Tôi đã về nhà họ Hứa được một tuần rồi.

Trong nhà chẳng có phòng cho tôi.

Hứa Sênh sắp đính hôn tới nơi.

Cả nhà đều xoay quanh chăm sóc cho chị ta.

Chẳng ai dư thời gian để dọn dẹp ra một căn phòng cho tôi cả.

Thế là tôi bị nhét vào căn phòng nhỏ của người giúp việc ngay sát vách Hứa Sênh.

Phòng chẳng có điều hòa, tôi ngồi bên cửa sổ phe phẩy chiếc quạt giấy.

Mẹ vẫn đang khoe khoang chàng rể quý với dì cả: "Ôi chao, tờ danh sách sính lễ đó tôi xem mà ch.óng cả mặt, nào là nhà cửa, nào là kim cương."

"Mấy người không nhìn thấy đâu, đứa nhỏ nhà họ Lục tính tình lạnh lùng, bình thường chẳng nói mấy lời."

"Thế mà cứ thấy Sênh Sênh là thay đổi hẳn, ánh mắt đó cứ dán c.h.ặ.t vào con bé, rõ ràng là mê mệt lắm rồi."

Mấy ngày nay, những lời tán dương của mẹ dành cho vị hôn phu của Hứa Sênh.

Tôi thuộc làu làu cả rồi.

Tôi thở dài một tiếng rồi ngước lên đã thấy một chiếc Maybach đỗ ở cổng sân.

Hứa Sênh bước xuống xe với đôi giày cao gót tám phân.

Bộ váy nhỏ thương hiệu Chanel tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài của chị ta.

Vẻ hồng hào trên mặt vẫn chưa tan hết.

Ngay sau đó, cánh cửa phía bên kia cũng mở ra.

Người đàn ông cúi người bước ra một cách chậm rãi.

Vai rộng eo thon, diện mạo tuấn mỹ, cao hơn Hứa Sênh đang mang giày cao gót cả một cái đầu.

Làn gió nhẹ thổi qua những sợi tóc mái trên trán anh, anh nghiêng đầu nhìn Hứa Sênh để lộ đôi mắt với con ngươi sâu thẳm.

Chiếc quạt trong tay tôi khựng lại.

Tiếng gió bên tai bỗng lặng đi.

Tiếng mẹ lải nhải cũng trở nên xa xăm.

Tôi nhìn gương mặt người đàn ông đó chằm chằm.

Tầm mắt tôi khẽ lướt qua đôi mắt, sống mũi và cả nốt ruồi lệ quen thuộc kia.

Trái tim tôi chùng xuống.

Người đàn ông chỉnh lại quần áo rồi lại luyến tiếc nắm lấy tay Hứa Sênh.

Anh đưa tay chị ta áp lên má, cọ cọ đầy tình tứ: "Lại phải vài tiếng nữa mới được gặp em, để anh ngắm nhìn em thêm chút nữa, được không?"

Hứa Sênh làm nũng lườm anh một cái, gương mặt trang điểm tinh xảo của chị ta đỏ bừng: "Lục Gia Hách, sao anh bám người thế? Như cún con vậy..."

Lục Gia Hách cong cong đôi mắt đen thẫm.

Có vẻ anh rất hưởng thụ cách gọi 'cún con' này.

Hai người họ quấn quýt dưới lầu một hồi lâu mới chịu tách ra.

Lục Gia Hách dựa vào cửa xe nhìn theo bóng chị ta đi khuất.

Điện thoại xoay nửa vòng trên ngón tay anh.

Chiếc bùa bình an treo trên ốp điện thoại cũng đung đưa theo.

Tám năm trôi qua, cái bùa bình an mà tôi tự tay khâu bằng cỏ khô và mảnh vải cũ ngày nào giờ đã phai màu từ lâu.

Sợi dây đỏ cũng đã sờn rách.

Đuôi bùa cũng đã tơi tả.

Vậy mà Lục Gia Hách vẫn nâng niu nó như báu vật trong lòng bàn tay.

Cổ họng tôi như bị thứ gì đó nghẹn lại.

Lục Gia Hách khẽ nhíu mày như thể cảm nhận được điều gì đó, anh bất ngờ nhìn về phía này.

Tôi giật mình tỉnh lại, nhanh ch.óng nép mình sau tấm rèm cửa.

2

Lại thêm mười phút nữa trôi qua, cuối cùng tiếng động cơ xe cũng vang lên.

Hứa Sênh cũng đã bước chân vào phòng khách.

Mẹ tôi lập tức bật dậy khỏi ghế sofa: "Cục cưng của mẹ về rồi, mau vào đây, mau vào đây, ngoài kia nóng c.h.ế.t mất."

"Ôi chao, đôi cổ chân con bị giày cao gót làm xước hết cả rồi? Mau cởi ra đi, đừng đi nữa..."

Hứa Sênh ra ngoài từ buổi trưa, tính đến giờ mới chỉ có sáu tiếng.

Thế mà mẹ tôi cứ như thể đã xa cách chị ta tận sáu năm vậy.

Trong khi tôi thực sự đã phải ở nhà ông ngoại tận hơn mười năm trời.

Khi mẹ nhìn thấy tôi, bà phải vắt óc suy nghĩ nửa ngày mới nặn ra được một câu: "Phạm Phạm nhà chúng ta ngày càng xinh đẹp rồi, ở nhà ông ngoại chắc cũng vui vẻ lắm đúng không?"

Lời vừa dứt, bà thậm chí còn chẳng kịp đợi câu trả lời của tôi mà sự chú ý của bà đã chuyển hướng đi nơi khác.

Bởi vì Hứa Sênh vô tình làm vỡ cốc nước, tiếng động rất lớn nên nước đá văng lên mu bàn tay cô ta.

Sắc mặt mẹ thay đổi hẳn.

Bà lao tới nắm lấy tay Hứa Sênh, hết lần này đến lần khác kiểm tra: "Có bị thương không? Chuyện thế này sao con không để bảo mẫu làm, muốn làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp đấy à...?"

Bà vừa càm ràm vừa lộ rõ vẻ lo lắng trên mặt mà không nhìn tôi nữa.

Tôi lặng lẽ đứng một bên giống như kẻ thừa thãi.

Tôi nhìn cảnh mẹ hiền con thảo của hai người họ.

Ánh mắt tôi mơ hồ lướt qua khuôn mặt của Hứa Sênh, khuôn mặt giống hệt tôi mà có chút thẫn thờ.

Chúng tôi là chị em sinh đôi.

Hứa Sênh thể chất yếu, hồi nhỏ mắc bệnh cúm.

Bố mẹ sợ tôi làm ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của chị ta nên đã thu dọn hành lý của tôi ngay trong đêm rồi tống khứ tôi về nhà ông ngoại ở quê.

Sau này tôi cũng bị cúm.

Họ lại càng sợ hơn, sợ tôi lây bệnh cho Hứa Sênh.

Thế là lại thu dọn hành lý, tống khứ tôi về nhà ông ngoại ở quê lần nữa.

Trước lúc chia tay, tôi lấy hết can đảm níu lấy tay áo mẹ nhưng lại bị bà hất ra: "Phạm Phạm, chẳng phải bác sĩ đã nói rồi sao? Sênh Sênh thể chất yếu là vì hồi mẹ mang thai, con đã giành hết chất dinh dưỡng của nó đấy."

"Cho nên con nợ Sênh Sênh, biết chưa?"

Hóa ra tất cả những gì tôi phải gánh chịu đều là vì tôi nợ Hứa Sênh sao.

Tôi nuốt nước mắt, cố sức gật đầu mà không dám hỏi thêm nửa lời, chỉ sợ họ không đến đón tôi nữa thậm chí còn lấy lòng cười với mẹ.

Mẹ ơi, con rất ngoan, con biết là chính con đã nợ Hứa Sênh.

Đừng bỏ con ở lại đây được không? Con không ghét ông ngoại, chỉ là con thật sự rất muốn được về nhà...

Thế nhưng sự ngoan ngoãn, nghe lời dường như chẳng có tác dụng gì cả.

Tôi vẫn bị họ để lại nhà ông ngoại và cũng chính trong khoảng thời gian ấy, tôi đã quen biết Lục Gia Hách.

Khi ấy anh vẫn còn theo họ mẹ là họ Tống.

Anh không thích cười, ít nói đến tội nghiệp, luôn lủi thủi một mình, chẳng ai dám lại gần.

Tôi nhát gan, lại là người mới tới, lũ trẻ trong làng toàn bắt nạt tôi.

Hai kẻ đều không thể hòa nhập với đám đông, không ngờ lại trở thành bạn bè như vậy.

Chúng tôi đã dính lấy nhau suốt hơn hai tháng trời.

3

Tôi không biết mình đã ngồi dưới đất bao lâu rồi.

Chân đã ê ẩm cả lên.

Tôi chật vật đứng dậy định đi rót cốc nước.

Khi đi ngang qua phòng Hứa Sênh, chị ta đang vừa ngâm nga vừa tẩy trang.

Tôi dừng bước.

Phòng của Hứa Sênh rất rộng.

Rõ ràng không phải kích thước của một căn phòng ngủ thông thường.

Tôi nhìn một hồi lâu mới chợt nhận ra bố mẹ đã đập bỏ bức tường ngăn cách giữa phòng tôi và phòng Hứa Sênh.

Chẳng lẽ sau khi tôi về nhà lại không có phòng riêng?

Hèn gì phòng của Hứa Sênh lại lớn đến thế.