“Lúc bấy giờ hoàng hôn đã tắt, trời đã về khuya.”
Thẩm Nhạc chậm rãi ăn miếng lẩu cuối cùng, uống cạn ly rượu xong thì đứng dậy nhấc chân đi ra ngoài.
“Này, Thẩm Nhạc, ngươi đi đâu đấy....”
“Chẳng phải ngươi hỏi ta định cảm ơn ngươi thế nào sao??
Tối nay đưa ngươi đi lầu hoa nghe nhạc, đi không?”
Thẩm Nhạc trong bộ huyền y chắp tay đứng trước cửa Thẩm phủ nói với Bùi Hành Xuyên.
“Hả, ở đâu cơ?”
Oa, Thẩm Nhạc mời uống rượu hoa kìa.....
Chuyện này mà truyền đến tai đám công t.ử bột ở kinh thành thì oai phải biết.
Bùi Hành Xuyên hăm hở chạy theo hướng của Thẩm Nhạc.
“Tầm Phương Các.”
“Đi đi đi, cùng đi cùng đi....”
Bùi Hành Xuyên cười hắc hắc, kéo Thẩm Nhạc chạy ra ngoài.
Lãnh cung.
Dãy án kỷ ở sân trước từ lúc ăn lẩu buổi trưa đã được A Khoan sai người đến thu dọn đi rồi.
Trên chiếc bàn gỗ thường dùng để ăn cơm được trải một lớp giấy trắng bên dưới, trong khung gỗ vuông vức, Thẩm Ninh cực kỳ cầu kỳ rải lên mấy bông hoa khô còn sót lại dạo trước.
Từ Dao bưng một chậu gỗ lớn, trong chậu là hỗn hợp mật ong, kiềm, sữa dê đá và các loại dầu sau khi được khuấy liên tục không ngừng nghỉ đã đ.á.n.h bông lên thành dung dịch xà phòng mịn màng sền sệt như kem.
“Đổ đổ đổ....
Ê, dừng dừng dừng.....”
Đổ một lớp dung dịch xà phòng lên, gạt phẳng, rải lên mấy bông hoa khô màu sắc rực rỡ, sau đó tiếp tục đổ phần dung dịch xà phòng còn lại vào khung.
Hai người một người gạt phẳng rải hoa khô, người kia bưng chậu xà phòng đổ vào khung, phối hợp với nhau cũng coi như ăn ý.
Đợi đến khi tất cả dung dịch xà phòng trong chậu gỗ đã được nạo sạch sành sanh.
Thẩm Ninh giơ tay áo lên lau mồ hôi trên trán:
“Xong rồi, tiếp theo chỉ cần phủ một lớp giấy trắng lên trên, để yên hai ngày chờ bên trong đông đặc thành xà phòng là được.”
“Hù~ Không ngờ chỉ một bánh xà phòng nhỏ thôi mà làm ra lại rắc rối đến vậy.”
Từ Dao đặt chậu gỗ lên bàn, bóp bóp cánh tay cảm thán.
Tuy nhiên, Thẩm Ninh ở bên cạnh sau khi phủ một lớp giấy trắng lên dung dịch xà phòng đã sớm cuộn tròn chân ngồi trên ghế trúc, hai tay gối lên chiếc bàn gỗ bên cạnh khung xà phòng, bộ dạng như một con cá muối buông xuôi “cảm thấy linh hồn bị rút cạn”.
“Này chị em, bà làm sao vậy?
Vẫn còn đang trăn trở về chuyện thư nhà à?
Bùi Hành Xuyên chẳng phải đã dạy bà cách viết rồi sao??”
Từ Dao thấy Thẩm Ninh thực sự buồn nản quá mức bèn móc chân kéo chiếc ghế trúc nhỏ ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ninh.
“Ừm....
Bây giờ tôi đã biết viết rồi.....”
Thẩm Ninh uể oải buồn thiu ngẩng đầu lên.
“Vậy bà đang phiền não điều gì chứ?”
