm Ninh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Lam vì nãy giờ cứ vây quanh lò lửa ăn cá nên bị nướng đỏ bừng.

Sau một hồi im lặng, nàng thuận theo khay vuông, đem nửa phần thịt cá của mình lại chia ra một nửa, đẩy về phía Khương Lam:

“Ta ăn không hết rồi, phần này cũng cho ngươi luôn.”

“Oa....”

Trên mặt Khương Lam tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Đây chính là niềm vui khi theo đúng sếp.

Nghĩ hồi đó..... thôi bỏ đi, cái tên chủ t.ử đen đủi không những ăn tranh đồ ăn vặt của mình mà còn trừ tiền lương của mình kia, không nghĩ tới thì hơn.

Phía đông thành, dưới cây cầu đá bên sông, cạnh cây liễu trơ trụi.

Ông chủ tiệm bánh bao Lương Ký đứng cạnh những xửng hấp bằng tre đang bốc hơi trắng xóa, gào thét mời chào:

“Bán bánh bao đây, bánh bao nóng hổi thơm ngon đây!!”

Đầu cầu, một nhóm những đứa nhóc bẩn thỉu như vừa mới nhổ từ dưới đất lên, đi theo sau thiếu niên Liễu Thác.

Nghĩ đến lời Thác ca nói hôm nay vận khí tốt kiếm được một khoản lớn, mỗi người có thể được chia hai cái bánh bao lớn.

Đám nhóc này vui mừng khôn xiết, suốt chặng đường đi giống như một lũ sẻ núi xám xịt, ríu rít xôn xao không thôi.

Vừa chuẩn bị vây quanh tiệm bánh bao.

“Đi đi đi.....

Cả lũ tụ tập hết trước tiệm thế này thì Lương thúc còn làm ăn gì nữa?”

Liễu Thác chỉ vào gốc liễu trơ trụi bên bờ sông:

“Ra dưới gốc cây đứng xếp hàng đi.”

Lương Hưng vốn đang gào thét mời chào, vừa thấy trận thế này liền biết Liễu Thác tên nhóc này lại kiếm được một khoản “lớn” rồi.

Hắn thuần thục dùng hai tay nhấc nắp xửng hấp tre lên, giơ tay quạt hơi nóng:

“Tiểu Liễu à, hôm nay dẫn theo nhiều người thế này, định mua bao nhiêu cái bánh bao ở tiệm Lương thúc đây??”

Liễu Thác mặt rạng rỡ nụ cười, hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một miếng đao bạc từ túi tiền đặt lên tấm gỗ:

“Lương thúc, mỗi người hai cái bánh bao ạ.”

“Mỗi người hai cái?”

Lương Hưng nhìn miếng đao bạc trên bàn, lại liếc nhìn Liễu Thác đang cười với mình:

“Chỗ tiền này không đủ đâu, còn thiếu tiền hai cái bánh bao nữa.”

“Ái chà Lương thúc, cháu dẫn nhiều người đến ủng hộ ông chủ như vậy, mua nhiều bánh bao thế này, thúc tặng cháu hai cái cũng không thiệt đâu mà.”

“Hừ~ Được rồi, mà nói đi cũng phải nói lại, cháu phát đạt ở đâu thế??”

“Lúc đi xin ăn gặp được quý nhân tùy tay ban thưởng thôi thúc ạ.”

Suốt quãng đường đi, Liễu Thác đã hoàn toàn bình tĩnh lại, thần sắc trên mặt sớm đã không còn vẻ căng thẳng hoảng loạn như lúc mới nhận được túi tiền này nữa.

Hắn hai tay nhận lấy bánh bao Lương Hưng đưa tới, quay đầu đưa cho Triệu Nhị:

“Cầm lấy chia cho mọi người đi.”

Triệu Nhị vẫn luôn đứng cạnh Liễu Thác, nhìn miếng đao bạc trên tấm gỗ liền bĩu môi.

Túi tiền Liễu Thác nhận được căng thế nào hắn đều đã nhìn thấy.

Không ngờ túi tiền căng như vậy mà bên trong đựng căn bản không phải đao đồng mà là đao bạc.

Hừ!

Liễu Thác tên nhóc này cũng chỉ được cái vẻ bề ngoài trượng nghĩa, rõ ràng kiếm được nhiều tiền như vậy mà cũng chẳng biết mời huynh đệ ăn bữa thịnh soạn, hai cái bánh bao rách mà cũng định đuổi khéo người ta sao.

“Đa tạ Thác ca.”

“Cảm ơn Thác ca.”

Khác với sự đố kỵ trong lòng Triệu Nhị, những đứa trẻ được mời đến chia bánh bao này đa số đều cảm kích Liễu Thác.

Nếu không phải Liễu Thác mạo hiểm bị quý nhân đ.á.n.h mà đi theo xe ngựa bắt chuyện với quý nhân.

Thì bọn họ làm sao được chia tận hai cái bánh bao lớn chứ.

Thấy mọi người đều đã cầm chắc bánh bao trong tay, Liễu Thác lấy hai cái bánh bao cuối cùng Lương Hưng đưa tới từ tiệm bánh bao, hắn nhét một cái bánh bao nóng hổi vào miệng, cái còn lại thì dùng giấy dầu gói lại nhét vào ng-ực áo:

“Ăn xong bánh bao chúng ta ra ngoại ô nhặt củi.”

“Vâng!

Nghe theo Thác ca!”

Nhặt củi là việc tốn sức, trước kia lúc ăn không no cúi người nhặt củi phải từ từ, chỉ cần đứng dậy hơi nhanh một chút là cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, giờ đã có bánh bao lót dạ, từng người một tự nhiên hăng hái vô cùng.

Nhóm nhóc con dưới sự dẫn dắt của Liễu Thác gặm bánh bao, hiên ngang hùng dũng như lũ sẻ ríu rít kéo nhau ra ngoại thành.

Cuộc sống ăn bữa nay lo bữa mai này rõ ràng vô cùng khốn khổ.

Nhưng trên mặt nhóm người này luôn mang theo vẻ hoạt bát ngây ngô.

“Nhìn bọn chúng từng đứa mặc áo mỏng manh đến nỗi một cái áo bông rách cũng chẳng có, thế mà ngày nào cũng sống vui vẻ nhỉ.”

Bà cô bán bánh vừng bên cạnh ngước mắt nhìn nhóm khất cái nhỏ ríu rít nhảy nhót trên cầu đá, nói chuyện phiếm với Lương Hưng.

“Chủ yếu là vì bọn chúng có tiểu Liễu đấy, đứa trẻ đó gan lớn, tâm tư linh hoạt, miệng lại ngọt, khuôn mặt nhỏ lại khôi ngô, đi xin ăn cũng được nhiều hơn người khác.”

Vừa nhắc tới Liễu Thác, Lương Hưng vừa mới bán xong hai xửng bánh bao lớn liền cười hì hì nói.

“Một đao bạc, bao nhiêu người chia thế này, bản thân hắn mới được có hai cái bánh bao, nếu đem số tiền này lén giấu đi chỉ tiêu cho mình thôi thì kiểu gì cũng được ăn thịt rồi.”

“Đứa trẻ này tâm địa thực thà lại trượng nghĩa, không giống lão bố khốn khiếp của hắn, từ hồi vợ bỏ theo người khác xong ngày nào cũng chỉ biết đ.á.n.h bạc, chẳng màng gì đến sự sống ch-ết của con cái trong nhà.”

“Haizz, mỗi nhà mỗi cảnh.”

“Chứ còn gì nữa.”

Trên vùng tuyết trong rừng núi ngoại ô, một nhóm trẻ con đang cúi người nhặt những cành củi khô bị nước tuyết thấm ướt trên mặt đất.

“Thác ca, đống củi này đều bị tuyết thấm ướt hết rồi, còn dùng được không ạ??”

Trong đó có một nhóc con hà hơi trắng xóa, xoa đôi bàn tay đông cứng đỏ tím, hỏi Liễu Thác.

“Dùng được, chúng ta mang đống củi này về thành, đợi đến khi trời nắng đem trải ra sân phơi một chút, không quá hai ngày là có thể thành củi khô mang đi bán lấy tiền rồi.”

Nhờ có bánh bao lót dạ nên lúc nhặt củi cũng không thấy ch.óng mặt, vì thế hiệu suất của Liễu Thác cực cao, chẳng mấy chốc hắn đã chất được một đống củi ẩm ướt dưới gốc cây tùng.