Bùi Hành dừng bước, quay đầu lại.
"Tỷ tỷ ngươi bàn cung quy, chỉnh đốn phong khí chốn cung vi, tìm lại cho trong cung mấy chục vạn lượng bạc. Ngươi bàn cung quy ư? Bỏ đi, ngươi đến cung quy cũng chẳng nhớ nổi..."
Thẩm Thanh Dung tái mét mặt, cuối cùng chẳng dám đáp lại câu nào.
13
Bùi Hành bước tới chỗ hòn non bộ, dừng bước chân lại.
"Xem trò vui hả?"
Ta từ từ bước ra sau hòn non bộ, gượng cười: "Trùng hợp quá."
Khóe mắt Bùi Hành lại chứa chan ý cười.
"Nếu đã vui thế thì trẫm cứ để ả ta ở lại cung chưa vội đuổi đi, trẫm thấy ngày tháng của nàng cũng khá buồn chán, có thứ muội của nàng ở đây, nàng cũng có thêm niềm vui."
Ta sững người một thoáng, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác khác lạ khó nói thành lời. Những cảm xúc không rõ tên nối tiếp nhau, khiến ta có ảo giác như mình đang trẻ lại.
"Đỏ mặt rồi kìa." Bùi Hành bỗng xáp lại gần, trong ánh mắt mang theo vài phần tinh nghịch: "Đi, cùng trẫm tới thiện phòng."
"Ngự thiện phòng sao?"
"Ừ, vừa nãy phê tấu chương chưa kịp ăn gì."
Tay ta bỗng bị siết c.h.ặ.t, cúi đầu nhìn xuống đã bị ngài ấy nắm gọn trong lòng bàn tay. Chợt cảm giác mặt mình đã đỏ bừng bừng, may mà Bùi Hành đi phía trước, không hề hay biết.
"Hoàng thượng tâm trạng không tốt chỗ nào, ở cạnh nương nương chúng ta, rõ ràng là vô cùng vui vẻ."
Ta cảm thấy mặt mình càng nóng bừng hơn.
Đến Ngự thiện phòng, mấy đầu bếp đang nhặt rau, thấy Bùi Hành, họ cũng chỉ cười hì hì đứng dậy hành lễ rồi tiếp tục làm việc.
Bùi Hành như thói quen quen thuộc mở nắp l.ồ.ng hấp, khói trắng bốc lên, bên trong là một đĩa cá hấp thanh mát, một đĩa bánh hoa quế và một bát canh trứng mướp hương.
"Lại đây, nếm thử xem."
Ngài múc một bát canh đưa tới tay ta, ta nhận lấy uống một ngụm, thanh tao ấm nóng.
"Rất ngon."
Bùi Hành cười: "Nàng thích là tốt rồi."
14
Đêm khuya, ta vẫn thắp đèn đọc sách như thường lệ, nhưng tâm trí đã bay xa tận đâu rồi. Mãi cho đến khi hạ nhân thông báo Bùi Hành đến, ta liền đứng dậy chạy bước nhỏ ra ngoài.
Ngay cả bản thân cũng không nhận ra trong lòng lúc này đang rộn rã nhường nào.
"Lúc nãy cung nhân mang canh củ năng bách hợp đến, nghe nói nàng thích ăn, nên ta đem tới."
Ta cúi đầu, góc áo của ngài ấy có vương chút sương đêm.
"Tạ ơn Hoàng thượng."
Ta nhận lấy bát, vùi đầu ăn canh. Bách hợp hầm mềm nhũn, củ năng giòn ngọt thanh khiết, còn mang theo một chút hương thơm dịu của lê, bát canh này, quả thật đã hao tổn tâm tư.
Bất tri bất giác, ta húp sạch bong.
Rõ ràng đã vào đêm, nhưng cả người ta lại nóng ran, ta dán c.h.ặ.t ánh mắt vào chiếc bát.
Bùi Hành nhận ra sự khó chịu của ta: "Sao thế?"
"Canh này có vấn đề?"
Ta liếc mắt qua: "Lẽ nào Hoàng thượng không biết?"
Ngài ấy đứng phắt dậy: "Ta thực sự không biết, bình thường vào giờ này thiện phòng cũng hay đưa chút đồ ăn lót dạ tới."
"Mau mau, truyền thái y, truyền tất cả thái y tới đây."
Người ta cứng đờ.
"Một người là đủ rồi."
Bùi Hành vẫn kiên quyết bắt toàn bộ Thái y viện phải tới, nói rằng thân thể không thể coi thường. Lúc quay người lại, ta bắt gặp vẻ ranh mãnh trong đáy mắt ngài ấy.
Trong người càng lúc càng khó chịu, nhưng Bùi Hành cứ lượn qua lượn lại trước mặt ta.
Bưng nước, đút nước, lau mồ hôi, sờ trán ta... Ân cần đến mức quá đáng.
"Tỷ tỷ uống thêm chút nước đi."
"Để ta xem trán tỷ tỷ có nóng không."
Mỗi lần da thịt chạm nhau, ta càng thêm khó chịu. Cho đến khi Bùi Hành quỳ một chân trước mặt ta: "Tỷ tỷ, nếu thực sự chịu không nổi, để A Hành giúp tỷ nhé."
Ánh mắt ngài tràn trề kỳ vọng, hơi thở nam tính đặc trưng ập tới, phả vào vành tai ta nóng hổi.
"Ngài cố ý phải không?"
Ngài ấy trưng ra vẻ mặt vô tội: "Ta không có."
Rồi chột dạ quay đầu đi hướng khác.
"Từ lúc truyền thái y mới bắt đầu thôi… Nhưng tỷ tỷ, ta thực sự muốn tốt cho tỷ mà."
Ngài lại quay lại trước mặt ta, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn ta.
15
Ta nghĩ thầm.
'Trâu già gặm cỏ non' một phen, cũng không quá đáng đâu nhỉ? Dẫu sao thì ở kiếp này, ta mới mười tám tuổi.
Ai có thể cự tuyệt được một tiểu sói con hai mươi lăm tuổi gọi mình là tỷ tỷ chứ?
"Vậy, vậy chàng giúp ta đi."
Hai mắt Bùi Hành bừng sáng. Ngài bế thốc ta lên, đi về phía tẩm điện.
Hơi thở của ngài ấy dồn dập phả hết lên cổ ta, bỏng rát, gấp gáp. Mang theo sự giải phóng sau những kìm nén quá lâu, ta bị ngài ấy ôm ghì lấy không thể nhúc nhích.
"Bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Đuôi mắt ngài đỏ ửng, dường như đang cực lực kìm nén.
Ta khẽ cười một tiếng: "Ta làm việc gì, đã bao giờ biết hối hận đâu?"
Tiếp đó, ta thực sự hối hận rồi. Là ta đã coi thường tinh lực của Bùi Hành. Đến khi ta nhũn ra trong vòng tay ngài ấy, ngài tựa đầu vào vai ta.
"Kiếp này của ta, chỉ có mình nàng thôi."
Ta không đáp, chỉ trở tay chạm lên bàn tay ngài đang ôm lấy eo mình. Vốn dĩ ta định nói, lời hứa của đế vương là thứ khó tin nhất, nhưng cuống họng nghẹn lại, chung quy vẫn không nói ra.
"Hoàng thượng, nương nương."
Tri Xuân dè dặt gọi một tiếng.
"Thái y vẫn đang chờ ngoài kia."
Mặt ta lập tức đỏ bừng tới tận mang tai. Thái y viện, vốn luôn là nơi hóng hớt nhiều chuyện nhất trong cung…