“Đợi ngươi dưỡng thương khỏe rồi, bảo người mai mối đến nhà ta cầu hôn đi.”
Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ của Lâm Ninh, sau đó là một chữ: “Được.”
Giọng y vẫn rất nhẹ, nhưng lại vô cùng chắc chắn.
Đồ đáng ghét!
Ta vừa xấu hổ vừa bực bội, nhanh ch.óng bước đi.
Lúc ta về đến nhà, trời đã tối hẳn.
Phụ thân ta sốt ruột đến mức không chịu nổi. Ông không thể ra ngoài tìm ta, lại không tiện để người khác biết chuyện. Thấy cuối cùng ta cũng trở về, việc đầu tiên là mắng ta một trận té tát.
Ta biết mình có lỗi, liền cười trừ: “Không có chuyện gì đâu ạ, con đến chỗ Lâm Ninh.”
Thấy ông dường như chưa phản ứng kịp, ta lại bổ sung:
“Chính là vị công t.ử lần trước đến nhà mình ấy.”
“Nó?”
Phụ thân ta vô cùng kinh ngạc.
“Chẳng phải con nói hai đứa đã cắt đứt rồi sao?”
“Lần trước có chút hiểu lầm ạ.”
Ta bóp vai cho ông, nghĩ bụng thôi thì tối nay nói hết luôn, liền giải thích: “Con cũng mới biết Lâm Ninh là người thuộc thương tịch, phụ mẫu đều đã mất, trong nhà chỉ còn mình hắn. Con nghĩ nếu chuyện môn đăng hộ đối không còn là trở ngại thì cũng không phải không thể thành thân với hắn.”
“Làm bậy!”
Hẳn là phụ thân ta bị việc ta thay đổi ý định liên tục chọc tức, đập mạnh tay xuống bàn.
Nhưng cả đời ông vốn chẳng mấy khi nổi giận, nên sau một câu “Làm bậy” ấy, nhất thời lại chẳng biết phải nói gì.
Ta thở dài, nhẹ nhàng an ủi ông: “Phụ thân, Lâm Ninh có tình cảm với con, con không muốn phụ lòng hắn. Hơn nữa, gia sản hắn giàu có, dung mạo lại tuấn tú, thật sự là một mối tốt hiếm có.”
Phụ thân ta lại chỉ lắc đầu: “Phụ mẫu nó đều mất rồi.”
“Như vậy chẳng phải vừa hay sao?” Ta khó hiểu.
“Sau này con cũng không phải hầu hạ phụ mẫu phu quân.”
Ông vẫn lắc đầu.
“Tuổi còn trẻ mà phụ mẫu đã mất, đó là người không có phúc.”
“Phụ thân!”
Ta hơi tức giận, không nhịn được cao giọng.
“Người đừng nói hắn như vậy. Hắn mất phụ mẫu vốn đã đáng thương rồi.”
Ta ngừng một chút rồi nói: “Hơn nữa, cái gì mà có phúc hay không có phúc, con không tin. Nếu hắn không có phúc, vậy sao hắn vẫn có thể sống sung túc? Nếu nhà ta có phúc, sao mẫu thân lại phải chịu khổ như vậy?”
“Con!”
Phụ thân ta dường như lại muốn nổi giận, nhưng cuối cùng chỉ phất tay.
“Con lớn rồi, lại có chủ kiến riêng, ta cũng chẳng quản nổi con nữa. Con đi hỏi mẫu thân con đi.”
Nói xong, ông quay người đi vào gian trong, đóng cửa ngủ.
Ngược lại, mẫu thân ta không phản đối.
Bởi rất nhiều chuyện giữa ta và Lâm Ninh đều được nói ngay bên giường bà. Khi ấy, tuy bà đang mê man, nhưng vẫn mơ mơ hồ hồ nghe được đôi câu, cảm thấy Lâm Ninh là người chân thành, là một người tốt.
Chỉ là bà lại nảy ra một ý khác.
Bà nói nếu Lâm Ninh đã sống một mình, không biết y có chịu ở rể hay không.
Lâm Ninh ở rể?
