Kỷ tổng làm sao thật sự chỉ là một cậu nhóc ngốc nghếch chạy theo chị gái đòi kẹo?

Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn còn nằm ở chuyện khác.

Gần đây lúc làm việc với các nhà cung cấp, rất nhiều người vừa ngồi xuống còn chưa kịp thương lượng đã trực tiếp đưa mức giá thấp nhất cho tôi.

Một hai lần còn có thể xem là gặp may.

Nhưng liên tục như vậy thì rõ ràng không bình thường.

Một lần tôi giả vờ thuận miệng hỏi.

Đối phương chỉ cười rồi nói:

“Cố tổng đã dặn từ trước.”

Cố tổng…

Không biết có phải là người tôi đang nghĩ đến hay không.

9

Cố Gia Diễn từng gọi điện cho tôi.

Anh nói sắp phải dự một bữa tiệc nhưng không nhớ chiếc cà vạt xanh coban được cất ở đâu.

Anh quên.

Nhưng tôi thì nhớ rất rõ.

Đó là món quà đầu tiên tôi mua tặng anh bằng tháng lương đầu tiên của mình.

Có thể chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Nhưng ở thời điểm đó, nó gần như là tất cả những gì tôi có thể trao.

Chiếc cà vạt ấy trước giờ anh chưa từng dùng.

Không hiểu sao hôm nay lại đột nhiên muốn tìm.

“Vào phòng thay đồ, phía bên phải, ngăn thứ hai, tính từ trái qua là chiếc thứ ba.”

“Ừ, tìm thấy rồi…”

“Âm Âm, em xem, em đi rồi đến một món đồ anh cũng chẳng biết ở đâu…”

Giọng Cố Gia Diễn dần nhỏ xuống.

Mang theo chút tự giễu.

Tôi đè cảm xúc đang âm thầm dâng lên, thao tác vài lần trên điện thoại rồi gửi một danh thiếp.

“Cố tổng, tôi đã gửi thông tin của chuyên gia sắp xếp đồ đạc cho trợ lý anh.”

“Anh có thể nhờ người ta sắp xếp lại toàn bộ phòng thay đồ. Sau này muốn tìm gì sẽ dễ hơn.”

“Còn nữa, xin anh đừng gọi tôi nữa.”

“Bạn trai tôi không thích.”

Giọng nói hoàn toàn công việc của tôi dường như kích thích đến anh.

“Tề Âm…”

“Anh rất nhớ em.”

“Anh nhớ cảm giác em ở bên cạnh…”

“Cố Gia Diễn!”

Trong điện thoại truyền tới tiếng cười trầm thấp của anh.

Rõ ràng còn mang chút đắc ý.

“Không ngờ Cố tổng bây giờ chẳng cần quản việc công ty nữa, ngày nào đầu óc cũng nghĩ những thứ không đứng đắn.”

“Xem ra ngày Cố thị phá sản chắc cũng không còn xa.”

Tôi tức đến bật cười lạnh.

“Âm Âm, anh cũng rất thích lúc em nổi giận.”

“Quay về bên anh đi, được không?”

“Em muốn gì anh cũng cho.”

Giọng anh dịu dàng như đang thì thầm với người yêu.

Tôi không chịu nổi nữa.

Lập tức cúp máy rồi chặn toàn bộ phương thức liên lạc.

Cố tổng muốn tiếp tục chiếu cố công việc công ty tôi thì cứ tùy ý.

Miếng bánh người ta đưa tới tận miệng chẳng có lý do gì không ăn.

Nhưng vẫn là câu cũ.

Nếu anh muốn lấy cơ thể hoặc tình cảm của tôi làm vật trao đổi…

Vậy xin lỗi.

Mời anh đi càng xa càng tốt.

Kết cục hiện tại đúng là chẳng tương xứng với cuộc gặp gỡ giống cổ tích năm ấy chút nào.

10

Năm đó, lần đầu tôi gặp Cố Gia Diễn là ở lễ kỷ niệm thành lập trường.

Hôm ấy anh mặc một bộ vest xám bạc, đứng trên sân khấu cao.

Còn tôi là đại diện sinh viên bước lên phỏng vấn anh.

Hai chúng tôi từ đó quen biết.

Rồi cứ thế dây dưa suốt bốn năm.

Tôi từng nhiều lần nghĩ:

Nếu thời gian thật sự có thể quay lại,

Nếu được đứng lại ở khoảnh khắc anh chìa tay về phía mình…

Liệu tôi có còn nắm lấy hay không?

Không ngờ đáp án trong lòng vẫn là:

Có.

Có lẽ với anh, bốn năm đó cùng lắm chỉ là một cuộc trao đổi có được có mất.

Nhưng với tôi…

Đó thật sự là bốn năm yêu đến hết lòng.

Tôi hoàn toàn tự nguyện.

Cũng chấp nhận kết quả.

Chỉ là…

Bây giờ tôi quyết định cai “đánh bạc” rồi.

Đau quá.

Không chơi nữa.

11

Tôi xin công ty cho nghỉ toàn bộ số ngày phép đã tích lũy suốt mấy năm.

Sếp đồng ý ngay không cần suy nghĩ.

Việc kinh doanh tại Dung Thành đã dần đi vào quỹ đạo, thành tích ngày càng tốt.

Ông ấy hiển nhiên rất hài lòng với tôi.

Trên chuyến bay về quê ăn Tết, Kỷ Chu ngồi ngay bên cạnh, khóe miệng cong đến mức gần bay lên trời.

“Chị, như thế này…”

“Có được tính là em theo chị về ra mắt không?”

Câu vừa nói xong đúng lúc tôi đang uống nước.

Kết quả không ngoài dự liệu.

Tôi lập tức bị sặc.

Ho đến mức chẳng nói được câu nào, chỉ có thể dùng ánh mắt hung dữ trừng cậu.

Không phải chính cậu mặt dày đòi đi cùng sao?

Quê tôi cũng là quê cậu mà!

Về quê ăn Tết thì cứ gọi là về quê ăn Tết đi!

Ai cho cậu tự tiện đổi thành “ra mắt”?

“Được rồi, được rồi.”

“Em không nói nữa, chị đừng ngại.”

“……”

Ai ngại?!

Xuống máy bay, Kỷ Chu vô cùng thành thạo kéo vali, đi thẳng vào căn hộ ngay cạnh nhà tôi.

Căn nhà rõ ràng đã được người ta sửa sang đầy đủ từ trước.

Tốt lắm.

Tôi thậm chí chẳng thấy bất ngờ nữa.

Có tiền đúng là tiện thật.

Hừ.

Đúng là lũ tư bản đáng ghét.

12

Tôi cố nặn ra nụ cười ngoan ngoãn rồi bước vào nhà.

Đón tôi là nhiệt tình vượt mức bình thường của mẹ.

Khó khăn lắm tôi mới trốn được về phòng.

“Cốc cốc cốc.”

Cửa ban công đột nhiên có tiếng gõ.

Tim tôi lập tức giật thót.

“Chị…”

“Mới xa nhau một lát em đã nhớ chị rồi.”

Kỷ Chu vừa xuất hiện đã ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Siết đến mức tôi suýt không thở nổi.

“Em điên rồi à, Kỷ Chu?! Đây là tầng sáu!”

Hai căn hộ nằm sát vách.

Khu tập thể cũ lại không lắp ban công kín.

Nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ tên này thật sự dám trèo qua từ bên cạnh.

Chương 5 - Nơi Không Thuộc Về - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia