“Haizz, sáng đi xin ăn chiều đi nhặt củi tối còn phải ra hồ giặt quần áo, thật mong mùa đông này mau qua đi quá.”
“Đúng thế, đến mùa xuân chúng ta còn có thể đào rau dại ăn.”
“Nếu chúng ta dành dụm được tiền mua một con gà về nuôi thì tốt biết mấy, dùng trứng gà rán rau dại ngon cực kỳ luôn.”
“Thôi dẹp đi, cậu quên con gà lần trước Thác ca nuôi rồi à??
Trứng còn chưa kịp đẻ cái nào đã bị bố huynh ấy đem hầm mất rồi.”
“Haizz....”
Mọi người vừa trò chuyện vừa làm việc.
Triệu Nhị ghé sát lại gần Liễu Thác:
“Thác ca, lại nhặt nhiều thế sao??”
“Ừm.”
Rõ ràng là mùa đông, rõ ràng mặc vô cùng mỏng manh, nhưng trên ch.óp mũi Liễu Thác lại rịn ra những giọt mồ hôi li ti, hắn liếc Triệu Nhị một cái:
“Hôm nay ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì thế?
Không cần làm việc nữa sao?”
“Hay là ngươi lại định có ý đồ với túi tiền rồi??”
Liễu Thác đứng bên đống củi, cau mày nhìn Triệu Nhị.
“Thác ca, huynh nói vậy thì chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Bị Liễu Thác nói trúng tim đen, mặt Triệu Nhị hơi đỏ lên:
“Đệ chẳng qua chỉ thấy vị quý nhân kia cho nhiều như thế mà huynh chỉ dùng hai cái bánh bao để đuổi khéo huynh đệ thì có vẻ không được trượng nghĩa cho lắm??”
“Ngươi thì hiểu cái gì.”
Liễu Thác lườm Triệu Nhị một cái:
“Nếu ta mời mọi người ăn thịt thì ăn được mấy bữa là số tiền này hết sạch?”
“Nhưng nếu đổi thành bánh bao, lại chăm chỉ một chút, mỗi ngày nhặt thêm nhiều củi một chút, buổi tối giặt thêm vài bộ quần áo, mọi người cùng nhau vượt qua cả mùa đông chắc chắn là không vấn đề gì.”
Nghe thấy Liễu Thác cầm số tiền này không có ý định nuốt riêng mà muốn cho mọi người cùng nhau vượt qua cả mùa đông.
Thần sắc của Triệu Nhị hơi thay đổi một chút.
Hắn khoác tay lên vai Liễu Thác:
“Thác ca, huynh bị ngốc à?
Số tiền này huynh đem ra chia cho mọi người ăn thì gặm bánh bao cũng chỉ là tạm bợ thôi.”
“Nhưng nếu.....”
Hắn chỉ vào ng-ực áo giấu tiền của Liễu Thác, lại chỉ vào chính mình:
“Chỉ dùng cho hai huynh đệ chúng ta thôi thì chẳng phải được ăn thịt rồi sao?”
Trong đám trẻ con đi xin ăn quen biết này.
Triệu Nhị và Liễu Thác là láng giềng gần.
Trong mắt Triệu Nhị, mối quan hệ của hắn và Liễu Thác đương nhiên phải thân thiết hơn những người khác mới đúng.
Vừa nghe Liễu Thác vốn dĩ sẵn lòng đem số tiền này ra chia, sự đố kỵ phẫn nộ trong lòng hắn liền giảm bớt phần nào.
Chỉ là nhiều tiền như thế mà đem đi mời mọi người gặm bánh bao thì đúng là hơi ngu ngốc, đáng lẽ chỉ nên mời một mình hắn mới phải.
“Ngươi đang nói cái gì thế??
Ta với ngươi ăn thịt, còn mọi người thì đứng nhìn gió thổi à??”
Liễu Thác mạnh tay gạt cánh tay Triệu Nhị đang đặt trên vai mình xuống, nhìn Triệu Nhị bằng ánh mắt như đang nhìn thứ gì đó bẩn thỉu:
“Ngươi đừng quên Bàn gia gia đã dạy chúng ta thế nào.”
“Bàn gia gia?
Những lời ông ấy nói về việc tương trợ lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau mà huynh vẫn nhớ đến tận bây giờ sao??
Thác ca, tâm địa huynh đừng có thực thà quá được không??
Nếu người tốt thật sự có thể được báo đáp thì Bàn gia gia đã không ch-ết t.h.ả.m như vậy rồi.”
Tiếng tranh chấp của hai người không hề nhỏ.
Đám nhóc con xung quanh cũng dần dừng việc tay chân lại, nhìn về phía hai người bọn họ.
Triệu Nhị biết Liễu Thác là người tính tình bướng bỉnh, một khi đã quyết định việc gì thì sẽ không thay đổi.
Dứt khoát trực tiếp ra tay, định cướp lấy túi đao bạc từ trong ng-ực áo Liễu Thác.
Nhiều tiền thế này, kẻ ngốc mới đi gặm bánh bao.
Liễu Thác thấy Triệu Nhị định cướp trực tiếp, không nói hai lời nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m cũng bắt đầu phản kích lại.
Đám nhóc con còn lại thấy Triệu ca và Thác ca lao vào xô xát trên vùng tuyết, vội vàng vứt đống củi trong tay xuống, vây quanh hai người họ, tách hai người này ra khỏi vùng tuyết.
“Đang yên đang lành củi không đi nhặt, sao lại đ.á.n.h nhau thế này?”
Mọi người vây quanh Liễu Thác và Triệu Nhị hỏi.
“Các người hỏi hắn đi, hỏi xem vừa nãy hắn đã nói cái gì.”
Liễu Thác dùng mu bàn tay lau vết m-áu ở khóe miệng, ánh mắt hung dữ như một con sư t.ử nhỏ.
Mọi người nhìn về phía Triệu Nhị.
Liễu Thác cũng nhìn hắn.
Triệu Nhị đương nhiên không dám đem những lời vừa nói ra nói lại trước mặt mọi người một lần nữa.
Hắn phẫn nộ vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp của hai cánh tay, ánh mắt hung ác nhìn Liễu Thác:
“Thác ca, huynh đối xử với đệ như vậy thì đừng có mà hối hận!”
Nói xong, tiền hắn cũng không cướp nữa, củi cũng chẳng nhặt nữa, trực tiếp quay người bước thấp bước cao rời khỏi thung lũng núi.
Ánh mắt của Triệu Nhị trước khi đi khiến trong lòng Liễu Thác dấy lên một cảm giác ớn lạnh.
Hắn được một đám bạn nhỏ vây quanh, giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy túi tiền giấu trong bụng.
Đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Hắn không biết Triệu Nhị định làm gì.
Nhưng theo bản năng hắn cảm thấy phần lớn là có liên quan đến túi tiền trong ng-ực áo mình.
Số tiền này nếu vẫn cứ đặt trên người hắn thì e là không còn an toàn nữa rồi.
Liễu Thác định thần lại.
Sau khi cân nhắc một lát, hắn móc túi đao bạc mà Thẩm Ninh tặng ra.
“Oa....
Thác ca, huynh lấy đâu ra nhiều tiền thế này ạ.”
Đám nhóc con đi theo bên cạnh Liễu Thác đốn củi nhìn đao bạc trong túi mà mắt tròn mắt dẹt.
Liễu Thác đem túi đao bạc này chia hết ra ngoài.
Cho đến khi trong tay đám người này mỗi người đều cầm vài miếng đao bạc.
Hắn liền nói với mọi người:
“Triệu Nhị biết trên người ta mang theo nhiều tiền như vậy, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để nhòm ngó túi tiền này, ta sợ ta không giữ được số tiền này nên dứt khoát bây giờ chia hết tiền cho các người.”
Những người bạn nhỏ mỗi ngày làm việc cực nhọc đến ch-ết mới kiếm được vài đao đồng thấy Liễu Thác đưa đao bạc vào lòng bàn tay nứt nẻ của họ thì miệng há hốc thành hình chữ “O”.
“Các người cầm số tiền này nhất định phải lên kế hoạch kỹ lưỡng, nếu dùng để đổi bánh bao, cộng với tiền nhặt củi, giặt quần áo kiếm được thì sống qua mùa đông này tuyệt đối không thành vấn đề.”
Túi tiền vốn căng phồng giờ đây vì đem chia hết tiền ra một lúc nên trở nên xẹp lép.
Tuy nhiên lòng Liễu Thác kể từ lúc nhận được túi tiền này cho đến nay lại có một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Hắn đem túi tiền chỉ còn sót lại hai ba miếng đao bạc cuốn lại nhét vào ng-ực áo, thấy đám bạn nhỏ đều nhìn mình bằng ánh mắt như không quen biết.
“Đều nhìn ta làm gì thế?
Lẽ nào trên mặt ta dính bùn sao?”
Liễu Thác lau mặt, hình như cũng không có mà.
“Thác ca, huynh trượng nghĩa quá, nhiều tiền thế này mà lại đem chia hết sạch.”
Trong đó có một nhóc con tay nắm c.h.ặ.t miếng đao bạc lẩm bẩm nói.
“Không phải chuyện trượng nghĩa hay không trượng nghĩa, vị quý nhân kia lúc đưa tiền cho ta đã dặn dò ta dùng số tiền này mua đồ ăn cho mọi người.”
Liễu Thác cúi người sắp xếp lại đống củi:
“Ta đã hứa với vị quý nhân kia thì đương nhiên không thể nuốt lời.”
“Vốn dĩ ta định tự mình giữ số tiền này rồi mỗi ngày dẫn các người đến tiệm bánh bao Lương Ký mua bánh bao, chúng ta mua nhiều một lúc, Lương thúc lại là người dễ nói chuyện có thể bớt đi một chút, tặng thêm hai cái bánh bao thì suy cho cùng vẫn tốt hơn.”
Nhưng ánh mắt của Triệu Nhị nhìn hắn vừa nãy.
Khiến Liễu Thác cảm thấy tên nhóc đó chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Thay vì vì muốn kiếm thêm hai cái bánh bao mà gánh lấy rủi ro lớn như thế.
Chi bằng trực tiếp đem tiền tán phát ra ngoài.
Trong một ngôi nhà tường đất xiêu vẹo.
Hàng rào gỗ thấm đẫm nước tuyết phát ra tiếng kẽo kẹt khó nghe.
“Thằng nhãi ranh kia, mày còn biết đường về à!”
Giọng của một người đàn ông trung niên vang lên trong căn nhà gỗ, hắn mang một khuôn mặt hốc hác vô cùng nghiêm trọng, dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm đứa trẻ mới vào sân.
“Lưu thúc, cháu không phải Thác ca, cháu là Triệu Nhị ở nhà bên cạnh ạ.”
Bàn chân của Triệu Nhị vốn định bước vào sân qua hàng rào gỗ sau khi nghe thấy giọng nói khàn đặc của người đàn ông trung niên kia liền dứt khoát lùi lại.
“Mày đến đây làm gì?”
“Cháu chỉ muốn nói với Lưu thúc một chuyện thôi ạ, Thác ca hôm nay lúc đi xin ăn trên phố gặp được quý nhân, được ban thưởng cả một túi đao bạc lớn đấy ạ.”
Nhắc đến đao bạc, Triệu Nhị liền cao giọng nói.
“Ồ?
Chuyện bánh trên trời rơi xuống kiểu này mà mày nghĩ tao sẽ tin sao?”
Người trung niên trong nhà hừ lạnh một tiếng.
“Chuyện tin hay không tin thì đợi Thác ca về thúc cứ đích thân hỏi huynh ấy không phải rõ rồi sao ạ?
Cháu chỉ thấy thúc là bố đẻ của huynh ấy, huynh ấy kiếm được tiền thì lý ra nên hiếu kính thúc mới đúng ạ.”
Triệu Nhị nói xong liền ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, chui tọt vào sân nhà mình.
Nói lời hay ý đẹp với ngươi thì ngươi chẳng nghe lọt một chữ nào.
Thác ca, chuyện này là do huynh bất nghĩa trước.
Thì đừng trách huynh đệ này hố huynh nhé.
Triệu Nhị mang theo một bụng đầy ý xấu vui mừng hớn hở về nhà.
Vừa mới bước vào cửa đã bị ông bố ruột tát cho một cái nảy đom đốm mắt, choáng váng cả người.
“Về sớm thế này, tiền bảo mày đi kiếm đâu rồi hả??”
“Con không có tiền!”
Triệu Nhị một tay ôm lấy một bên mặt bị tát, ánh mắt tối sầm lại.
Vừa dứt lời, ông bố nát rượu kia liền không nói hai lời xách ghế gỗ lên nện túi bụi vào người Triệu Nhị.
Tiếng va đập, tiếng khào khóc vang vọng qua ô cửa sổ không hề cách âm.
Đống tuyết tích tụ trên cành cây già ngoài cửa sổ cũng bị chấn động rơi xuống mặt đất.
Triệu Nhị bị ông bố nát rượu đ.á.n.h cho chạy loạn khắp nhà.
Cuối cùng thực sự không còn cách nào khác, đành phải quỳ xuống bò toài vào gầm giường, hắn trốn dưới ván giường vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa cầu xin:
“Bố, con biết lỗi rồi, ngày mai, ngày mai con nhất định sẽ mang tiền về cho bố ạ.”
Do Triệu Nhị trốn dưới gầm giường nên chiếc ghế gỗ trong tay ông bố nát rượu họ Triệu cũng không thuận tiện cho lắm.
Hắn cũng lười cúi người lôi thằng nhãi ranh này từ dưới gầm giường ra, chỉ lấy chân đá vào ván giường, mồm năm miệng mười c.h.ử.i thề.
Lúc này Triệu Nhị nằm sấp dưới ván giường lạnh lẽo ẩm ướt, vùi mặt vào khuỷu tay, kìm nén cảm xúc, nức nở khe khẽ.
Nỗi đau xác thịt và nỗi sợ hãi tinh thần.
Khiến nội tâm của Triệu Nhị càng trở nên u ám ẩm ướt hơn.
Sự đố kỵ giống như cỏ dại điên cuồng mọc lan ra nơi sâu thẳm nhất trong lòng hắn.
Nếu lúc đó người tiến đến gần xe ngựa, nhận được khoản tiền đó không phải là tên ngu ngốc Liễu Thác mà là hắn thì tốt biết mấy.
Dưới ván giường, một mùi mốc meo bốc ra từ những tấm gỗ ẩm ướt lâu năm bao trùm lấy cơ thể Triệu Nhị.