Từ Dao giơ tay nặn nặn cái b-úi tóc nhỏ trên đầu Thẩm Ninh, “Có phải vì vị đại ca này đối đãi với bà tốt quá nên khiến bà thấy hoang mang không?”
“Đại khái là vậy.”
“Bà nhìn cái tính cách của bà xem, người khác đối xử không tốt với bà thì bà cười tươi roi rói rồi báo thù ngay tại chỗ.
Khó khăn lắm mới gặp được người đối tốt với bà, nâng niu bà trong lòng bàn tay thì bà lại như con đà điểu vậy.”
Từ Dao tặc lưỡi nói.
“Dao Dao à, Thẩm tướng quân đối xử với tôi chu đáo như vậy là vì coi tôi như muội muội của huynh ấy thôi.....”
“Chậc, ngày thường trông thông minh lắm mà, sao chuyện này lại cứ đ.â.m đầu vào ngõ cụt vậy chứ?”
Từ Dao đặt một tay lên vai Thẩm Ninh, “Tôi hỏi bà nhé, bây giờ bắt hai người nhỏ m-áu nhận thân thì m-áu của hai người có thể tách ra được không??”
Thẩm Ninh thành thật lắc đầu.
“Nghĩa là đứng từ góc độ sinh học thì hai người thực sự được coi là anh em đúng không.”
Giỏi thật, còn lôi cả sinh học vào nữa.
“Vậy tôi hỏi bà tiếp, nếu một ngày nào đó huynh ấy bị binh lính bao vây thành, cần bà dốc hết vốn liếng nhỏ bé bà vất vả tích góp được để mua lương thực v.ũ k.h.í cho Thẩm Nhạc, cung cấp quân nhu, bà có đem hết tất cả tiền bạc của mình ra giúp huynh ấy không?”
Thẩm Ninh nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng:
“Trước đây có lẽ là không, nhưng bây giờ chắc chắn là có.”
“Thế là đúng rồi còn gì nữa.....”
“Vị Thẩm hoàng hậu trong truyền thuyết kia là quý nữ kinh thành, lúc còn sống không những mười đầu ngón tay không chạm nước xuân mà nghe nói còn rất thích hoàng đế hiện tại, tính tình cũng lầm lì không thích giao du với ai.
Bà nhìn lại thói quen hành vi hằng ngày của bà xem, không thể nói là giống Thẩm hoàng hậu ngày trước y đúc được mà chỉ có thể nói là hoàn toàn không liên quan.
Đến Bùi Hành Xuyên còn có thể nhìn ra bà không phải Thẩm hoàng hậu ngày trước, Thẩm Nhạc sao có thể không nhìn ra chứ?”
“Thẩm tướng quân đã biết bà không còn là người cũ nữa mà vẫn sẵn sàng coi bà như muội muội đối đãi.
Tại sao bà không thể từ tận đáy lòng coi huynh ấy như một đại ca đối đãi chứ?”
“Nhưng Dao Dao....
Tôi thực sự không biết những nhà có anh trai thì đối xử với anh trai như thế nào?”
“Cái này còn không đơn giản sao?
Hãy bỏ đi sự hiểu chuyện và cảm giác ranh giới của bà, làm nũng tỏ vẻ đáng yêu lăn lộn đòi huynh ấy cho kẹo ăn.”
“Cái này quả thực có chút làm khó tôi rồi.”
Đừng nói là làm nũng tỏ vẻ đáng yêu đòi anh trai cho kẹo ăn.
Ngay cả cha mẹ mình, Thẩm Ninh cũng chưa bao giờ đòi được một cái kẹo nào để ăn cả.
Bây giờ Thẩm Nhạc thực sự đã cho nàng cơ hội đòi kẹo từ người nhà, đáng tiếc thay Thẩm Ninh đã qua cái tuổi đòi kẹo từ người nhà từ lâu rồi.
“Không đòi kẹo cũng được, dù sao bà cũng nhớ lấy, Thẩm Nhạc một lòng tốt với bà thì bà đừng có như con đà điểu vùi đầu vào cát nữa.
Huynh ấy tốt với bà thì bà cũng tốt với huynh ấy, chẳng phải là xong rồi sao?”
Từ Dao giơ ngón tay lên ấn vào khóe miệng Thẩm Ninh rồi đẩy khóe miệng Thẩm Ninh lên trên, “Cách hành xử giữa người với người ấy mà, bà bà tôi tôi làm gì, đừng tính toán quá rõ ràng, anh em với nhau vốn dĩ nên là giúp đỡ lẫn nhau, nợ nần lẫn nhau mới tốt.”
“Tiếc thay bà con người này ấy mà, ngoài nóng trong lạnh, vẻ ngoài thì tươi cười đón tiếp bất cứ ai nhưng thực tế cảm giác ranh giới cực kỳ mạnh, không dễ dàng giao tâm với ai.”
“Thẩm tướng quân con người này ấy mà, ngoài lạnh trong nóng, vẻ ngoài thì lạnh lùng với bất cứ ai nhưng thực tế lại trọng tình trọng nghĩa, đối với bà lại càng hết lòng hết dạ.”
“Chậc, một người ngoài nóng trong lạnh, một người ngoài lạnh trong nóng....
Hai người tụ lại làm anh em quả thực là khó chiều~”
Khoáng đạt, cởi mở và tự tin như Từ nữ hiệp, đẩy khóe miệng Thẩm Ninh lên rồi lại hạ xuống, rồi lại đẩy lên, lại hạ xuống, sau nhiều lần lặp lại, cô cười nói với Thẩm Ninh:
“Chị em à, tôi đã nói cả một tràng đạo lý dài như vậy rồi, bà có hiểu cách đối xử với đại ca của bà chưa?”
“Ừm, hiểu rồi.
Ngày mai trong thư nhà muội sẽ nhờ đại ca mang cho muội vài cuốn sách từ ngoài cung vào?”
Thẩm Ninh gật đầu.
“Hả?
Chẳng phải bảo bà tìm huynh ấy đòi kẹo sao?
Bà tìm huynh ấy đòi sách làm gì vậy?”
Là một học tra chính hiệu, đối với hành vi chủ động học tập đòi sách đọc này của Thẩm Ninh, Từ Dao bày tỏ sự không hiểu nổi vô cùng.
“Chẳng phải sứ thần sắp đến rồi sao?
Lúc trước đứng ra giúp đỡ, trong lòng muội nghĩ là cứ tùy tiện trưng ra cái vẻ hoàng hậu, diễn xuất một chút rồi đi lướt qua sân khấu thôi, cố gắng không gây thêm phiền phức cho Thẩm Nhạc là được.”
“Bây giờ đã muốn coi huynh ấy như đại ca thì muội không thể chỉ đứng đó lướt qua sân khấu được.
Cho nên muội phải tạm gác chuyện kiếm tiền sang một bên, bổ sung kiến thức về địa lý nhân văn của thời đại này nhiều hơn.
Tìm hiểu nhiều hơn về mối quan hệ hoàng thất giữa ba nước, sinh kế của bách tính, ồ, còn phải học lễ nghi cung đình nữa.....”
Thẩm Ninh nhìn Từ Dao:
“Dao Dao à, đến lúc đó dắt theo Thẩm Chiêu, ba chúng ta cùng học nhé?”
“Hừ!
Cái hành động vì muốn giúp đỡ đại ca nhà mình mà kéo theo chị em cùng nghiêm túc đọc sách học lịch sử này của bà quả thực là cực kỳ tồi tệ, là chị em của bà, tôi bày tỏ sự khinh bỉ sâu sắc.....”
“Vậy bà có đi cùng tôi không?”
“Nói nhảm, bất kể bà muốn làm gì thì tôi chắc chắn đều sẽ đi cùng bà mà.”
Từ Dao xoa đầu Thẩm Ninh, “Nhưng nói trước nhé, học thì tôi chắc chắn sẽ đi cùng bà học, có điều học tra này không đảm bảo là nhất định sẽ học vào đầu đâu nhé.”
“Hì hì, Dao Dao, bà thực sự là người chị em tốt nhất trên đời này đấy....”
“Hừ~ Sến súa!
Tôi muốn ăn khoai tây răng sói.”
“Okela~ Okela~ Lát nữa bảo Lão Trương đ.á.n.h một con d.a.o hình răng cưa, tôi cắt khoai tây răng sói cho bà ăn....”
Chị em nhà mình mà, làm gì có chuyện không chiều chuộng chứ?
Về đêm, kinh thành.
Phố hoa ngõ liễu Tầm Phương Các, gạch xanh ngói biếc ánh đèn hồng.
Vì những ngày gần đây làm ăn quá tốt nên tòa lầu các rộng lớn này, từng ngóc ngách, từng xó xỉnh đều treo từng hàng đèn l.ồ.ng lung linh tỏa sáng.
Cả bầu trời phía trên Tầm Phương Các đều được phản chiếu một màu đỏ cam mờ ảo.
Nhìn từ xa.
Trông giống như một tòa bảo tháp sừng sững sững lẫy giữa kinh thành phồn hoa vậy.
Chỉ tiếc thay, trong tòa lầu các sừng sững này.
Một vị Phật thanh tâm quả d.ụ.c cũng không có.
Trái lại, đám t.ửu khách tìm vui lại tụ tập thành bầy.
Tầng hai, phòng nhã.
Một nam t.ử mặc y phục đỏ tươi, quanh eo đeo ngọc, vì uống không ít rượu nên mặt đỏ gay gắt bám vào lan can tầng hai, hướng về phía đài múa tầng một mà mắng nhiếc om sòm, lời lẽ hùng hồn.
“Thẩm Nhạc!
Cái đồ đại gia nhà ngươi rốt cuộc còn làm người nữa không!”
“Thẩm Nhạc!
Cái đồ tổ tông nhà ngươi!”
“Thẩm Nhạc!
Cái đồ @#¥%……&*()”
“Lý thị lang hôm nay làm sao vậy??”
Cùng là phòng nhã tầng hai, một nam t.ử mặc y phục màu xanh thẫm cầm ly rượu hỏi người cùng bàn.
“Nghe nói là bị cô muội muội đang làm phi tần trong cung viết thư nhà mắng cho một trận, lúc này lại uống quá chén nữa rồi.....”
“Chỉ là bị muội muội nhà mình mắng một trận thôi mà, tại sao phải hỏi thăm tổ tông Thẩm Nhạc?”
“Vạn công t.ử chắc là chưa biết rồi, cái tên Thẩm Nhạc kia suốt ngày không việc gì cũng nâng niu muội muội trong lòng bàn tay mà chiều chuộng, chỉ sợ sứt mẻ gì thôi, chiều thì chiều đi, ít nhất cũng phải kiêng dè muội muội nhà người khác một chút chứ?
Hừ, không thèm luôn!
Cứ phải công khai lộ liễu mà chiều chuộng cơ.”
“Hôm nay ấy à, cô muội muội đang làm phi tần trong cung của ta cũng sai người gửi thư nhà cho ta đấy.
Cả một bức thư dài dằng dặc mấy trang giấy mà tịnh không bới ra được một lời tốt đẹp nào cả, toàn là mắng ta thôi!”
“Trùng hợp thật đấy, người nhà ta hôm nay cũng viết thư nhà cho ta.”
“Cũng mắng ngươi à?”
“Hừ, muội muội nhà ta vốn kín đáo, không bao giờ dễ dàng mắng người.
Chỉ có điều trong bức thư đó đem ta so sánh với tên Thẩm Nhạc kia từ đầu đến chân, không có một lời mắng nhiếc nào mà lại phê phán ta khiến ta thực sự muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống cho xong.”
Một nam t.ử mặc y phục màu tím khác cầm ly rượu, có phần đồng cảm như những người anh em cùng chung cảnh ngộ bị ghẻ lạnh.