“Anh đã suy nghĩ rất lâu.”

“Cuối cùng vẫn muốn nói một câu hơi sáo rỗng.”

“Nếu sau này Kỷ Chu dám bắt nạt em…”

“Bất cứ khi nào em cũng có thể tìm anh.”

Tôi ngẩng đầu, cố không để nước mắt rơi.

Nhưng vừa ngước lên lại trông thấy chiếc kẹp tóc lần trước tôi tiện tay gài trên tấm chắn nắng ghế phụ.

Nó vẫn nằm nguyên vị trí cũ.

Cảm xúc lập tức trào lên như nước phá đê.

“Cố Gia Diễn…”

“Có lẽ anh không biết.”

“Em đã từng…”

“Thật sự từng dùng tất cả những gì mình có để yêu anh.”

“Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không gây phiền phức — đó là lý do cô ấy có thể ở bên tôi…”

“Cưới xin? Đừng đùa, tôi là người như thế nào các cậu còn không biết?”

“Cô ấy nghe lời, không giống con gái nhà họ Triệu, suốt ngày gây chuyện…”

Mỗi câu tôi lặp lại đều khiến sắc mặt Cố Gia Diễn trắng thêm.

“Em…”

“Đều nghe thấy rồi?”

“Ừ.”

“Không sót một câu.”

Bàn tay anh run nhẹ.

Anh lấy bật lửa định châm t.h.u.ố.c.

Nhưng thử mấy lần vẫn không bật lên được.

“Tề Âm…”

“Anh hối hận rồi.”

“Thật đấy.”

“Từ lúc em rời đi anh mới nhận ra căn nhà ấy trống đến mức nào.”

“Mới biết em ở trong lòng anh quan trọng bao nhiêu.”

“Anh biết mình không nên tới đây.”

“Nhưng đến lúc tỉnh táo lại, người đã đứng dưới nhà em rồi.”

“Anh cũng không chắc thứ đó có được gọi là yêu hay không…”

“Nhưng anh muốn nói với em…”

“Bốn năm đó…”

“Không phải chỉ mình em nghiêm túc.”

“Cảm ơn Cố tổng vì quà năm mới.”

“Tôi nhận thứ này.”

Tôi chỉ lấy lá bùa bình an.

Sau đó đưa tay gỡ chiếc kẹp tóc khỏi tấm chắn nắng.

Rồi mở cửa bước xuống.

Không hề quay đầu.

Tôi không cầm chùm chìa khóa.

Chính tôi cũng chẳng biết nguyên nhân.

Rõ ràng từng có một thời điểm tôi tha thiết muốn được sống trong căn nhà đó cả đời.

Nhưng đến lúc nó thật sự thuộc về tôi…

Tôi lại không cần nữa.

Có lẽ con người đôi khi còn phức tạp hơn chính bản thân mình tưởng.

Căn nhà chứa đầy bốn năm ký ức ấy…

Tôi không thể quay về được nữa.

15

Tôi lau nước mắt rồi đi về phía nhà mình.

Nhưng lúc ngang qua căn hộ bên cạnh, một bàn tay bất ngờ kéo tôi vào trong.

“Kỷ Chu, em bị điên…”

Lời còn chưa nói xong, trong tay tôi đã bị nhét vào một túi bột mì nặng trĩu.

“……”

C.h.ế.t tiệt.

Suýt nữa tôi quên mất mình xuống đây với lý do mua bột.

“Chị…”

“Em nhìn thấy hết rồi.”

“Chị lên xe anh ta…”

Giọng Kỷ Chu khàn khàn.

Chỉ nghe thôi đã thấy đầy tủi thân.

Tôi muốn đưa tay xoa đầu cậu một cái.

Nhưng thật sự không rảnh tay.

Túi bột trong lòng nặng c.h.ế.t đi được.

Đáng ghét.

Tên này chắc chắn cố ý mua đúng túi lớn nhất để trả thù tôi.

Tôi trực tiếp nhét túi bột trở lại cho cậu.

Sau đó nghiến răng, vò tung mái tóc ch.ó con.

Kỷ Chu lại ngoan ngoãn cúi đầu xuống.

Hoàn toàn phối hợp cho tôi xoa.

Tóc cậu hơi cứng.

Đỉnh đầu còn có hai xoáy.

Người lớn thường nói đứa trẻ có hai xoáy vừa thông minh vừa bướng bỉnh, thường đặc biệt lanh lợi.

“Chị…”

“Em muốn ăn mì chị nấu.”

Đứa trẻ lanh lợi tên Kỷ Chu bắt đầu đưa yêu cầu.

Tôi bất lực thở dài.

Bếp nhà cậu đầy đủ mọi thứ.

Chỉ là…

Thiếu chút cảm giác có người sống.

Kỷ Chu lặng lẽ đi theo tôi vào bếp.

Cậu ngồi nhìn tôi nấu mì, từ đầu tới cuối chẳng nói gì.

Dáng vẻ cúi đầu ăn rất ngoan.

Hơi nóng từ bát mì bốc lên.

Mang theo một cảm giác sống động, ấm áp.

Ký ức của tôi đột nhiên bị kéo về rất nhiều năm trước.

Ngày ấy căn nhà bên cạnh cũng truyền tới tiếng đồ đạc bị đập vỡ.

Sau đó là tiếng hai người lớn đóng sầm cửa.

Tôi bỏ b.út.

Theo thói quen chạy qua đó đón Kỷ Chu.

Nhưng lần ấy cậu bé đang co người trong góc nhất quyết không chịu đi cùng.

Tôi còn đang lo bài tập Toán chưa làm xong nên mất kiên nhẫn thúc giục.

“Chị…”

“Chị nấu cho em một bát mì được không?”

Kỷ Chu rụt rè kéo góc áo tôi.

“Hôm nay là sinh nhật em.”

Dường như sợ tôi không đồng ý, cậu vội vàng giải thích.

Mì tôi nấu thật ra rất dở.

Ngay cả quả trứng ốp cũng cháy đen một bên.

Nhưng Kỷ Chu vẫn ăn sạch đến giọt nước cuối cùng.

Không chừa lại gì.

Dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến sống mũi tôi bất giác cay lên.

Từ lúc gặp lại tới nay, chúng tôi ăn ý không chủ động nhắc rất nhiều chuyện cũ.

Bao gồm bố mẹ cậu.

Cũng bao gồm những năm sau khi cậu rời khỏi thị trấn.

Nhưng tôi biết…

Cuộc sống của Kỷ Chu chắc chắn không dễ dàng như vẻ bề ngoài.

Hào môn nào thật sự đơn giản?

“Kỷ Chu.”

“Tết năm nay sang nhà chị ăn cơm đi.”

Cậu đột nhiên ngẩng đầu.

Khóe môi còn dính một sợi mì.

Trong mắt tràn đầy vui mừng đến mức gần như không dám tin.

Tôi không nhịn được bật cười.

“Chị!”

“Cuối cùng chị cũng đồng ý rồi!”

“Nếu chị không đồng ý thì em đã không sang nhà chị ăn chực chắc?”

“Không giống nhau!”

“Em tự mặt dày mò sang với được chị chính thức mời là hai chuyện hoàn toàn khác!”

Nhìn dáng vẻ vừa ngốc vừa vui của cậu…

Trái tim tôi bỗng mềm xuống.

16

Tôi và Kỷ Chu cùng xách túi bột vào nhà.

Mẹ vừa nhìn thấy cậu đã sáng cả mắt.

Bà thậm chí không cho tôi vào bếp.

Trực tiếp đuổi tôi ra sofa xem tivi với Kỷ Chu.

Đến tối còn nhất quyết chen lên giường ngủ cùng tôi, bảo muốn “tâm sự mẹ con”.

Tôi tiện thể bàn với bà chuyện đưa bố lên Hải Thị chữa trị sau Tết.

Điều kiện y tế ở đó tốt hơn.

Chương 7 - Nơi Không Thuộc Về - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia