Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc]

Chương 73: Chị Đối Với Em Tốt Thật Đấy: Những Chiếc Váy Được Gửi Đến

Bae Hyung Ah cũng phụ họa: "Đúng thế, Tiểu Lê à, em đi học ở nước ngoài có lẽ không rõ quy tắc sinh tồn ở Sligo đâu."

"Học sinh diện chính sách ở Sligo là tầng lớp thấp kém nhất, là lũ đỉa hút m.á.u. Những thứ bẩn thỉu như vậy sao có thể xứng đáng học cùng trường với chúng ta được chứ? Theo chị thì đáng lẽ phải đuổi sạch bọn chúng khỏi trường từ lâu rồi."

Bae Hyung Ah càng nghĩ càng thấy buồn cười: "Ha ha ha, Tiểu Lê này, sao em lại có ý nghĩ ngớ ngẩn thế cơ chứ? Nếu em vào trường với thân phận học sinh diện chính sách xuất thân từ viện mồ côi, thì đừng nói là kết bạn với chị, e là còn chưa kịp nhìn thấy mặt chị thì em đã chịu không nổi mà tự động thôi học rồi."

"Lũ đỉa hút m.á.u đó bây giờ ở trường chắc là đang sống trong cảnh vô cùng khốn đốn, đứa nào cũng co rùm lại một góc mà sống, chỉ sợ bị nhắm vào thôi."

Bae Jia Won ngập ngừng, khẽ nhíu mày: "Nhưng mà... bộ hồ sơ đó của em đã gửi đến Sligo rồi, liệu có sao không ạ?"

Hong Hee Joo dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán cô, khẽ cười, mái tóc ngắn khẽ đung đưa: "Thì đã sao đâu? Em đâu có thực sự lớn lên ở viện mồ côi, càng không phải là hạng học sinh diện chính sách thấp kém nào đó. Em là cháu gái nhà họ Bae, là em họ của Bae Hyung Ah, và quan trọng hơn, em là bạn của tôi."

Bae Hyung Ah cong mắt cười: "Phải đấy, đừng lo nữa Tiểu Lê."

"Giả không thể thành thật, mà thật thì cũng chẳng hóa giả được."

"Có bọn chị ở đây, chẳng lẽ bao nhiêu người thế này còn không chứng minh được thân phận của em sao? Đứa nào tin em xuất thân từ viện mồ côi thì đứa đó mới là đồ đại ngốc."

Khóe môi Bae Jia Won hơi nhếch lên, nở một nụ cười nhàn nhạt, đuôi mắt cong thành hình trăng khuyết dịu dàng, khiến giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn đôi phần: "Vậy thì tốt quá."

"Chị Hyung Ah, Hee Joo, có hai người ở bên cạnh thật là tốt."

Sự tính toán sâu trong đáy mắt cô được che đậy hoàn hảo bởi nụ cười thuần khiết không chút hại người, khiến chẳng ai có thể nhận ra cô đang nói dối.

Hệ thống không nhịn được mà trồi lên cảm thán: "Ký chủ, đúng là phải nể phục cô thật đấy, quá đỉnh luôn! Đi trước một bước tiêm t.h.u.ố.c phòng ngừa cho bọn họ, sau này lỡ hồ sơ có bị lộ ra thì cũng chẳng sợ nữa."

Bae Jia Won khẽ nhếch môi.

Đường đèo Hannam không cách nhà họ Bae quá xa, chỉ mười mấy phút sau đã tới nơi. Lúc xuống xe, Bae Jia Won khẽ chạm nhẹ vào người Bae Hyung Ah. Hyung Ah nhạy cảm quay đầu lại nhìn cô: "Gì thế?"

Đôi mắt Bae Jia Won mềm mại, mang vẻ làm nũng, giọng nói rất ngoan: "Không có gì đâu chị, trên váy chị dính một sợi tóc, em lấy xuống giúp chị thôi."

Bae Hyung Ah "ồ" một tiếng, hơi ngượng nghịu nói một câu cảm ơn.

Cô ta vốn quen thói cao ngạo, không hay nói lời cảm ơn, nhưng thấy cô em họ trông rất ngoan và lễ phép, cô ta sợ mình bị coi là vô lễ nên mới gượng gạo cảm ơn như vậy.

Bae Jia Won cười tươi, ngũ quan tinh xảo càng thêm rực rỡ xinh đẹp: "Đừng khách sáo ạ."

Bước vào biệt thự, các người hầu đang đẩy những giá treo quần áo di động qua lại tấp nập. Trên giá treo đầy những chiếc váy hàng hiệu xinh đẹp, chuẩn bị được đưa lên lầu bằng thang máy.

Hong Hee Joo khoanh tay, nhìn Bae Jia Won cười: "Xem ra em về nước, lão Chủ tịch Bae vui mừng thật đấy. Chỉ mới loáng một cái mà đã đặt cho em nhiều váy thế này rồi."

"Sợ để em chịu thiệt thòi đây mà."

Cô ta lại trêu chọc Bae Hyung Ah: "Đãi ngộ của Tiểu Lê tốt hơn cậu đấy nhé, đừng có mà ghen tị đấy."

Bae Hyung Ah giả vờ giận: "Tớ không có hẹp hòi như vậy đâu nhé!"

Nhưng Bae Jia Won lại cảm thấy đây không phải là đồ do Bae Chang Chul đặt. Ông đã lớn tuổi, không hiểu rõ sở thích của con gái trẻ tuổi bây giờ, nếu muốn bù đắp cho cô thì khả năng cao ông sẽ đưa thẻ để cô tự đi mua sắm.

Nhiều váy đẹp thế này, trông giống như là... Baek Jin Ho gửi tới hơn.

Lúc ở khách sạn Herros, anh ta dỗ dành cô vận động, cứ một lần vận động là một chiếc váy cao cấp.

Tổng cộng khoảng hơn một trăm chiếc váy.

Chắc là anh ta vội vàng gửi cho cô nên không kịp đặt đồ may riêng (vì tốn nhiều thời gian), nên những chiếc váy gửi tới đều là đồ may sẵn đúng theo kích cỡ của cô.

Cả ba người đi lên phòng của Bae Jia Won trên lầu, những chiếc váy đó quả nhiên đều được chuyển vào phòng cô.

Người hầu cung kính chào hỏi: "Các tiểu thư đã về ạ."

Chưa kịp để Jia Won hỏi, người hầu đã chủ động giải thích: "Tiểu thư Jia Won, đây đều là do thiếu gia Jin Ho sai người gửi tới, nói là món quà đã hứa với tiểu thư trước đó ạ."

Ngoài váy vóc, còn có rất nhiều túi xách hàng hiệu, khăn lụa và phụ kiện đi kèm.

Hong Hee Joo và Bae Hyung Ah đều ngạc nhiên: "Baek Jin Ho sao..."

Baek Jin Ho của tập đoàn Vibe, con trai của bà Lim Soo Joo.

Hong Hee Joo phản ứng nhanh nhất, trêu chọc Jia Won: "Quả nhiên là có lời đồn như vậy, nói là dì Jung Ah và dì Soo Joo từng hẹn ước, nếu sinh con khác giới thì sẽ đính hôn ước từ nhỏ."

"Xem ra là thật rồi, Baek Jin Ho muốn làm vị hôn phu của Tiểu Lê chúng ta đây mà."

"Hèn gì lại sốt sắng thế."

Bae Hyung Ah lại cảm thấy hơi khó chịu. Em họ mới về, đừng để bị Baek Jin Ho dụ dỗ đi mất nhanh thế chứ. Cha mẹ cô ta thường xuyên vắng nhà, ông ngoại thì khó gần, anh họ thì đã đi nghĩa vụ quân sự, nhà khó khăn lắm mới có người bầu bạn, lại còn làm "cái đuôi nhỏ" cho mình, cô ta không muốn tất cả bị phá hỏng.

Cô ta hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Chút ơn huệ nhỏ mọn này thì tính là thành ý gì cơ chứ."

"Tiểu Lê, em đừng có mắc mưu đấy."

Bae Jia Won thầm nghĩ trong lòng: Mưu thì chưa mắc, nhưng "người" thì đã "lên" rồi.

Hệ thống gật đầu như bổ củi: "Lên hơn hai mươi lần rồi cơ đấy, lên đến mức người ta có luôn ký ức của lần chơi trước rồi kìa."

Bae Jia Won đ.á.n.h bẹp nó: "Đi ra chỗ khác ngay."

Hệ thống bẹp dúm lủi đi, uất ức nói: "Người ta nói thật mà."

Bae Jia Won nhìn vào mắt Bae Hyung Ah, ánh mắt chân thành, sáng lấp lánh, mỉm cười nói: "Chị ơi, cảm ơn chị đã quan tâm em."

Bae Hyung Ah hơi sững người, không ngờ cô lại nói vậy.

Cô ta chợt nhận ra Tiểu Lê có đôi mắt hạnh, lúc nào cũng long lanh như hạt hạnh nhân ngâm trong nước ấm, vừa mềm mại vừa sáng rõ.

Khi nhìn người khác một cách nghiêm túc, đôi mắt cô như tràn ngập ánh sáng, con ngươi đen láy trong veo, ngay cả độ rung nhẹ của hàng lông mi cũng toát lên sự chân thành, sạch sẽ và động lòng người.

Lần đầu tiên Bae Hyung Ah bị nhìn bằng ánh mắt đầy sự dựa dẫm như vậy, trái tim có chút lay động, đồng thời cũng thấy vô cùng không tự nhiên.

Cô ta vội vàng dời mắt đi chỗ khác, khẽ "ừ" một tiếng.

Trong lúc Hyung Ah và Jia Won đang nói chuyện, Hong Hee Joo đã đi chọn túi xách. Cô ta không hứng thú với váy vóc vì thấy mặc vào bất tiện, trừ khi có dịp đặc biệt, nếu không lựa chọn hàng đầu của cô ta tuyệt đối không phải là váy.

Cô ta cầm một chiếc túi xích màu hồng đào, khoác lên vai thử trước gương toàn thân. Màu sắc thì khá thích, nhưng dây xích hơi nặng.

Cuối cùng cô ta chọn một chiếc ba lô, khoác một bên vai rồi mỉm cười với Jia Won, ngũ quan sắc sảo: "Cái này tôi lấy nhé."

Hành động vượt quá giới hạn này chính là tín hiệu cho thấy cô ta đã thực sự chấp nhận Bae Jia Won.

Bae Jia Won mỉm cười: "Nó rất hợp với cậu đấy."

Hong Hee Joo nói với Hyung Ah: "Tớ không ở lại ăn tối đâu, mệt rồi, tớ về trước đây."

Trước khi đi, cô ta còn cười dặn dò Jia Won: "Tiểu Lê nhớ chăm sóc da kỹ vào nhé, sắp quay quảng cáo rồi đấy."

"Nghĩ thôi đã thấy vui rồi, có một đại mỹ nhân như thế này làm người đại diện cho Dược phẩm Daehong chúng ta, lần này kem dưỡng da chắc chắn sẽ bán chạy lắm đây."

"Tiểu Lê, đến lúc đó lượng người theo dõi trên Instagram của em chắc phải tăng gấp đôi mất."

Hong Hee Joo cười rồi rời đi.

Bae Hyung Ah sợ Jia Won chạnh lòng, bèn cân nhắc an ủi: "Chị có nhiều ba lô đẹp lắm, qua phòng chị chọn nhé? Em thích cái nào chị tặng em cái đó."

Bae Jia Won mỉm cười rạng rỡ nhìn cô ta: "Chị ơi, chị đối với em tốt thật đấy."

Bae Hyung Ah thực ra rất giỏi nói dối và nịnh hót, giống như cách cô ta thường làm với Hee Joo, nhưng lúc này cô ta lại chẳng nói được gì hoa mỹ, chỉ khô khốc buông một câu: "Ai bảo chị là chị họ của em chứ. Đối xử tốt với em một chút để em khỏi bị Baek Jin Ho lừa đi mất."

"Dì nhỏ không có ở đây, chị sẽ chăm sóc em thật tốt."

Chương 73: Chị Đối Với Em Tốt Thật Đấy: Những Chiếc Váy Được Gửi Đến - Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia