Sau cú sốc mất kho đạn chiến lược cùng chuỗi ngày bầm dập từ thất bại của trận càn ‘Phượng Hoàng’, bầu không khí trong Dinh Tổng chỉ huy lúc này u ám và nặng nề hệt như một đám mây giông đen kịt chực chờ ngày bùng nổ.
Archibald hoàn toàn đ.á.n.h mất đi vẻ ngạo mạn, hống hách thường thấy.
Hắn chìm ngập trong công việc suốt mười tám tiếng đồng hồ mỗi ngày, vùi đầu vào đống tài liệu quân sự đến mức quên cả trời đất, trong khi mấy điếu t.h.u.ố.c lá cháy dở chất đống đầy nghẹt trong chiếc gạt tàn bằng đồng trên bàn.
Thế nhưng, đằng sau sự im lặng đến rợn người ấy là một bộ não săn mồi tàn độc đang vận hành hết công suất. Archibald không hề tin vào hai chữ ‘may mắn’ ngẫu nhiên của lực lượng kháng chiến.
Hắn thừa thừa hiểu rằng trong bóng tối đang có một đứa gián điệp – một kẻ sở hữu trí tuệ cực kỳ sắc sảo và nham hiểm – đang lẩn khuất ngay sát vách, thọc sâu những nhát d.a.o chí mạng vào nội bộ của hắn.
Để lôi cổ toàn bộ ổ lưới tình báo nội đô ra ánh sáng và đồng thời kiểm chứng xem người tình kiều diễm có thực sự ngây thơ ‘vô hại’ như lớp vỏ bọc bên ngoài hay không, Archibald quyết định giăng ra một cạm bẫy hoàn hảo đến từng chi tiết.
Vào một buổi chiều mưa dầm dề tầm tã, Archibald vội vã cất giọng giục giã rời khỏi phòng làm việc vì có cuộc họp quân sự khẩn cấp ở Bộ tham mưu.
Trước khi đi, hắn ‘vô tình’ để hở chiếc ngăn kéo làm bằng gỗ gụ quý giá trên bàn – nơi ngự trị một tập hồ sơ dày cộm nổi bật dòng chữ đóng dấu "TỐI MẬT" màu đỏ tươi rực rỡ.
Chẳng mấy chốc, Evelyn bưng theo khay trà ấm áp bước nhẹ nhàng vào phòng.
Khoảnh khắc đôi mắt cô lướt qua chiếc ngăn kéo đang hé mở một góc, l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng nảy lên một nhịp thật mạnh. Cô thong thả đặt khay trà xuống bàn, đoạn nhẹ nhàng bước lại gần với vẻ mặt tò mò đầy tự nhiên.
Lật giở tập hồ sơ ra xem, bên trong ghi chép rõ mồn một từng câu chữ: Đêm thứ Sáu tuần này, một đoàn xe vận tải quân sự trọng yếu chở theo toàn bộ lực lượng pháo binh cùng kho đạn d.ư.ợ.c hạng nặng sẽ di chuyển qua ngả bến sông Bình Lợi để tiến hành chi viện cho cứ điểm miền Tây. Đây chính là thời cơ ngàn năm có một để quân ta phục kích đ.á.n.h chặn.
Bằng thị lực sắc bén cùng tư duy phân tích chiến thuật được tôi luyện qua bao phen sinh t.ử, Evelyn lẹ làng đảo mắt quan sát kỹ lưỡng tấm bản đồ. Và chỉ trong tích tắc, cô đã phát hiện ra điều bất thường vô cùng chí mạng: Bến sông Bình Lợi tuy không hề được tăng cường thêm lính gác mặt đất để tránh bứt dây động rừng, thế nhưng toàn bộ hệ thống Trận địa Pháo binh Phản ứng nhanh quanh khu vực nội thành lại bị âm thầm điều chỉnh lại tọa độ, tập trung tất cả góc b.ắ.n hiểm hóc về hướng bến sông!
Cái sự cảnh giác và tỉnh táo tột độ của một người chiến sĩ tình báo kỳ cựu lập tức gióng lên tiếng chuông báo động đỏ rực trong đầu cô.
Đây tuyệt đối không phải là một sự sơ hở bất cẩn! Đây chính là một cái bẫy mồi hoàn hảo, tàn độc do chính tay Archibald dựng lên.
Hắn chẳng cần phải điều động thêm quân lính rầm rộ kéo ra bến sông làm gì cho tốn công gạt gẫm, mà chỉ chờ cho lực lượng du kích của ta sa lưới, rồi buông lệnh một cái là toàn bộ hỏa lực pháo binh hạng nặng sẽ trút cơn mưa đạn xuống bến sông, băm vằm tất cả ra thành trăm mảnh trong biển lửa ngút trời. Hắn dùng thủ đoạn này vừa để càn quét sạch sẽ quân kháng chiến, vừa dùng nó làm chiếc gương soi để thử thách và lật tẩy cô vợ sắp cưới kiều diễm.
Thế nhưng... con sói già thâm độc ấy hoàn toàn không thể ngờ được rằng, cái cạm bẫy tinh vi do chính hắn giăng ra lại vô tình tự tay khoét sâu một lỗ hổng chí mạng ngay tại yết hầu!
Evelyn nín thở, nhanh trí chuyển tầm nhìn sang góc phía Tây của tấm bản đồ — vị trí của Kho đạn phía Tây, nơi cất giữ toàn bộ vật liệu nổ chiến lược trọng yếu của địch.
Khoảnh khắc toàn bộ hỏa lực mạnh mẽ của Trận địa Pháo binh Phản ứng nhanh bị thu hút và trói c.h.ặ.t góc b.ắ.n về hướng bến sông Bình Lợi, cũng là lúc bán kính bọc lót hỏa lực từ xa dành cho Kho đạn phía Tây bị bỏ ngỏ, trở nên ‘mù tịt’ hoàn toàn trong suốt khoảng thời gian trận đ.á.n.h diễn ra!
Mặc dù lực lượng lính gác tại kho đạn vẫn còn đông đúc, nhưng nếu bị một đòn đ.á.n.h úp bất ngờ ở cự ly gần, chúng sẽ hoàn toàn mất đi sự yểm trợ tầm xa đáng sợ từ pháo binh.
Một nụ cười lạnh lùng, sắc lẹm thoắt hiện rồi vụt tắt trên đôi môi đỏ mọng của cô.
Muốn dùng mồi ngon để câu nhử và thử thách tôi sao, Archibald? Để xem gậy ông đập lưng ông thì đau đến nhường nào!
—
Chiều hôm đó, Evelyn vẫn thong thả cất bước đến tiệm may của chú Hai theo đúng hẹn hò quy ước thường lệ. Cuộn giấy mật thư nhỏ xíu được giấu khéo léo trong nẹp áo, mang theo mấy dòng tin tức tình báo sắc bén như d.a.o cạo:
"Bến sông Bình Lợi là bẫy pháo binh. Địch cố định tọa độ hỏa lực về bến sông, tạo ra vùng mù bọc lót tại Kho đạn phía Tây. Đề nghị Căn cứ hủy kế hoạch bến sông, nghiên cứu tập kích Kho đạn phía Tây khi pháo địch bị thu hút."
Nhận được bản tin khẩn cấp từ cơ sở nội đô của Evelyn, Ban Chỉ huy Căn cứ lập tức triệu tập cuộc họp khẩn trong căn hầm dã chiến. Dựa trên nguồn tin tình báo vô giá về ‘vùng mù pháo binh’ mà cô đã mạo hiểm tính toán chuẩn xác, Bộ chỉ huy quân ta đã vạch ra một kế hoạch tác chiến xuất thần, táo bạo đến không ngờ:
Sử dụng một đội đặc công nhỏ gọn bất ngờ nổ s.ú.n.g đ.á.n.h lạc hướng ở bến sông Bình Lợi nhằm kích hoạt toàn bộ trận địa pháo binh của địch khạc lửa; để rồi trong chính khoảnh khắc hỏa lực của chúng bị hút c.h.ặ.t về một hướng đó, lực lượng chủ lực tinh nhuệ sẽ bí mật áp sát, tung đòn chí mạng san bằng toàn bộ Kho đạn phía Tây thành tro bụi!
