“Hôm nay vì ông ta đã biết trước từ chỗ Thường Tam rằng Hoàng hậu nương nương sẽ tổ chức tiệc ở Lãnh cung mời mọi người mừng sinh nhật Tam hoàng t.ử.”

Vì vậy lúc thay Hoàng đế mài mực ở Ngự thư phòng, ông ta đã đề nghị với bệ hạ rằng:

“Đêm đã khuya, chuyện nhỏ này lão nô nghĩ chỉ cần mang theo một tên đệ t.ử cầm đèn đi tới Lãnh cung tuyên chỉ là được, bệ hạ thấy sao?"

“Ngươi đúng là suy nghĩ cho trẫm thật thấu đáo."

Dẫu sao loại thánh chỉ vừa mới nhốt người ta hai tháng xong đã vội vàng chủ động thả người ra thế này thật sự không cần tìm quá nhiều người chứng kiến, Liêu Cẩn vui vẻ đồng ý.

Triệu Hỉ vốn định tuyên chỉ, tay cầm thánh chỉ, nhìn cái sân tối om này:

“Hoàng hậu nương nương, người có trong sân không?

Hoàng hậu nương nương?"

Chậc.....

Hai lần liên tiếp chờ đợi đều không phải người muốn đợi.

Trên mái nhà này, những người khác thì thôi, hai người Từ Liệt và Ngao Xán sau khi nới lỏng dây cung lần nữa, rõ ràng trên mặt đã lộ ra vẻ nôn nóng.

“Bùi Hành Xuyên...."

Từ Dao lại dùng chiêu cũ kéo kéo vạt áo Bùi Hành Xuyên.

Giây tiếp theo.

Triệu Hỉ tay cầm thánh chỉ cùng tên tiểu đồ đệ A Khoan cầm đèn của ông ta lập tức bị Bùi Hành Xuyên xách cổ lên mái nhà.

“Mọi người cái này là đang làm gì thế??"

Thường Tam trên tay vẫn cầm đèn l.ồ.ng, ánh sáng của đèn l.ồ.ng chiếu rọi mọi người trên mái nhà này cực kỳ rõ nét.

Cái này không chiếu thì thôi, chiếu một cái A Khoan mới phát hiện......

Trên mái nhà này ngoài Bùi đại thống lĩnh, Thẩm đại tướng quân, Hoàng hậu nương nương, Tiểu Dao cô nương ra, cư nhiên còn nấp hai hán t.ử áo đen tay cầm cung tên.

Rõ ràng A Khoan càng lúng túng hơn.

Chỉ thấy anh ta kéo vạt áo Thường Tam, nói nhỏ với Thường Tam:

“Tiểu Dao cô nương nói hôm nay sinh nhật Chiêu Chiêu, định cho Chiêu Chiêu một sự bất ngờ, thế là lôi hết mọi người lên mái nhà."

“Hóa ra là vậy."

Thì ra là thế, ban nãy anh ta nhìn thấy hai người áo đen tay cầm cung tên còn tưởng Hoàng hậu nương nương đang mai phục làm vụ ám sát cơ.

“Hoàng hậu nương nương...."

Với tư cách là một nô tài chính kinh, Triệu Hỉ vô cùng tận tâm cầm hộp đựng thánh chỉ, khó khăn kiễng chân đi vòng qua Bùi Hành Xuyên và Từ Dao đang nằm trên mái ngói, nhích tới gần Thẩm Ninh, nằm bò trên miếng ngói, hai tay dâng thánh chỉ tới trước mặt Thẩm Ninh:

“Lão nô có chỉ cần tuyên."

Nói thật, Triệu Hỉ tuyên thánh chỉ cả đời, còn chưa có lần nào thánh chỉ lại được nằm bò trên mái nhà mà tuyên cả......

“Suỵt!

Chiêu Chiêu sắp về rồi, mong công công giúp cho, thứ trên tay để lát nữa hãy tuyên!"

Thẩm Ninh thấp giọng nói với Triệu Hỉ đang nằm bò bên cạnh, ra hiệu giữ im lặng.

Cái này....

Dù ý chỉ của bệ hạ rất quan trọng, nhưng ý chỉ của Hoàng hậu nương nương đã được phục vị dường như cũng rất quan trọng.

Với tư cách là một nô tài chính kinh, không bên nào đắc tội nổi, Triệu Hỉ dứt khoát nghe theo lời dặn của Hoàng hậu nương nương, cuộn thánh chỉ lại nhét vào ống tay áo.

Tuyên muộn thì tuyên muộn vậy, dù sao nằm bò trên mái nhà tuyên đọc thánh chỉ thế này cũng có chút không được thể thống cho lắm.

Vốn dĩ sau khi có thêm A Khoan, chỗ nối của mái nhà từng được tu sửa trước đó đã phát ra tiếng răng rắc khe khẽ, lần này vì lại thêm hai người nữa nên tiếng răng rắc càng trở nên trầm đục.

Thẩm Nhạc nhận ra xà nhà trên mái nhà này dường như không được chắc chắn cho lắm, vừa định hạ lệnh cho Từ Liệt và Ngao Xán ném hai người xuống hậu viện để nấp.

Ngay lúc này.....

“Mau mau mau, tắt đèn đi, tắt đèn đi, Chiêu Chiêu về rồi!!!"

Qua phía Bùi Hành Xuyên, Từ Dao thấp giọng thúc giục Thường Tam.

“A a a, cái này... cái này....."

Thường Tam luống cuống tay chân định tháo l.ồ.ng đèn cung đình ra.

Thẩm Nhạc thấy động tác của anh ta thật sự quá chậm, dứt khoát dùng nội lực đ.á.n.h một chưởng không trung về phía chiếc đèn này, lập tức cách lớp l.ồ.ng đèn mà đ.á.n.h tắt ngọn nến bên trong.

Phù~

May mà không hỏng việc.

Thường Tam cầm chiếc đèn cung đình đã tắt nến, cảm ơn Thẩm Nhạc:

“Đa tạ Thẩm tướng quân ra tay giúp đỡ."

Bị trì hoãn như vậy, cái đầu nhỏ của Thẩm Chiêu đã nhô ra từ sau bức tường sân.

Lúc này lại ném người xuống hậu viện đi trốn rõ ràng là không kịp nữa, bất đắc dĩ Thẩm Nhạc đành phải theo kế hoạch cũ, khẽ giơ tay.

Hai người Từ Liệt và Ngao Xán bên cạnh thấy vậy lập tức quỳ một chân dậy, lắp tên giương cung dồn lực.

“Mẫu hậu?"

Đêm nay trong sân này sao không thắp đèn thế ạ, Thẩm Chiêu vừa theo đống củi leo vào sân vừa nói với Trang Mặc:

“Sư phụ à, mẫu hậu và tỷ tỷ Tiểu Dao vẫn chưa về sao??"

Trong lúc nói chuyện, hai người đã bước vào trong sân.

“Ừm, dẫu sao mẫu hậu con....."

Lời nói dối trẻ con của Trang Mặc còn chưa kịp nói hết câu.

Trên mái nhà, Thẩm Nhạc đè tay xuống.

V-út, v-út.....

Hai mũi tên dài b-ắn ra từ mái nhà, bay sát qua đỉnh đầu Thẩm Chiêu và Trang Mặc, b-ắn thẳng về phía đỉnh cây đa già ở tiền viện.

Đống ống tre treo sẵn trên đỉnh cây đa, dưới sự va chạm của mũi tên dài, phát ra tiếng “bộp", giống như chẻ măng vậy, nứt đôi từ chính giữa, vỡ thành hai nửa.

Thẩm Chiêu nghe thấy tiếng mũi tên xé gió khi đó còn tưởng trong sân này mai phục thích khách, theo bản năng bủn rủn chân muốn ngồi thụp xuống đất, tiếng “bộp" trên cây đa càng dọa cậu bé sợ tới mức giơ tay bịt tai lại.

Trang Mặc ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào cái cậu nhóc đang bị sự bất ngờ “cứng rắn" của cậu ruột dọa cho ngồi bệt bịt tai nhắm mắt này, giơ quạt xếp chỉ về hướng cây đa, nhắc nhở Thẩm Chiêu:

“Chiêu Chiêu, con nhìn xem, đó là gì?"

Đôi mắt đang nhắm nghiền hé ra một khe nhỏ, Thẩm Chiêu cẩn thận theo sự chỉ dẫn của Trang Mặc nhìn về hướng cây đa già.

Một đống đom đóm từ đỉnh cây đa đổ xuống như trút nước, ánh đom đóm lập lòe tản ra khắp nơi trong sân, chiếu sáng cả cái cây treo đầy đồ chơi.

Thẩm Chiêu vốn đang ngồi thụp dưới đất bịt tai bỗng ngẩn người đứng bật dậy.

Kiếm gỗ nhỏ, ngựa gỗ nhỏ......

Những món đồ chơi bình thường không có gì lạ lẫm với những đứa trẻ bình thường này, đối với Thẩm Chiêu mà nói, có thể gọi là vô cùng mới lạ.

Mẫu hậu.....

Nhìn đống đom đóm và đồ chơi treo đầy cây này.

Thẩm Chiêu vốn tưởng mẫu hậu đã quên mất sinh nhật của mình.

Giây phút này cuối cùng đã hiểu tại sao hai ngày nay mẫu hậu luôn bận rộn đến mức không thấy bóng dáng đâu.

Cậu bé trợn tròn đôi mắt, đầu tiên cảm thấy trong lòng ngọt lịm, ngay sau đó lấy răng c.ắ.n môi dưới, sống mũi cay cay đến đau nhói.

Trước đó tưởng hôm nay sinh nhật không được ăn mì chay mà vẫn có thể nặn ra nụ cười an ủi mình phải biết đủ thường vui.

Lúc này, trên mặt Thẩm Chiêu rõ ràng đang cười, nhưng đôi mắt lại như vòi nước bị mở van, nước mắt lã chã rơi không ngừng.

Ngặt nỗi cái người này ấy à, dẫu cho nước mắt nước mũi giàn giụa cũng chưa bao giờ khóc thành tiếng.

Vì vậy đám người phía sau nhìn bóng lưng im lìm của Thẩm Chiêu chỉ tưởng cậu bé bị đống đom đóm treo đầy cây này làm cho chấn động đến mức không nói nên lời.

Lần lượt nằm bò trên mái nhà, bịt miệng cười nắc nẻ, xem kìa cái đứa nhỏ này vui sướng đến nhường nào.

Mái nhà Lãnh cung này rốt cuộc là không chịu nổi niềm vui sướng sâu đậm như vậy.

Trong lúc Thẩm Chiêu đang khóc đến thương tâm.

Sụp đổ hoàn toàn.

Thẩm Nhạc vì đã đoán trước được mái nhà này có khả năng sẽ sập nên đã chuẩn bị sẵn, chỉ thấy hắn phi thân lên, một chân dẫm lên xà ngang của nóc nhà, một cái lộn người vượt qua tầng tầng lớp lớp người, xách chuẩn xác Thẩm Ninh lên, đưa cô nghiêng mình đáp xuống trong sân.

Từ Dao và Bùi Hành Xuyên vốn có khinh công bên mình, khoảnh khắc mái nhà sụp đổ đã thi triển khinh công xoay người một cái, giữa đám ngói bay tứ tung mà hạ cánh không hề hấn gì vào trong phòng chính đã mất nóc.

Từ Liệt và Ngao Xán thì t.h.ả.m hơn một chút tẹo, hai người này tuy có võ nghệ nhưng vì đang giương cung cầm tên không kịp đề phòng, không kịp phản ứng nên đã theo mái ngói sụp xuống mà rơi thẳng vào trong nhà.

Cũng may hai người này xuất thân binh nghiệp, vốn dĩ da dày thịt béo, một cú ngã nhẹ giữa đống ngói vụn cũng chẳng có gì đáng ngại.

Kẻ t.h.ả.m nhất phải kể đến ba người A Khoan, Thường Tam và Triệu Hỉ.

Một không võ nghệ phòng thân, hai không da dày thịt béo.

Xà nhà vừa sập liền rơi thẳng tắp xuống đất, m-ông chổng lên trời, “ôi chao ôi....."

Thẩm Chiêu vốn đang đối diện với đống đom đóm và đồ chơi khóc đến rối bời nghe thấy động tác phía sau liền quay người nhìn lại.

Đối mặt với đám người hỗn loạn sau khi mái nhà sụp đổ, Thẩm Chiêu nhấc ống tay áo lên lau nước mắt nước mũi trên mặt.

Cố gắng ra vẻ như chưa từng khóc bao giờ.

“Dao Dao, mau đi thắp đèn trong sân này lên."

Thẩm Ninh dưới sự che chở của Thẩm Nhạc bình an đáp xuống sân, cô vừa phân phó Từ Dao cũng bình an hạ cánh thắp sáng đèn l.ồ.ng trong sân vừa bước qua ngưỡng cửa đi về phía Triệu Hỉ đang tới tuyên chỉ, vẻ mặt lo lắng:

“Triệu công công, ngài không sao chứ?"

Triệu Hỉ xoa thắt lưng già, từ đống ngói vụn nhăn nhó đứng dậy, chậm rãi hành lễ với Thẩm Ninh:

“Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, lão nô vô sự....."

Mới lạ, cái thắt lưng già này chắc chắn là bầm tím rồi.

Từ Liệt và Ngao Xán bên cạnh nhanh ch.óng đứng dậy sau đó đỡ Thường Tam và A Khoan cũng đang nhăn nhó trên mặt đất dậy.

Lúc bấy giờ Từ Dao đã kéo theo Bùi Hành Xuyên cùng thi triển khinh công thắp sáng từng chiếc đèn cung đình trên cây đa già.

Theo ánh sáng trong sân dần trở nên rực rỡ, dưới ánh sáng thấy mọi người đều bình an Thẩm Ninh mới coi như thở phào nhẹ nhõm:

“Xin lỗi xin lỗi, mái nhà Lãnh cung này trước đó đã từng tu sửa một lần rồi, không chắc chắn lắm, làm mọi người kinh hãi rồi."

“Nương nương nói lời này thực sự làm lão nô tổn thọ rồi....."

Khác với Thường Tam, A Khoan loại mới vào cung chưa đầy hai tháng đã bị quan niệm giai cấp của Thẩm Ninh làm cho lệch lạc nghiêm trọng này.

Triệu Hỉ làm việc trong cung này đã quá lâu rồi.

Hiểu rõ đạo lý “làm nô tài bị đ.á.n.h bị mắng đều là chuyện thường tình, chỉ có nô tài làm sai chứ làm gì có chủ t.ử xin lỗi".

Ông ta nghe Thẩm Ninh nói chuyện khách sáo như vậy lập tức cảm thấy lo lắng khôn cùng.

Vội vàng cung kính hành lễ với Thẩm Ninh một cái.

Sau đó liền muốn thuận thế rút thánh chỉ từ trong ống tay áo ra, nhanh ch.óng tuyên chỉ xong rồi về Ngự thư phòng phục mệnh.

Vừa nghe thấy “từng tu sửa một lần".

Chương 70 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia