“Sau khi hít sâu một hơi, Khương Lam ở sau mặt nạ thè lưỡi, bản mặt nhỏ nhăn nhó, đặt một cái rưỡi đầu thỏ gặm dở lên cạnh bàn trà, sau đó ủ rũ đứng trở lại chỗ cũ quỳ cho ngay ngắn.”
“Đây là vật gì?”
Lưu Cẩn nhìn cái đầu thỏ đã bị gặm trên giấy dầu, lông mày nhíu lại:
“Trông như một cục than củi vậy.”
“Bẩm bệ hạ, đây là đầu thỏ kho tộ dầu om.”
Nhìn thấy đầu thỏ yêu quý sắp bị tịch thu, Khương Lam bây giờ làm gì cũng không có hứng thú, rũ rượi, bộ dạng như trận phong hàn nhiễm phải khi ngâm mình trong ao nước mấy ngày trước chưa kh-ỏi h-ẳn, cho nên uể oải không có sức lực.
“Đừng có làm bộ dạng trẫm sẽ tịch thu đồ ăn của trò, cái thứ này xương nhiều như vậy, thịt lại ít thế kia, cho dù trò có tặng cho trẫm, trẫm cũng không thèm đâu.....”
“Thật sự không thèm??
Vậy thần.....”
Lấy lại nhé??
Khương Lam vừa nói vừa định đứng dậy vồ lấy cái đầu thỏ.
“Đặt đồ xuống, trẫm có lời muốn hỏi trò.”
“A, ngài nói đi.”
Nghe thấy Lưu Cẩn có lẽ hoặc có khả năng sẽ trả lại cái đầu thỏ kho tộ dầu om này cho nàng, Khương Lam liền vừa hà hơi thè lưỡi vừa nhìn chằm chằm vào cái đầu thỏ đặt trên bàn trà.
“Hoàng.....”
Lưu Cẩn đang định hỏi Khương Lam chuyện của Thẩm Ninh điều tra thế nào rồi, vừa cúi đầu liền phát hiện tiểu nha đầu này đôi mắt toàn đặt trên cái đầu thỏ kho tộ dầu om kia, một bộ dạng thèm thuồng nhỏ dãi, không nhịn được thấy có chút buồn cười, lời đến khóe miệng lại đổi thành chủ đề khác:
“Trò ngày thường rảnh rỗi lại đi ăn cái thứ này, là do trẫm ngày thường phát bổng lộc cho trò ít quá sao??”
Hừ~ Buồn cười thật, ăn đầu thỏ kho tộ dầu om thì làm sao, đầu thỏ kho tộ dầu om ngon lắm đó nha.....
Hơn nữa, cái thứ này thịt tuy ít một chút nhưng hương vị tầng lớp cảm giác ngon miệng phong phú lắm, vừa thơm vừa tê vừa cay, cái lớp thịt này nhìn bề ngoài có vẻ rất săn chắc nhưng ăn vào lại không hề dắt răng chút nào, đủ thấy người phát minh ra món đầu thỏ kho tộ dầu om này đối với mỹ thực nghiêm túc đến nhường nào.
Chỉ vì nó ít thịt mà cảm thấy ta là vì nghèo đến mức không ăn nổi sơn hào hải vị nên mới gặm đầu thỏ.....
Hừ, nông cạn!
Mặc dù trong lòng đã vì việc Lưu Cẩn xem thường đầu thỏ kho tộ dầu om mà mắng Lưu Cẩn từ đầu đến chân một lượt.
Nhưng ở ngoài mặt, Khương tiểu khả ái đại thông minh* Lam lại vô cùng ngoan ngoãn gật đầu:
“À đúng đúng đúng......
Vậy bệ hạ sẽ tăng bổng lộc cho thần chứ?”
Một câu nói xuống khiến Lưu Cẩn nghẹn lòng.
Bảo không tăng ấy mà.....
Chủ đề là do hắn khơi ra, thế này mà không tăng bổng lộc thì khó tránh khỏi vẻ keo kiệt.
Bảo tăng ấy mà.....
Ngay lập tức sứ thần hai nước Trần, Thương sắp đến kinh thành rồi, dịch quán, vây săn, xúc cúc, sách luận, địa điểm, cái nào mà chẳng phải bỏ ra số tiền lớn??
Vì thế, Lưu Cẩn đanh mặt lại, trách mắng Khương Lam:
“Chủ nhân Long Quyền Trai đưa trò đến bên cạnh trẫm làm ám vệ là để mài giũa tính tình của trò, rèn luyện khả năng chịu khổ của trò, trò hay lắm, không chỉ công khai gặm đầu thỏ trên xà nhà mà còn làm nhỏ dầu đỏ lên tấu chương của trẫm!
Thật là không coi ai ra gì, là muốn trẫm hạ lệnh đ.á.n.h trượng trò sao??”
“Thuộc hạ không dám!”
Hừ~ Không cho tăng bổng lộc thì không cho tăng bổng lộc đi, nói luyên thuyên ba cái thứ lăng nhăng, keo kiệt ch-ết đi được!
Có giỏi thì đ.á.n.h trượng nàng thật đi xem nào?
Quay đầu nếu m-ông bị đ.á.n.h hỏng rồi, nàng liền chạy đến trước mặt sư phụ sư nương khóc hu hu.
Không chừng sư phụ sư nương mủi lòng một cái, Long Quyền kim lệnh vung lên, trong phút chốc đổi cho nàng một công việc khác.
Đổi công việc gì thì tốt nhỉ??
Làm tai mắt cài cắm của Long Quyền Trai ở các cung??
Nghe tam sư huynh phụ trách việc này nói, hằng ngày chỉ cần giả vờ thành dáng vẻ của một cung tỳ bình thường, cùng các cung tỳ khác hằng ngày lười biếng tám chuyện.
Đợi đến tối, lại đem những thông tin hữu ích xảy ra trong ngày này gửi về tháp Long Quyền thông qua chim bồ câu Long Quyền chuyên phụ trách đưa tin để tiến hành phân loại lưu trữ là được.
À, nếu có thể đổi công việc đi làm tai mắt cài cắm thì đi cung nào sẽ tốt hơn một chút nhỉ?
Lãnh cung!
Đúng, chính xác, nàng muốn đi lãnh cung làm nha hoàn cho hoàng hậu nương nương, như vậy thì không cần đưa tiền cũng có thể được ăn đồ ngon rồi....
Nói đi cũng phải nói lại, là tai mắt của bệ hạ, kẻ cài cắm của Long Quyền Trai từ trước đến nay chỉ trà trộn trong những cung có nhiều cung tỳ thái giám hầu hạ, ví dụ như điện Triều Lộ nè, Bích Ngọc Hiên nè, Vân Quang Trai nè, vân vân và mây mây.....
Còn cái lãnh cung này ấy mà.....
Chậc, tạm thời vẫn chưa thâm nhập được.....
Nếu hoàng hậu nương nương có thể về trung cung thì tốt rồi.
Nương nương nếu về trung cung, nàng nhất định chủ động xin điều chuyển công tác, sau đó chạy đến trung cung làm tai mắt cài cắm luôn.
Dáng vẻ nhỏ nhắn của Khương Lam khi đang suy nghĩ về việc điều chuyển công tác, cúi đầu thu mình dường như đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình.
Dù sao cũng là người đích thân chủ nhân Long Quyền Trai Kỷ Vân đ.á.n.h tiếng nhờ vả.
Lại là bảo bối quý giá trên đầu quả tim của phu nhân chủ nhân Long Quyền Trai.
Lưu Cẩn chẳng qua chỉ là ngoài miệng tùy tiện hù dọa Khương Lam một chút thôi, chứ không thực sự đ.á.n.h trượng nàng.
“Những ngày này, trò đã điều tra ra được những gì rồi??”
Lưu Cẩn chắp tay sau lưng ngồi trở lại ngai vàng, một bên đ.á.n.h giá cái đầu thỏ kho tộ dầu om trên bàn, thứ này thật sự ngon đến vậy sao?
Một bên đưa chủ đề quay trở lại trên người Thẩm Ninh.
“Bẩm bệ hạ, hoàng hậu nương nương trước khi vào lãnh cung từng vô tình trượt chân rơi xuống nước, sau khi tỉnh lại dường như mắc chứng thất hồn, không chỉ quên sạch sành sanh chuyện xưa cũ mà tính tình cũng trở nên khác hoàn toàn so với trước kia.”
Người tuy rằng có chút ham ăn hay gây họa nhưng dù sao cũng là người xông pha ra khỏi cơ quan ám vệ Long Quyền Trai, năng lực nghiệp vụ của Khương Lam vẫn rất tốt, chỉ ba câu hai lời đã báo cáo rõ ràng rành mạch chuyện của Thẩm Ninh cho Lưu Cẩn.
“Trượt chân rơi xuống nước?”
Lưu Cẩn hơi có chút ngạc nhiên, hai tháng trước hoàng hậu từng trượt chân rơi xuống nước sao??
Sao hắn không có ấn tượng gì nhỉ??
“Vâng, trong thái y viện có ghi chép về việc đến trung cung thỉnh mạch.”
Chậc chậc chậc....
Quan hệ giữa đế hậu này rốt cuộc là không hòa thuận đến mức nào chứ?
Một người sắp ch-ết đuối rồi, người kia cách hai tháng mới biết.....
“Đêm trước vào lãnh cung.....”
Lưu Cẩn nhớ lại rồi.
Ngày hôm đó sau khi hắn phê duyệt xong tấu chương, nghe tin Vạn quý phi sảy t.h.a.i liền ngự giá đi tới điện Triều Lộ, sau khi an ủi xong Vạn quý phi đang khóc lóc t.h.ả.m thiết vì mất con.
Hắn nghĩ thầm vừa hay có thể mượn tay Thẩm Nhạc để chèn ép phe cánh họ Vạn đang ngày càng rục rịch ở tiền triều, thế là vung tay một cái, lấy lý do chứng cứ xác thực, đến một câu cũng chẳng thèm lôi hoàng hậu ra hỏi mà trực tiếp đ.á.n.h nàng vào lãnh cung.
Thì ra là vậy, hèn chi Thẩm Nhạc sau khi về kinh lại có hành động khác thường như thế.
Thẩm Ninh nàng cư nhiên.... thất hồn rồi.....
“Lập tức truyền thái y đến lãnh cung thay hoàng hậu....”
“Bệ hạ....
Chuyện này đã là chuyện của hai tháng trước rồi.....”
Ngài mời thái y thế này....
ăn khoai lang cũng không kịp nóng đâu ạ~
“Thuộc hạ từng xem ghi chép về chứng thất hồn, trong sách nói chuyện thất hồn không có thu-ốc nào chữa được, người của ngày hôm qua không thể truy cầu, hoàng hậu của trước kia bệ hạ hoàn toàn có thể coi nàng ta như đã ch-ết rồi đi.”
Khương Lam thành thật nói.
Lưu Cẩn nghe thấy lời này mặt đen như than, ngồi lặng yên trên ngai vàng, cũng không biết trong cái đầu này lại đang mưu tính cái gì nữa.
“Báo cáo xong xuôi, thuộc hạ..... có thể lui xuống được chưa ạ??”
Khương Lam nghiêng mặt nhìn về phía bệ hạ.
Đây đã là hai tháng rồi, phía hoàng hậu nương nương bên kia đã lột xác kiếm được tiền rồi, bệ hạ lúc này mới mang bộ mặt như cha ch-ết mẹ héo phát hiện ra hoàng hậu của mình không còn nữa.
Chậc chậc chậc....
Sớm đã làm gì đi chứ.
“Lui xuống đi.....”
“Cái thứ thô bỉ như cục than củi này, chỉ có người nghèo mới ăn?
Thuộc hạ cũng mang đi luôn nhé??”
Khương Lam nói xong, không đợi Lưu Cẩn từ chối liền vèo một cái, đôi tay nhỏ nhanh ch.óng lấy đầu thỏ đi, sau đó trong phút chốc thi triển thuật ẩn thân, nhảy lên xà nhà.
“Lần sau không được phép ăn đầu thỏ trong ngự thư phòng của trẫm nữa!
Còn ăn nữa!
Trẫm nhất định đ.á.n.h trượng trò!
Nghe thấy chưa!”
“Biết rồi ạ....”
Phiền ch-ết đi được.
Nàng là một ám vệ suốt 12 canh giờ mỗi ngày chỉ cần không có nhiệm vụ là phải nằm sấp trên xà nhà bảo vệ bệ hạ sát sao.
Nói lý xem nào, ám vệ cũng là người, ám vệ cũng cần ăn uống mà....
Lần trước bụng đói ăn bánh ma bỉnh hắn chê nàng làm rơi vừng không cho ăn.
Lần này thèm miệng ăn đầu thỏ hắn chê nàng làm nhỏ dầu đỏ lại không cho ăn.
Cho nên!
Thân là ám vệ như nàng rốt cuộc có thể ăn cái gì đây hả???
Trên xà nhà, Khương Lam một bên gặm nốt cái đầu thỏ còn lại, một bên vẻ mặt sầu muộn thở dài một tiếng.
Cũng sầu muộn không kém là Lưu Cẩn đang ngồi trên ngai vàng.
Bố cục mưu tính một mũi tên trúng hai con nhạn trước kia không ngờ cư nhiên vì lý do hoàng hậu trượt chân rơi xuống nước mắc chứng thất hồn mà xôi hỏng bỏng không rồi.
Cục diện bế tắc hiện giờ.... hắn nên hóa giải như thế nào đây??
Ngay lúc này.....
Bấm chuẩn thời gian, Triệu Hỷ bưng một bát canh yến sào, giẫm đúng nhịp bước vào.
“Bệ hạ....
Canh tới rồi ạ....”
Triệu Hỷ mở nắp liễn ra, bưng một bát canh yến sào nhỏ đưa cho Lưu Cẩn.
Lưu Cẩn nhận lấy yến sào, ngước mắt nhìn Triệu Hỷ một cái.
Lão thái giám này kể từ khi tiên đế còn tại thế đã luôn hầu hạ trước điện, là một kẻ tinh đời, cục diện bế tắc hiện giờ hèn chi....
ông ta có thể giải??
Lưu Cẩn hắng giọng:
“Sứ thần của hai nước Trần, Thương không lâu nữa sẽ đến kinh thành.
Hiện giờ trong cung này ngôi vị hoàng hậu bỏ trống.
Thẩm tướng quân chậm trễ không vào cung cầu trẫm khai ân, hoàng hậu cũng không đến trước mặt trẫm kêu oan.
Vì thế, trẫm phái ám vệ âm thầm điều tra kỹ lưỡng một phen sau đó mới phát hiện, hoàng hậu từ đêm trước khi vào lãnh cung đã vô tình mắc chứng thất hồn, giờ đây đã quên sạch sành sanh trẫm rồi.....”
Triệu Hỷ ở một bên vẻ mặt tươi cười nhìn hắn.
“Giờ đây đã quên sạch sành sanh trẫm rồi....”
Lưu Cẩn lại lặp lại câu nói cuối cùng một lần nữa.
Triệu Hỷ vẫn vẻ mặt tươi cười nhìn hắn, không có nửa ý tứ muốn mở miệng hiến kế cho hắn.
Thấy Triệu Hỷ không tiếp lời, Lưu Cẩn đành nhíu mày nói huỵch tẹt ra:
“Chuyện này ngươi thấy trẫm nên làm thế nào?”
“Bệ hạ, lão nô chẳng qua chỉ là một lão thái giám bưng trà rót nước, đây vừa là quốc sự vừa là gia sự, vừa là thất hồn vừa là mất trí nhớ, lão nô có thể có cao kiến gì chứ?”
Triệu Hỷ lắc đầu, thái độ kiên định và rõ ràng bày tỏ câu hỏi này ông ta cũng không biết giải.
“Là không có, hay là không dám có??”
“Lão nô hoảng sợ.”
“Chuyện xuất sứ của hai nước Trần, Thương liên quan đến dân sinh tiền thuế của vương triều Đoan, ngươi nếu có cách thì đừng có giấu giếm nữa, nếu nói có chỗ nào không chu toàn trẫm miễn tội cho ngươi là được....”