Ta nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Y có cả một gia nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ lại chịu ở rể vào căn nhà tranh của ta?
Hơn nữa, ta thấy y rất có tình cảm với phụ mẫu mình, e rằng sẽ không muốn đổi sang nhà khác.
Đã nghĩ như vậy nên ta cũng không nhắc chuyện này với Lâm Ninh.
Nào ngờ chẳng biết y nghe tin từ đâu, lại cố ý đến nhà ta một chuyến vào lúc mẫu thân ta đang tỉnh táo, thậm chí còn gọi cả phụ thân ta tới.
“Con mang ơn phụ mẫu sinh thành dưỡng d.ụ.c, nếu ở rể thì thật sự hổ thẹn với tổ tiên. Nhưng con nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.”
Y nhìn phụ thân ta.
“Sau khi con và Yến Yến thành thân, đứa con thứ hai sẽ theo họ người, người thấy thế nào?”
“Lời này là thật sao?!”
Phụ thân ta kích động đến mức đứng bật dậy.
“Thiên chân vạn xác. Nếu con và Yến Yến chỉ có một đứa con, cũng có thể để nó mang cả hai họ.”
“Được! Được! Được!”
Phụ thân ta đích thân đỡ Lâm Ninh đứng dậy, niềm vui hiện rõ trên mặt.
Trước đó ông còn có chút trách Lâm Ninh, cảm thấy hai chúng ta tự ý qua lại với nhau, thậm chí ta còn ở nhà y cả một ngày, thật sự quá không ra thể thống.
Vậy mà lúc này lại thân thiết với y như thể người nhà.
Ta cũng không ngờ Lâm Ninh sẽ nói như vậy.
Phụ thân ta coi trọng chuyện hương hỏa, nhưng ta lại không quá để tâm. Dù sao kiếp trước nhà ta cũng đã tuyệt hậu rồi. Ban đầu ta nghĩ đến chuyện Lâm Ninh cũng chỉ vì không muốn nhà ta chịu uất ức.
Nhưng nếu Lâm Ninh đã nói vậy, ta cũng cảm thấy như thế rất tốt.
Mọi người đều hòa thuận, vui vẻ.
Ngày hôm sau khi định xong chuyện ấy, người mai mối do Lâm Ninh mời liền đến nhà.
Chúng ta trao đổi canh thiếp, rồi làm lễ nạp định, định ngày thành hôn vào đầu xuân năm sau.
Ta cảm thấy mùa xuân rất tốt, vạn vật hồi sinh, tràn đầy sức sống.
Lục tiểu thư trước kia cũng thành hôn vào mùa xuân. Bây giờ nàng ấy và Trần lang quân sống rất hòa thuận, nghe nói đã có t.h.a.i rồi.
Lúc định thân, Lưu Lãng cũng trở về.
Tuy mỗi tuần hắn vẫn được nghỉ, nhưng giờ không thường xuyên về nhà nữa, lúc nào cũng nhờ người mang lời nhắn rằng hắn bận đến mức không thể về.
Có lẽ cũng vì hắn ngày càng lạnh nhạt với gia đình, nên phụ thân ta mới vui mừng đến vậy trước quyết định của Lâm Ninh.
Lưu Lãng về lại mang lễ vật cho ta.
Ta nghĩ kỹ mới thấy, hình như lần nào hắn trở về cũng đều mang đồ tặng ta?
Ta kiên quyết không nhận.
Hơn nữa, ta còn thấy kỳ lạ.
Tiền công của Lưu Lãng có được bao nhiêu đâu, mỗi tháng còn gửi phần lớn về nhà, vậy hắn lấy đâu ra tiền?
Hắn nói đôi khi khách trong t.ửu lâu sẽ thưởng tiền cho hắn, hiện giờ hắn cũng chép sách kiếm thêm chút tiền.
Nhìn dáng vẻ hắn, ta cũng không khỏi mềm lòng, lại an ủi hắn vài câu.
Nhưng lễ vật thì nhất quyết không nhận.
Ta bảo hắn: “Đợi đến ngày thành hôn rồi hãy tặng.”