Sau khi định thân, Lâm Ninh đưa ta đến gặp phụ mẫu y.

Thì ra nơi đó chỉ cách nhà ta vài dặm đường, trên một ngọn núi có một tiểu viện.

Lâm Ninh nói trước kia ban đêm đến gặp ta, nếu không kịp vào thành thì sẽ ở lại tiểu viện này. Nếu ta không muốn cách phụ mẫu quá xa, sau khi thành hôn chúng ta cũng có thể sống ở đây.

Ta bật cười, chọc y đúng là nghĩ nhiều, lo lắng đủ thứ, chẳng khác nào một ông cụ non.

Lâm Ninh kéo ta quỳ xuống trước mộ phụ mẫu y.

“Phụ thân, mẫu thân, đây chính là con dâu của hai người, nàng ấy tên Lưu Yến Yến, là một cô nương vô cùng tốt. Chắc chắn hai người sẽ thích nàng ấy.”

Sau đó y lại quay sang ta: “Nào, Yến Yến, gọi phụ mẫu đi.”

“Còn chưa thành thân mà!”

Ta trợn mắt nhìn y, chắp hai tay lại, nhắm mắt không thèm để ý đến y nữa.

Nhưng trong lòng ta âm thầm nói: “Phụ thân, mẫu thân, con là Lưu Yến Yến, là con dâu của hai người. Lần trước vừa biết tin hai người qua đời, trong lòng con từng có những suy nghĩ bất kính. Thật sự xin lỗi. Con đã biết mình sai rồi, mong hai người tha thứ cho con. Sau này con sẽ thường xuyên thắp hương cho hai người.”

Ta nghiêm chỉnh dập đầu ba lần.

Nghĩ một chút, ta lại âm thầm nói thêm: “Con trai hai người là Lâm Ninh, con cũng sẽ đối xử thật tốt với hắn. Mong hai người phù hộ cho chúng con.”

Ta mở mắt ra, Lâm Ninh lại cười với vẻ kỳ quặc.

“Nói xong rồi?”

“Đây là trước mộ phụ mẫu chàng đấy, nghiêm túc một chút đi.”

“Không sao, ta với họ vẫn luôn như vậy.”

Y nghiêng đầu.

“Ta biết câu chuyện của họ đấy. Nàng có muốn nghe không?”

“Chuyện gì?”

“Nàng đứng dậy đi, vừa đi vừa kể.”

Trên đường trở về, ta nghe Lâm Ninh kể câu chuyện giữa phụ mẫu y, cũng biết vì sao hiện giờ y không còn họ hàng tông tộc nào.

Phụ thân y là công t.ử thế gia, mẫu thân là một vũ nữ trong nhạc quán.

Ông ấy muốn cưới bà ấy làm thê t.ử, không tiếc vì bà ấy mà rời khỏi gia tộc, bỏ quê hương.

Hai người tay trắng gây dựng cơ nghiệp.

Nhưng sau đó ông ấy qua đời, chỉ để lại bà ấy và y.

Bà ấy thay ông ấy giữ vững gia nghiệp, nuôi nhi t.ử trưởng thành. Đợi đến khi y có thể một mình gánh vác mọi việc, bà ấy cũng đi theo ông ấy.

“Có phải rất giống chuyện hát trong kịch không?”

Lâm Ninh cười hỏi ta.

“Chàng giận bà ấy sao?”

“Giận? Sao có thể?”

Y gõ nhẹ lên đầu ta.

“Mẫu thân ta ngoài việc suốt ngày bắt ta làm việc ra thì những chuyện khác đều rất tốt.”

Ta nghĩ, cũng đúng thôi.

Lâm Ninh rõ ràng đã mất cả phụ thân lẫn mẫu thân, từ nhỏ đã phải một mình gánh vác gia nghiệp, vậy mà y chẳng hề giống một người có số phận long đong.

Tính cách phóng khoáng, hoạt bát của y chắc chắn là vì phụ mẫu đã cho y đủ tình yêu thương.

Thật không biết đó là một đôi phu thê như thế nào.

Hôn lễ của ta và Lâm Ninh quả thực là một trong những hôn lễ lớn nhất trong thôn.

Hàng xóm láng giềng đến rất đông.

Trần lang quân cũng đến, còn Lục tiểu thư bụng đã lớn nên không tiện ra ngoài.

Lưu Lãng cõng ta lên kiệu.

Hắn đã cao thêm một chút, sức lực cũng không nhỏ, cõng ta rất vững.

Có một thoáng ta nhớ đến kiếp trước.

Nhưng kiếp trước ta vốn chẳng có hôn lễ, hắn cũng chưa từng cõng ta.

Ta nghĩ, vẫn là kiếp này tốt hơn.

Kiếp này ta mặc áo cưới đỏ thắm, phu quân của ta đang cưỡi ngựa chờ ta.

Đêm tân hôn, Lâm Ninh uống đầy người mùi rượu.

Ta trách y, y vẫn cười toe toét: “Vui mà!”

Sau đó y thần thần bí bí lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

“Cái gì vậy?”

“Gia sản nhà ta, tất cả đều giao cho nàng.”

Y nhét chìa khóa vào tay ta.

“Ta không cần. Ta đâu phải vì tiền của chàng mới lấy chàng.” 

“Nàng giả vờ, nàng còn giả vờ!”

Y đột nhiên cao giọng, khiến ta giật mình, cũng có chút tức giận.

Sau đó y lại mặt dày dính sát vào ta, vẻ mặt còn đầy tự tin:

“Lần đầu tiên gặp nàng, ta đã biết rồi. Nàng nhận tiền thưởng, đôi mắt cười đến mức…”

Y đưa tay khua khua.

“Đến cả khe mắt cũng chẳng thấy đâu!”

Nói xong còn véo nhẹ mũi ta, cười nhăn nhở: “Đồ tham tiền!”

Được rồi.

Xem ra y thật sự say rồi.

Ta vừa tức vừa buồn cười, vội kéo y lên giường, bịt miệng y, thổi tắt đèn, kéo chăn trùm kín hai người.

Mau ngủ đi!

Ngày hôm sau, đương nhiên Lâm Ninh không chịu thừa nhận chuyện này.

Để chuyển hướng sự chú ý của ta, y lại nhắc đến chuyện của mẫu thân ta.

Tuy tinh thần mẫu thân ta đã tốt hơn rất nhiều, nhưng vẫn không thể để bà ở một mình.

Vì vậy chúng ta muốn đón cả phụ mẫu vào Lâm phủ ở. Dù sao ở đây phòng trống còn nhiều, tìm đại phu cũng thuận tiện hơn.

Chuyện này ta đã nói với họ, nhưng cả hai đều không đồng ý.

Phụ thân ta không chịu rời khỏi ruộng đất.

Mẫu thân ta không chịu rời khỏi phu quân.

Hai người cũng đều không muốn đến sống ở nhà con rể.

Ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy cách của Lâm Ninh đáng tin hơn.

Chuyển đến tiểu viện trên núi, hai bên đều thuận tiện.

Nhưng còn chưa kịp thu dọn hành lý chuyển nhà, tin mẫu thân ta bệnh nguy kịch đã truyền đến.

Có lẽ vì ta đã thành thân, đã có nơi nương tựa, nên mẫu thân ta cũng yên lòng.

Lần này bà đã không thể vượt qua được.

Sống lại một đời, ta lại một lần nữa mất mẫu thân.

Tuy lần này bà sống thêm được hai năm, nhưng phần lớn thời gian trong hai năm ấy đều nằm trên giường, cũng chẳng được hưởng phúc gì.