“Quả nhiên....”

Những vị phi tần nương nương đang yên lặng hóng dưa kia, sau khi hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện này.

Tâm trạng “ha ha ha ha, hóa ra làm muội muội của Thẩm Nhạc thì mỗi ngày phải viết thư về nhà” chế giễu lúc trước.

Đột nhiên biến thành vẻ mặt ghen tị “tại sao anh trai nhà mình không thể giống như Thẩm Nhạc bảo mình mỗi ngày viết thư về nhà chứ”.

Ách......

“Vậy nên....

Thư nhà này của muội nên viết thế nào??”

Đề bài bây giờ đã hiểu rồi, vậy còn đáp án thì sao?

“Tự nhiên là muốn cái gì thì viết cái đó chứ.”

Thẩm Nhạc đây đâu phải là bắt Thẩm Ninh viết thư nhà mỗi ngày đâu, rõ ràng là bắt nàng viết thư ước nguyện về nhà mỗi ngày mà, “Muốn cái gì thì cứ mạnh dạn mà viết, đại ca muội đảm bảo có thể thu xếp ổn thỏa cho muội.”

“Ừm, vậy muội có thể viết:

“Muội ở trong cung mọi thứ đều rất tốt, mong đại ca không cần lo lắng....”

Thẩm Ninh vừa nói vừa định cầm b-út chấm mực.”

“Ừm, muội mà viết theo hướng này thì ta đoán ngày mai muội có thể nhận được hai bức thư nhà đấy......”

Bùi Hành Xuyên giơ hai ngón tay hình chữ V với Thẩm Ninh....

Suỵt.....

Một bức đã đủ đau đầu rồi, hai bức thì còn ra thể thống gì nữa??

Thẩm Ninh đau đầu nhìn về phía đám phi tần:

“Các vị......”

Đám phi tần hai tay buông xuôi, từng người một trưng ra cái đầu đầy ghen tị về phía Thẩm Ninh, lộ ra vẻ mặt lực bất tòng tâm.

Thành thật mà nói, anh trai nhà họ không gây chuyện bên ngoài thì đã phải thắp nhang bái lạy tạ ơn trời đất rồi.

Loại anh trai phiên bản thư ước nguyện này họ cũng là lần đầu tiên gặp phải.

“Bùi đại ca, huynh muốn ăn lẩu vị gì?”

Thẩm Ninh, người không trông chờ được gì vào các phi tần, chớp chớp mắt nhìn lại Bùi Hành Xuyên.

“Thôi bỏ đi~ Muội đã không có ước nguyện gì với huynh ấy thì cứ viết theo ý muội là được rồi, chẳng qua là súc tích quá không được đâu.....

Chúng ta ít nhất cũng phải viết thêm vài chữ cho đủ số lượng chứ.

Ừm, muội cứ viết chuyện muội và đám phi tần nương nương cùng nhau tụ tập viết thư nhà, khéo léo khen đại ca nhà mình nhiều vào, sau đó viết thêm vài lời quan tâm huynh ấy.”

Thực sự bái phục hai anh em này luôn, hai người giận dỗi nhau mà có thể làm người đứng xem náo nhiệt như hắn thành một trái chanh ghen tị.

May mà Bùi Miễn Miễn không có ở đây.

Nếu không chẳng biết sẽ chê bai người làm anh như hắn đến mức nào nữa.

“Chắc chắn viết như vậy thì ngày mai sẽ không nhận được hai bức thư nhà chứ?”

“Chậc, chẳng phải còn có ta giúp muội sao.....”

“Bùi đại ca, muội thấy hôm nay huynh thực sự đặc biệt đẹp trai, so với hôm qua lại anh tuấn thêm không ít, khí chất này....”

“Khụ.....

Viết cho t.ử tế vào.”

Sau khi Từ Dao đến nội vụ phủ, không lâu sau đã mang một đống đồ ăn về sân lãnh cung.

Thẩm Ninh dưới sự giúp đỡ của Bùi Hành Xuyên đã nhanh ch.óng viết xong thư nhà mà Thẩm Nhạc giao phó.