—
Đêm thứ Sáu. Mây đen đặc quánh kịt bầu trời Sài Gòn, những trận mưa xối xả gầm rú dữ dội hệt như tiếng gầm của dã thú trong cơn cuồng nộ.
Archibald đứng sừng sững bên khung cửa sổ vòm của Dinh thự, một tay hững hờ cầm ly rượu vang đỏ thẫm màu m.á.u, ánh mắt xám tro nhìn ra khoảng không gian mịt mùng đong đầy sự tính toán tàn nhẫn và lạnh lẽo.
Hắn đang kiên nhẫn đếm từng nhịp thời gian, chờ đợi tiếng s.ú.n.g nổ vang trời báo hiệu từ bến sông Bình Lợi — nơi hắn đã giăng sẵn một thiên la địa võng với mạng lưới đại bác trùng điệp cùng hàng chục ổ lính b.ắ.n tỉa túc trực dày đặc.
Evelyn khoác hờ một chiếc áo cardigan len mỏng manh sậm màu, dịu dàng bước lại gần hắn. Cô cầm trên tay chiếc chăn nỉ mềm mại, nhẹ nhàng phủ lên bờ vai rộng lớn, vạm vỡ của người đàn ông.
“Anh lại thức khuya đẫm sương gió nữa rồi, Archibald.”
Cô cất giọng ngọt ngào, êm ái, thuận đà tựa nhẹ trán vào cánh tay rắn chắc của hắn:
“Ngoài trời giông bão thế này, gió đêm lạnh lắm đấy, anh vào nghỉ ngơi đi.”
Nghe tiếng nói bên tai, Archibald chậm rãi xoay người lại. Nhìn cô gái nhỏ nhắn, ngoan ngoãn đang e ấp bên mình, lớp băng giá tàn nhẫn cùng sự sắc lạnh mưu mô trên gương mặt vị quan Tướng Tổng chỉ huy bỗng chốc tan biến đi đâu mất.
Hắn đặt mạnh ly rượu lên bệ cửa sổ, vươn tay ôm trọn lấy thân hình mảnh dẻ của cô vào lòng.
Archibald gục phắt đầu vào hõm cổ trắng ngần của cô, trút ra một hơi thở dài não nề, nặng trịch đầy rẫy sự mệt mỏi rã rời sau bao ngày căng não.
“Evelyn à…” Giọng hắn trầm đục, khàn đặc vì thức trắng nhiều đêm liền đẫm khói t.h.u.ố.c lá.
“Có những khoảnh khắc... tôi chỉ ước gì bản thân mình chẳng mang cái danh xưng Đại tướng tàn ác này.”
Evelyn nghe qua bỗng khựng lại mất một nhịp thở. Đây là thuở đời nay lần đầu tiên cô mới được nghe thấy một tiếng thở than yếu mềm thốt ra từ cái miệng của kẻ từng được thiên hạ tôn vinh là ‘con chiến mã bất bại’ trên chiến trường.
“Sao tự dưng anh lại thốt ra mấy lời như vậy?” Cô thì thầm hỏi, bàn tay thon dài theo phản xạ tự nhiên khẽ khàng vuốt ve tấm lưng rộng vạm vỡ của gã.
“Ta đã trải qua mười hai năm đằng đẵng xông pha chiến trận rồi em à. Từ mấy bãi chiến trường tuyết phủ băng giá ở tận châu Âu cho tới những vùng sa mạc nắng cháy rát da rát thịt... Ta đã chứng kiến quá nhiều m.á.u đổ, quá nhiều mạng người ngã xuống uổng công.” Archibald siết c.h.ặ.t vòng tay ôm chầm lấy cô, tựa hồ như cô chính là cái phao cứu sinh duy nhất níu giữ hắn lại với thế giới sự sống này.
“Người ta tụng ca ta là huyền thoại, là kẻ bách chiến bách thắng trăm trận trăm dâng. Chớ nào ai thèm thấu hiểu rằng cứ mỗi độ đêm về nhắm mắt lại, trong đầu ta chỉ toàn ám ảnh mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g khét lẹt cùng những khuôn mặt c.h.ế.t trôi gục ngã thê t.h.ả.m trong vũng bùn lầy lội. Cái cuộc chiến tàn khốc ở chốn xứ sở này... ngặt nỗi nó còn dã man và bế tắc hơn cả muôn vàn sức tưởng tượng của ta.”
Hắn ngẩng phắt đầu lên, cặp mắt xám tro giờ đây chẳng còn chút vương vấn cái vẻ lạnh lùng ác độc của một tên đồ tể chiến trận, mà trái lại đang đong đầy một nỗi chân thành cùng khát vọng thanh bình trần trụi.
“Ta thật sự chẳng muốn chôn chân ở xứ sở này thêm một ngày nào nữa đâu Evelyn à. Đợi khi dẹp yên xong cái chiến dịch này, ta sẽ dứt khoát nộp đơn xin giải ngũ. Ta sẽ đưa em về ẩn dật ở một miền quê thanh vắng yên ả ở tận phương Nam nước A, cất một cái nhà gỗ nhỏ xinh xắn bên bờ hồ phẳng lặng, rồi quanh vườn trồng đầy những khóm hoa hồng mà em hằng yêu thích. Hai chúng ta sẽ cùng nhau sống một đời bình dị, tuyệt nhiên chẳng còn khói lửa s.ú.n.g đạn, chẳng còn c.h.é.m g.i.ế.c phân tranh... Em có bằng lòng theo ta sống một đời như thế không hả em?”
Giữa cái khoảnh khắc ấy, trong căn phòng riêng tư ngập tràn thứ ánh sáng đèn vàng ấm áp hòa lẫn với tiếng mưa rào rạt réo gọi ngoài hiên vắng, cõi lòng Evelyn bỗng chốc chao đảo dữ dội.
Một nhịp đập thổn thức thật thà chợt nhói lên buốt buốt trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô. Người đàn ông đang siết c.h.ặ.t cô trong vòng tay lúc này nào phải là một tên tướng cướp nước tàn bạo, mà suy cho cùng cũng chỉ là một con người biết mỏi mệt, biết thương tổn, và đang chân thành dốc cạn tâm can trao trọn cho cô thứ tình cảm sâu nặng nhất.
Những bề tôi chăm bẵm, sự cưng chiều nuông nựng cùng viễn cảnh về một tương lai êm đềm mà hắn phác họa đã vô tình đ.á.n.h trúng vào cái góc khuất yếu mềm nhất trong tâm hồn của người thiếu nữ.
Hắn... thật lòng yêu mình sao... Một tiếng thở dài nghẹn đắng suýt chút nữa thì bật thốt ra khỏi cổ họng cô.
Thế nhưng, chỉ vừa mới lóe lên giây lát, cái khoảnh khắc chao đảo ấy lập tức bị dập tắt bởi một dòng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Evelyn.
Trong tâm thức cô lúc ấy, hàng loạt những hình ảnh t.h.ả.m khốc bỗng chốc vỡ òa ra hệt như một cơn ác mộng kinh hoàng: Kia là những xóm làng bị đốt cháy rụi thành tro tàn dưới trận t.h.ả.m sát dã man của quân giặc ngoại xâm, kìa là tiếng khóc xé lòng xé thịt của những đứa trẻ thơ dại mất đi cha mẹ, hay gương mặt gầy gò, hốc hác của đồng bào ta đang oằn mình gồng gánh dưới trận mưa b.o.m bão đạn... Và tàn nhẫn hơn cả, cay đắng hơn cả, chính là ký ức buốt giá về căn phòng t.r.a t.ấ.n đầy mùi m.á.u tanh tưởi từ hai năm về trước.
Chính đôi bàn tay thon thả này của cô đã từng bị chính cái con người đang ôm ấp cô đây ra lệnh bẻ gãy từng đốt xương ngón tay, từng mảng da thịt bị tra khảo xẻo đi, m.á.u tươi đầm đìa loang lổ trên nền xi măng lạnh buốt thấu xương.