Bàn trang điểm, tủ quần áo, giường đôi bày biện chật ních, vậy mà vẫn còn trống một khoảng không rất lớn.
Hứa Sênh đang sơn móng tay, chị ta ngước mắt thấy tôi rồi tươi cười vẫy tay gọi: "Phạm Phạm? Sao đứng đó không vào? Mau vào ngồi đi."
Tôi mấp máy môi, còn chưa kịp từ chối thì đã bị kéo vào ấn ngồi xuống ghế sô pha: "Phạm Phạm, từ lúc em về nhà, chị em mình vẫn chưa có dịp trò chuyện đàng hoàng với nhau nhỉ."
"Mấy ngày nay em sao rồi? Có quen chỗ ở không? Đồ ăn có hợp khẩu vị không?"
"Nếu người giúp việc trong nhà không nghe lời em, cứ việc mách chị để chị dạy dỗ họ."
Tay của Hứa Sênh mềm mại quá, còn tỏa ra một loại hương thơm khó tả.
Tôi mím c.h.ặ.t môi, rút bàn tay thô ráp của mình ra rồi lén giấu ra phía sau lưng và đáp lời lí nhí: "Không ạ, mọi thứ đều tốt cả."
Hứa Sênh thở phào nhẹ nhõm.
Chị ta đưa tay ra, cưng chiều xoa đầu tôi: "Quen dần là được thôi."
"Phạm Phạm, sao em lại chẳng chịu trang điểm gì cả? Cứ chạy tới chạy lui thế này, trông đâu có giống con gái..."
"Mặt em nổi mụn hết rồi kìa..."
Tôi nhếch mép: "Tôi... Trong phòng tôi không có gương."
Nụ cười trên mặt Hứa Sênh cứng đờ, chị ta nhanh ch.óng xua tay: "Chuyện đó có đáng là gì đâu."
"Phạm Phạm, nếu em muốn trang điểm thì cứ qua phòng chị."
"Đồ trang điểm của chị, em cứ tùy ý mà dùng."
Chị ta ghé vào tai tôi thì thầm: "Đồ của chị đều là anh rể em mua cho đấy, đắt tiền lắm, không gây kích ứng da đâu."
Tôi im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.
"Vâng."
Hứa Sênh lại nhấc chiếc bánh kem trên bàn lên đưa cho tôi: "Phải rồi, chị nhớ là em thích ăn xoài, cái này là anh rể em mua đấy."
"Cầm lấy mà ăn đi, không cần để phần chị đâu, chị không thích ăn xoài."
Hộp bánh nặng trĩu.
Logo bên trên được dập nhũ vàng.
Loại bánh này đắt c.ắ.t c.ổ.
Hồi còn ở quê, tôi không ít lần nuốt nước bọt khi xem quảng cáo của nó trên tivi ở nhà Lục Gia Hách, còn anh thì ngồi ngay bên cạnh làm bài tập đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Tôi nghĩ đến đây thì bình thản ôm c.h.ặ.t hộp bánh: "Thế... Thế chị không nói với anh ấy là chị không thích ăn xoài sao?"
Hứa Sênh ngẩn người: "Tất nhiên là không rồi."
"Dù sao đó cũng là tấm lòng của anh ấy, chị sao có thể dội gáo nước lạnh vào anh ấy được."
"..."
Tôi lại im lặng: "...Chị và Lục Gia Hách quen nhau thế nào?"
"Ủa? Mẹ không nói với em à? Hai đứa chị là quen qua xem mắt đó."
Chị ta vừa nói, nét mặt thoáng nét ngọt ngào: "Thực ra trước khi xem mắt, chị đã nhìn thấy ảnh của Lục Gia Hách rồi, chính là gu của chị luôn."
"Cho nên lúc nghe tin anh ấy tuyên bố không bao giờ kết hôn thương mại, chị đã buồn mất mấy ngày. Nhưng chị không bỏ cuộc, lén thêm phương thức liên lạc, tán tỉnh mấy ngày trời mà chẳng lay chuyển được."
"Đang định bỏ cuộc thì em đoán xem? Sau khi gặp chị, anh ấy lại đồng ý ngay lập tức, đúng là duyên phận thật kỳ diệu."
"Phải rồi Phạm Phạm, em vẫn chưa có bạn trai đúng không? Để chị bảo anh rể giới thiệu cho một người."
"Mấy người anh em của anh rể đều rất ưu tú nhưng ưu tú nhất vẫn là Lục Gia Hách mà anh ấy là của chị rồi, hi hi."
Hứa Sênh thản nhiên tuyên bố chủ quyền với Lục Gia Hách.
Tôi cứng đờ cả người, ngẩng đầu lên.
Dưới ánh đèn, Hứa Sênh trông đặc biệt xinh đẹp và rạng rỡ.
Rõ ràng là cùng một khuôn mặt, vậy mà trông chị ta lại xinh đẹp hơn tôi gấp trăm lần.
Bố mẹ gần như đã dành hết tâm huyết cho chị ta, nuôi dạy chị ta cái gì cũng xuất sắc, tính cách lại tốt, ngoại hình cũng xinh đẹp nhường này.
Một Hứa Sênh hoàn hảo đến thế.
Dù cho không có quá khứ với tôi, Lục Gia Hách rồi cũng sẽ dần dần yêu chị ta thôi.
Ánh đèn khiến mắt tôi hơi nhức.
Tôi đứng phắt dậy: "Để sau đi, tôi... Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ đây."
4
Tôi nói xong thì vội vã chạy thẳng về phòng rồi đổ ập xuống giường.
Trong phòng vẫn rất nóng, tôi chẳng phân biệt được là mình đang bị nóng đến choáng váng hay là đã thiếp đi.
Tóm lại là tôi đã mơ thấy Lục Gia Hách.
Đó là sau khi mẹ anh qua đời.
Đêm trước ngày bố anh đến đón anh về thành phố, Lục Gia Hách bị mấy tên vệ sĩ canh chừng nghiêm ngặt nhưng anh vẫn tìm cách trốn ra ngoài.
Lúc gặp anh, tôi suýt chút nữa không nhận ra.
Trên tay chân toàn là vết trầy xước rướm m.á.u, tay áo sơ mi rách một đường dài, trán cũng bị trầy da.
Anh đứng dưới tường bao nhà ông ngoại, dáng vẻ chật vật vô cùng.
Tôi sợ hãi, vội đưa tay ra kéo anh.
Anh mím c.h.ặ.t môi, nắm ngược lấy cổ tay tôi, sức lực lớn đến mức như muốn bóp nát xương tôi vậy.
"Đợi tôi về, được không?"
"Tôi nhất định sẽ quay lại tìm cậu, tin tôi được không?"
Cổ họng tôi nghẹn đắng, chẳng thốt nên lời mà chỉ biết gật đầu liên tục.
Khung cảnh thay đổi.
Thiếu niên chật vật nghèo khó năm nào đã trưởng thành thành một người đàn ông lạnh lùng cao quý.
Anh thừa kế toàn bộ gia sản của bố, tự tin thanh lịch, điềm tĩnh đứng trước ống kính.
Anh đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Còn tôi vẫn cứ dừng lại ở nơi này.
Nhút nhát, nhỏ bé, chẳng có gì trong tay.
5
Giấc mơ cuối cùng bị ngắt quãng bởi tiếng rung của điện thoại.
Chiếc điện thoại đặt cạnh gối vẫn rung không ngừng.
Tôi mơ màng dụi mắt, quơ tay cầm lên xem thử.
Phát hiện Hứa Sênh vừa lập một nhóm chat ba người.
Chị ta gắn thẻ người có ảnh đại diện màu đen kia: [Gia Hách, giới thiệu với anh một chút, đây là em gái em, sau này cũng là em gái của anh rồi nhé.]
Lục Gia Hách trả lời chị ta ngay lập tức: [Chào em gái.]
Hứa Sênh gửi một nhãn dán hình “Ngoan quá”.
Chị ta lại nói: [Gia Hách, anh quen biết nhiều người, hay là giới thiệu cho em gái em một bạn trai đi?]
[Em thấy cậu bạn tên Thời Phỉ của anh cũng khá được đó, cứ để hai người họ làm quen thử xem sao.]
Lục Gia Hách không chút do dự mà đáp ứng chị ta: [Được, lát nữa anh sẽ nói với cậu ấy một tiếng.]
Hứa Sênh: [Tốt quá tốt quá, Gia Hách, anh là tuyệt nhất, yêu anh, moa moa.]
[Đợi em gái em tỉnh dậy, em sẽ bảo con bé đến cảm ơn anh, có anh thật tốt biết bao.]
Tôi hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại trên tay mà đầu ngón tay khẽ run.
Tôi gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng gửi đi hai dòng: [Cảm ơn anh.]
[...Anh rể.]
6
Lục Gia Hách vẫn luôn không trả lời tin nhắn của tôi.
Đúng như lời mẹ nói, Lục Gia Hách chẳng bao giờ coi ai ra gì mà chỉ khi đối diện với Hứa Sênh, anh mới bộc lộ sự dịu dàng.
Mãi đến giờ ăn trưa, tôi nhận được một lời mời kết bạn.
[Thời Phỉ.]
Tôi do dự một chút rồi nhấn vào trang cá nhân của người này.
Ảnh đại diện hoa hòe hoa sói, phối màu nổi bật đến mức ch.ói mắt, nhìn thoáng qua cứ tưởng một con công đực đang ngẩng cổ gào thét hoàn toàn khác biệt với phong cách lạnh lùng, nhạt nhẽo của Lục Gia Hách.
Tôi tiện tay bấm đồng ý, vừa định đặt điện thoại xuống thì tin nhắn của Thời Phỉ đã nhảy lên liên hồi.
[Cô Hứa, tôi đang ở ngay gần nhà cô đây.]
[Cô có thể đến cứu tôi được không? Tôi gặp phải một con quái vật có thể thống trị toàn nhân loại, đáng sợ kinh khủng khiếp luôn ấy…]
Thật khó hiểu.
Tôi không định để ý đến cậu ấy nhưng khi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thì phát hiện trời đã bắt đầu đổ mưa từ lúc nào.
Năm phút sau tôi cam chịu cầm dù đi ra ngoài bởi vì cái tên công đực này quá mức tự nhiên như thể thân quen lắm rồi.