Sau khi nàng xào xong gia vị lẩu.

Đã cùng với đám phi tần mang cái đầu ghen tị trải qua một khoảng thời gian hài hòa “hít hà, cay quá cay quá cay quá......”.

Hoàng hôn sắp đến, bầu trời vẫn chưa bị bóng đêm xâm chiếm.

Vì trong lòng luôn nhớ phải giúp nhà họ Thẩm mang thư tín nên Bùi Hành Xuyên đã sớm xách hộp thức ăn, cầm thư nhà, suốt đường thi triển khinh công chạy về Thẩm phủ.

Bên hồ sen trước sân Thẩm phủ.

Một ngôi đình, một chiếc bàn, một người, một vò rượu.

Thẩm Nhạc cầm vò rượu, im lặng nhìn ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống chân trời, giống như đang suy nghĩ điều gì đó, lại giống như đang chờ đợi điều gì đó.

Một chiếc lá rụng khẽ khàng rơi xuống hồ nước bên đình, tạo nên những vòng tròn gợn sóng trên mặt nước tĩnh lặng.

Cùng lúc đó, Bùi Hành Xuyên trong bộ bạch y xách hộp thức ăn từ mái nhà phía xa bay xuống, bạch y phất phơ hạ xuống sân viện này.

“Này....

Thư nhà muội muội nhà ngươi viết cho ngươi đấy....”

Bùi Hành Xuyên rút phong thư từ trong ng-ực đưa cho Thẩm Nhạc.

Thẩm Nhạc giơ tay rút phong thư từ tay Bùi Hành Xuyên:

“Hộp thức ăn để xuống, ngươi có thể về phòng nghỉ ngơi rồi.”

Xì......

Cái vẻ mặt đề phòng hắn sẽ xem trộm thư nhà này....

Cười ch-ết mất, nội dung trên bức thư này đều là do hắn giúp Thẩm Ninh nghĩ ra, còn cần phải xem trộm sao??

Tuân thủ thái độ ngươi bảo ta đi, hì, tiểu gia ta càng không đi.

Bùi Hành Xuyên lách người ngồi lì trên ghế đá bên bàn đá, giật lấy vò rượu của Thẩm Nhạc, rót nửa chén rượu vào ly không:

“Ta không quản ngại vất vả giúp ngươi truyền tin, ngươi đối với ta thái độ thế này sao?”

“Vậy ngươi muốn thế nào?

Muốn ta mời ngươi đi uống rượu hoa sao?”

Thẩm Nhạc vừa nói vừa mở thư của Thẩm Ninh ra.

Chỉ thấy trên thư viết:

“Đại ca:

Thư gửi huynh bình an.”

“Muội hôm nay vì muốn viết thư nhà cho đại ca nhưng lại không biết nên hạ b-út thế nào, bèn bảo Dao Dao bày biện án kỷ trong sân, mời các vị phi tần đến thỉnh an muội cùng muội viết thư nhà.”

“Sau khi xem qua thư nhà của các vị phi tần, A Ninh phát hiện ra các ông anh trên thế gian này mỗi người mỗi vẻ, nhưng nếu bàn về người tốt nhất thì chắc chắn phải là đại ca nhà mình.”

Khi ánh mắt rơi xuống đoạn này, khóe miệng Thẩm Nhạc hơi nhếch lên một chút.

“Muội nhờ Bùi đại ca mang đồ ăn cho đại ca.

Đại ca bận rộn bên ngoài có nhiều vất vả, nhớ phải ăn uống t.ử tế đúng giờ.”

“Muội ở trong cung mọi thứ đều rất tốt!”

“Đừng lo lắng, A Ninh.”

Cái này.....

Hết rồi sao??

Thẩm Nhạc lật tới lật lui tờ giấy thư để tìm, sau đó xị mặt nói với Bùi Hành Xuyên:

“Ngươi lúc đưa thư có phải làm mất mấy trang rồi không?”

Hừ....

Chỉ mấy lời này thôi đã là hắn giúp Thẩm Ninh góp cho đủ số chữ rồi đấy.

Nếu theo ý Thẩm Ninh.

“Muội ở trong cung mọi thứ đều rất tốt, mong đại ca không cần lo lắng....”

Hết!

“Phong thư còn chưa xé, ngươi nghĩ tiểu gia dễ dàng làm mất thư của ngươi sao?”

Bùi Hành Xuyên vừa uống rượu vừa nói với Thẩm Nhạc:

“Ta thực sự nên đưa cho ngươi một tấm gương đồng để ngươi soi xem bộ dạng rẻ tiền của mình bây giờ!”

Thẩm Nhạc không bỏ cuộc, lại cầm bức thư đó đọc đi đọc lại nhiều lần.

“Thôi đi, ngươi có nhìn bức thư này thủng một lỗ thì Thẩm Ninh cũng chẳng có ý định nhờ ngươi giúp đỡ gì đâu.”

Bùi Hành Xuyên mở hộp thức ăn ra, bưng ra một phần lẩu lớn đã chần xong đưa đôi đũa cho Thẩm Nhạc.

“Về chuyện thư nhà này, chúng ta trò chuyện chút chứ?”

“Nói đi.”

Thẩm Nhạc nhận lấy đũa, ngồi lại xuống ghế đá.

“Ta nói này, ngươi có thể đừng suốt ngày cứ như bà cô già ấy không, từ sáng đến tối trong lòng đều nhớ phải giúp muội muội nhà mình thu xếp cái này cái nọ, ngươi không mệt nhưng ta nhìn cũng thấy mệt thay ngươi rồi.”

Đặc biệt là....

Dựa vào sức mình nâng cao mức trần sinh tồn của các ông anh kinh thành, thực sự là đáng ghét.

“Ngươi thì biết cái gì?

Ta từ nhỏ.....”

“Ngươi từ nhỏ đã rời nhà đi tầm sư học đạo, sau đó lại chinh chiến bốn phương ở biên cương, xa cách người thân nhiều hơn là gần gũi, Thẩm gia từ thời cha ngươi đã vì chiến loạn mà tông thân thị tộc ch-ết chỉ còn lại một nhánh nhà cha ngươi, đến bây giờ trên gia phả họ Thẩm lại càng chỉ còn mỗi ngươi và Thẩm Ninh.”

“Ngươi bây giờ có quyền có thế, hận không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này dâng đến trước mặt muội muội nhà mình, mong mỏi nàng ta một ngày sai bảo ngươi tám trăm lần, mọi phương diện đều chăm sóc nàng ta chu đáo, không để gió tuyết chạm vào người, chỉ cần có ngươi ở đây thì mọi thứ đều có thể gánh vác cho nàng ta, đúng không?”

“Hành động này có sai sao?”

“Không sai, nhưng có bệnh.”

Bùi Hành Xuyên vừa khai thông tư tưởng cho Thẩm Nhạc, vừa ghen tị chua xót nói:

“Hai anh em nhà ngươi, một người thích lo lắng cho người khác, người kia thì vốn dĩ khiến người ta yên tâm.

Mâu thuẫn này nảy sinh quả thực khiến người đứng xem cảm thấy bực mình vô cùng!”

“Nếu ngươi thực sự thấy bộ dạng yên tâm hiểu chuyện và độc lập bây giờ của Thẩm Ninh khiến người làm anh như ngươi không có đất dụng võ thì hay là chúng ta đổi cho nhau đi?

Ta đem muội muội thêu gà rừng nhà ta giới thiệu cho ngươi nhé?

Ta đảm bảo nàng ta một ngày có thể đưa ra tám trăm yêu cầu cho ngươi, sai bảo ngươi mệt ch-ết thì thôi!

Thế nào?

Đổi không?”

“Không đổi.”

Đối mặt với ý tưởng phi lý như vậy của Bùi Hành Xuyên, Thẩm Nhạc dĩ nhiên xị mặt xuống không cần suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng.

