“Đã vậy, bệ hạ cũng đã nói đến mức này rồi.....”
Còn giả ngu ngơ nữa rõ ràng là không lừa gạt được rồi.
Vì thế, Triệu Hỷ hướng về phía Lưu Cẩn bái lạy, nói rằng:
“Sứ thần triều kiến, bất kể là tiệc tẩy trần, hội săn b-ắn mùa thu, trận đấu xúc cúc hay sách luận, đều cần bệ hạ và hoàng hậu nương nương cùng tham dự mới thể hiện sự tôn trọng.”
“Dù sao thì Thẩm tướng quân này chậm trễ không chịu vào cung diện thánh, hoàng hậu nương nương cũng không nhớ bệ hạ nữa, cục diện hiện giờ cứ bế tắc mãi thế này cũng không phải là cách, hay là bệ hạ nhân cơ hội này phế hoàng hậu nương nương, cải lập họ Vạn làm tân hậu?”
Trước khi chính thức hiến kế, trước tiên đưa ra một tối kiến để đệm lót là tư duy nhất quán khi dâng lời của Triệu Hỷ.
“Không thể......”
Chuyện nếu thật sự phế hậu mà có thể giải quyết được thì Lưu Cẩn cũng chẳng đến nỗi đau đầu rồi.
Sở dĩ ba nước Đoan, Trần, Thương này có thể bình tâm tĩnh khí ngồi xuống văn đấu không gì khác ngoài việc cả ba bên đều có vốn liếng để trở mặt võ đấu.
Lúc này nếu phế hậu chẳng khác nào nói rõ với hai nước Trần, Thương rằng đệ nhất danh tướng vương triều Đoan Thẩm Nhạc không hòa thuận với quân thần của mình.
Thiếu đi Thẩm Nhạc làm chỗ dựa, hắn làm sao có thể ưỡn ng-ực cùng sứ thần hai nước Trần, Thương tranh giành lợi ích về “thương mại”, “tiền thuế” của vương triều Đoan đây??
“Vả lại không nói đến việc phế hậu lập mới về mặt thời gian căn bản là không kịp, hai nước Trần, Thương này là vì thương mại tiền thuế mà đến, nếu để bọn họ biết Thẩm Nhạc và trẫm nảy sinh hiềm khích khó tránh khỏi sẽ nảy sinh nhiều toan tính.”
Lưu Cẩn nhíu mày nói.
“Đã không thể phế hậu, việc diện kiến sứ thần này lại nhất định phải do đích thân hoàng hậu nương nương ra mặt........
Vậy thì chỉ có thể do bệ hạ tuyên chỉ đón hoàng hậu nương nương ra khỏi lãnh cung thôi.”
Giải đề mà, loại trừ các đáp án sai xong thì cái còn lại chính là đáp án đúng rồi~
“Trẫm năm đó đích thân hạ lệnh để nàng ta vào lãnh cung, giờ đây lại muốn chuyển nàng ta ra khỏi lãnh cung tổng phải tìm một cái cớ chứ.....”
“Bệ hạ năm đó soạn chỉ là vì lý do hoàng hậu nương nương hại hoàng嗣, phạt nàng ta vào lãnh cung tĩnh tâm suy xét lỗi lầm, giờ đây suy xét cũng đã suy xét được hai tháng rồi, bệ hạ nhân đức, ghi nhớ tình nghĩa phu thê với hoàng hậu nên hạ chỉ đón hoàng hậu nương nương về lại trung cung......”
Chẳng lẽ nói cái miệng của Triệu Hỷ là con ma lừa người sao?
Cái bậc thang này quả thực đưa tới đúng ý Lưu Cẩn luôn.
Đúng vậy.
Thẩm Ninh không đến kêu oan, Thẩm Nhạc không đến thượng triều, hắn chẳng lẽ không thể tự mình xá tội sao?
Chỉ dụ ban đầu là phạt nàng ta đến lãnh cung tĩnh tâm suy xét lỗi lầm, chứ đâu có phạt nàng ta cả đời phải ở trong lãnh cung tĩnh tâm suy xét lỗi lầm đâu.
Chuyện suy xét này suy xét bao lâu chẳng phải là do hoàng đế như hắn quyết định sao, giờ đây cũng đã suy xét được hai tháng rồi, nghĩ chắc hoàng hậu nương nương cũng đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình rồi.....
“Ý kiến này không tồi, kỳ hạn suy xét của hoàng hậu vừa qua, bệnh tình của Thẩm tướng quân này cũng nên khỏi rồi.....”
“Ngươi đi một chuyến đến lãnh cung thay trẫm truyền chỉ, nói là hoàng hậu ở lãnh cung đã được hai tháng rồi, chắc hẳn đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình, cộng thêm trẫm vô cùng ghi nhớ tình nghĩa phu thê với nàng ta.
Vì thế, cho hoàng hậu trở về trung cung đi.”
“Bây giờ đi luôn ạ??”
Tầm này.... trời sắp tối rồi mà.
“Trẫm bây giờ soạn chỉ, một lát nữa ngươi cầm thánh chỉ của trẫm đi, đêm nay trẫm không nghỉ ở điện Triều Lộ nữa, cứ nghỉ ở ngự thư phòng đi, ngươi tuyên chỉ xong lập tức quay về phục mệnh, rõ chưa??”
Tìm được cái cớ để đưa Thẩm Ninh ra khỏi lãnh cung, Lưu Cẩn vốn đang u sầu mấy ngày nay một khắc cũng không muốn đợi thêm nữa.
“Nô tài tuân chỉ.”
Triệu Hỷ nghe xong vội vàng gật đầu, sau đó thay Lưu Cẩn mài mực.
Thời gian quay trở lại ba ngày trước.
Nội Vụ Phủ.
“Cái gì?
Tam hoàng t.ử sắp mừng sinh nhật rồi??”
A Khoan hai tay nhận lấy danh sách mà Từ Dao đưa tới:
“Buổi tối khi tôi đến lãnh cung trực tiếp giao cho tôi là được rồi, chỗ này người đông mắt tạp, sao còn làm phiền Tiểu Dao cô nương đích thân chạy một chuyến thế này??”
Nói đoạn, A Khoan liền đưa Tiểu Dao đi tới con hẻm nhỏ hẻo lánh.
“Cần gấp lắm.”
Đi tới nơi hẻo lánh không người, Từ Dao nói với A Khoan:
“Những thứ trên này chuẩn bị càng nhanh càng tốt.”
Vừa nghe hoàng hậu nương nương bên kia cần gấp, A Khoan vội vàng mở danh sách ra.
Sau đó liền trợn tròn mắt, mặt đầy dấu hỏi:
“Tiểu Dao cô nương, cái..... những thứ này là gì vậy??”
“Đây là cốt bánh kem, bản vẽ kích thước của bàn xoay dùng để chà láng mặt bánh và d.a.o chà láng, anh đem bản vẽ này giao cho lão Trương ở tiệm thợ rèn, bảo ông ấy theo bản vẽ đúc một bộ là được.”
Từ Dao chỉ vào bản vẽ giải thích với A Khoan.
“Ồ ồ ồ.....”
Tuy rằng nghe không hiểu nhưng cảm thấy hình như rất lợi hại.
A Khoan nửa hiểu nửa không lật bản vẽ sang trang thứ hai của danh sách.
“Trứng gà, bột mì những thứ này tôi còn có thể hiểu được.....”
“Tam hoàng t.ử mừng sinh nhật này, hoàng hậu nương nương cần bắp ngô khô để làm gì vậy??
Bàn nghiền?
Máng đá?
Sàng tre?
Bột chua dùng để hấp màn thầu?
Sữa bò tươi??”
A Khoan nhìn danh sách với vẻ mặt giống hệt như Từ Dao cầm tờ đề thi toán vậy, chữ thì đọc được nhưng ghép lại với nhau nghĩa là gì thì không hiểu lắm.
“Sinh nhật Chiêu Chiêu mà, A Ninh đương nhiên muốn nghiên cứu một số món ăn chưa từng được ăn trước đây rồi.”
Từ Dao vẻ mặt hớn hở:
“Những nguyên liệu bên trên A Khoan ca ca có cách nào xoay xở đủ không??”
“Những thứ khác thì cũng dễ thôi, chỉ là cái.... sữa bò này??”
Nani??
Chỗ này không có sữa bò???
Vậy cái bánh kem bơ chính tông mà nàng hằng mong ước chẳng lẽ.... chỉ có thể đổi thành bánh kem đám mây meringue phiên bản đơn giản thôi sao?
“Thì..... sữa của con bò ấy mà.... bò mẹ sau khi sinh bò con xong thì cho sữa....”
Từ Dao vẻ mặt sốt ruột khoa chân múa tay giải thích.
“Thú thực với cô, trong cung có các bà v.ú chuyên trách, trong hoàng thành này chưa từng có ai tranh sữa với bò để uống cả.”
À chuyện này.....
“Cho nên..... sữa bò là không có bán sao??”
A.... bánh kem....
“Tiểu Dao cô nương đừng vội, hoàng hậu nương nương đã giao việc này cho tôi, A Khoan tự nhiên là có thể thay người nghĩ ra cách thôi....”
Nước Thương địa mạo rộng lớn, sản sinh nhiều trâu bò dê cừu, do giờ đây đang trong thời kỳ đình chiến nên thương mại giữa ba nước dần thông suốt.
Chỉ cần đi tới phía bắc thành tìm một vài người nước Thương đến vương triều Đoan buôn bán, mười người thì tám người trong tay đều có bò mẹ có thể cho sữa tươi.
Chỉ là.....
Ngày tháng hòa bình của ba nước Đoan, Trần, Thương này mới chỉ qua được nửa năm, thương mại giữa các nước mới chỉ vừa bắt đầu.
Giữa nhau tiền thuế không thông.
Ngân phiếu của vương triều Đoan trong mắt người nước Thương không đáng giá lắm, muốn mua bò sữa của họ, chậc..... còn phải kéo mấy xe kê đi đổi.
“Những thứ trong danh sách này cái sân đó của nương nương chắc là không chứa hết đâu, hay là thế này đi, tôi trước tiên nghĩ cách giúp nương nương sắm sửa, sau đó đem tất cả những thứ này chuyển tới xưởng gia công bên cạnh lãnh cung?
Bảo Thường Tam dọn ra một cái sân chuyên để cho nương nương đặt những thứ này?
Tiểu Dao cô nương thấy thế nào??”
“Rất tốt rất tốt.”
Dù sao thì việc chuẩn bị trước sinh nhật này cũng phải giấu Thẩm Chiêu, đồ đạc đặt ở xưởng gia công mỹ thực, thứ nhất ấy mà, vừa hay có thể tránh được Chiêu Chiêu, thứ hai ấy mà, bên phía Thường Tam cũng có thể triệu tập một số nhân lực giúp đỡ A Ninh phụ việc, lúc này Từ Dao hoàn toàn không để ý đến câu nói “không chứa hết” của A Khoan là có ý gì.....
“Không biết khi nào thì những thứ này mới chuẩn bị xong?”
“Sáng sớm mai là được.”
“Tuyệt quá~” Sau khi dặn dò A Khoan xong, Từ Dao trực tiếp thi triển khinh công vượt qua tường thành, lướt về phía lãnh cung.
Trang phu t.ử người này tuy miệng có hơi độc một chút nhưng dạy học quả thực không tệ.
Kể từ khi quyết định dạy Thẩm Chiêu địa mạo nhân văn, để vị tiểu đồ đệ ruột thịt không ra khỏi cửa này có thể hiểu sâu sắc hơn về địa hình núi sông các nơi của vương triều Đoan.
Sáng sớm đã đeo giỏ tre, đưa Thẩm Chiêu đi đến đầm sen gần lãnh cung đào bùn rồi......
Do nguyên liệu làm bánh kem phải đến sáng mai mới chuẩn bị xong.
Sau khi Từ Dao về viện, hai tỷ muội tranh thủ lúc Thẩm Chiêu không có trong sân lại bắt đầu cùng nhau nảy ra ý định trang trí địa điểm.
Sau một hồi bàn bạc.
Hai người khoanh chân ngồi trên ghế tre, hai tay duỗi thẳng đồng thời nằm sấp trên bàn gỗ, nghiêng mặt dán vào mặt bàn nhìn nhau.
Một bộ dạng không còn thiết sống nữa, giống hệt như hai con cá muối mất đi linh hồn.
“Phiền quá đi mất, cái nơi quỷ quái này đến quả bóng bay cũng không có, đèn màu cũng không có, KTV cũng không có, chả có tí không khí náo nhiệt của tiệc sinh nhật gì cả.....”
Từ Dao thở dài một hơi:
“Hay là dùng đèn l.ồ.ng thay thế đèn màu nhé?
Chúng ta treo đèn l.ồ.ng đầy sân?”
“Trời nóng thế này mà thắp đèn l.ồ.ng đầy sân, ta còn chưa nói đến vấn đề nguy hiểm cháy nổ ‘trời hanh vật khô, cẩn thận lửa củi’ đâu, nến thắp nhiều như vậy cô định xông hơi hả?”
Thẩm Ninh uể oải nói.
Chậc.....
Phương án thứ N, bác bỏ......
“Nếu có thứ gì không tỏa nhiệt mà cũng có ánh sáng thì tốt biết mấy.”
Từ Dao lẩm bẩm.
“A.... hay là chúng ta bắt một ít đom đóm thả vào trong sân nhé?”
Thẩm Ninh đề nghị.
“Buồn cười thật, lãnh cung lấy đâu ra đom đóm?”
Do bị bác bỏ quá nhiều phương án, Từ Dao trực tiếp úp mặt xuống bàn gỗ.
“Lãnh cung không có, ngoại ô có lẽ có đấy?”
Thẩm Ninh chớp chớp mắt nói.
“Ừm, lời này của cô có lý.”
Vốn dĩ đã úp mặt xuống bàn gỗ, nghe thấy lời này xong Từ Dao liền ngồi bật dậy, chỉ thấy nàng xoay người một cái, tại chỗ nhảy vọt lên, đứng trên ngọn cây đa già trong sân, giơ tay che trán, hướng về phía ngự hoa viên hét lớn một tiếng:
“Bùi sư đệ~~~~~”
“Làm gì thế.....”
Đang nằm trên hòn giả sơn trong ngự hoa viên, quay lưng về phía lãnh cung, một bên lười biếng một bên ném đá xuống ao nước ngự hoa viên chơi trò ném đá trên mặt nước để luyện cổ tay, Bùi Hành Xuyên vừa nghe thấy hai chữ “sư đệ” là mặt sa sầm xuống.
“Lại đây một chút, có việc nhờ huynh giúp đỡ.”
Từ Dao nói xong liền xoay người một cái, từ trên cây đa già nghiêng mình rơi xuống, ngồi trở lại ghế tre, thu chân lại, vươn tay ra, bắt chước tư thế cá muối của Thẩm Ninh, nằm sấp cho ngay ngắn.....
“Cô bảo tiểu gia lại đây là tiểu gia phải lại đây sao....
Trừ phi..... cô có thể gọi tiểu gia một tiếng sư huynh.”
Phía ngự hoa viên bên kia, Bùi Hành Xuyên dùng một tư thế mà mình tự cho là rất đẹp trai, quay đầu lại một cách tà mị trên hòn giả sơn.
Người đâu rồi???
Trong sân.
Hai con cá muối dán mặt vào bàn gỗ nhìn nhau.
“Dao Dao, lúc nãy cô thi triển khinh công bay lên cây trông soái lắm nha.....”
Thẩm Ninh mặt fangirl.