“Thư nhà của Thẩm Ninh hôm nay là như vậy, ngày mai cũng vẫn như vậy, ngày nào cũng không bới ra được một yêu cầu nào cả, như vậy ngươi vẫn muốn nàng mỗi ngày đều viết thư nhà cho ngươi sao??”

Cách chiếc bàn đá, Bùi Hành Xuyên ghé sát vào Thẩm Nhạc nghiêng đầu nói.

“Ngươi đã nói đến mức này rồi, nếu ta còn bắt nàng viết chẳng phải uổng phí công sức khuyên bảo của ngươi sao?”

Không hiểu sao khi Thẩm Nhạc nói lời này vẻ mặt thực sự có chút lạc lõng, giống như kiểu không được người khác cần đến vậy.

“Ta nói này, không đến mức đó đâu.

Muội muội nhà ta chỉ cần có thể bằng một phần yên tâm hiểu chuyện như Thẩm Ninh thôi thì ta nằm mơ cũng cười tỉnh đấy có được không?”

Bùi Hành Xuyên thi triển khinh công lộn người qua bàn đá, một tay khoác vai Thẩm Nhạc, khuyên nhủ Thẩm Nhạc:

“Làm huynh trưởng thì đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc phải chu toàn cho muội muội thế này thế nọ, thỉnh thoảng cũng phải học cách chấp nhận lòng tốt muốn chu toàn cho ngươi của muội muội nhà mình chứ.”

“Lão gia t.ử nhà ta thường nói, giữa người nhà với nhau không nên chỉ có một người âm thầm cống hiến phía sau, mà phải là ngươi nghĩ cho ta, ta nghĩ cho ngươi, nương tựa vào nhau, nợ nần lẫn nhau mới có thể coi là một gia đình.”

Những năm qua vì lý do chinh chiến khắp nơi nên Thẩm Nhạc và người nhà luôn xa cách nhiều hơn gần gũi.

Đạo lý như vậy chưa từng có ai nói với hắn.

Hắn liếc nhìn thiếu niên mặc bạch y bên cạnh này, vô ưu vô lự, thần sắc đơn giản đến mức khiến người ta nhìn thấu trong một cái nhìn, thở dài một tiếng:

“Ngươi nhìn nhận sự việc quả nhiên thấu đáo.”

“Cái đó là đương nhiên rồi~ Ai bảo ta có Bùi Miễn Miễn chứ??”

“Nói ra có lẽ ngươi không tin, Miễn Miễn nhà ta mặc dù thêu con phượng hoàng mà trông chẳng khác gì gà chạy bộ, cầm kỳ thi họa cái nào cũng xếp hạng bét.

Nhưng không phải ta khoe khoang đâu!

Tình cảm giữa hai anh em ta cực kỳ tốt, chẳng có chút ngăn cách nào cả.”

“Ồ?

Vậy sao?”

Vừa nghe Bùi Hành Xuyên và Miễn Miễn nhà hắn quan hệ đặc biệt tốt, trên mặt Thẩm Nhạc lộ ra chút thần sắc hâm mộ.

“Nhưng dạo trước lúc ta bị lão gia t.ử phạt quỳ từ đường ấy, lần nào cũng là Bùi Miễn Miễn lén trèo cửa sổ đưa đồ ăn cho ta đấy....”

Bùi Hành Xuyên buông vai Thẩm Nhạc ra, một tay chống nạnh, tay kia vuốt vuốt mớ tóc mái trước trán, trưng ra bộ dạng mà hắn tự cho là rất đẹp trai, vẻ mặt đầy tự hào nói.

Thẩm Nhạc:

........

“Này!

Ngươi có biểu cảm gì vậy hả!”

Bùi Hành Xuyên khoanh hai tay trước ng-ực.

“Nói đi cũng phải nói lại, ta vì chuyện của hai anh em ngươi mà bôn ba tốn bao nhiêu lời lẽ như vậy, nói đi, định cảm ơn ta thế nào đây?”

Chương 90 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia