Cố Âm quỳ xuống chiếc bồ đoàn đã chuẩn bị sẵn, những người khác cũng lần lượt quỳ xuống hành lễ.
Vu công công đứng thẳng lưng, cao giọng tuyên chỉ:
"Truyền khẩu dụ của Trẫm: Cố gia có nữ Cố Âm, lòng dạ thông tuệ, hướng về bách tính, chế tạo ra máy đập lúa, lợi nước lợi dân, Trẫm rất vui mừng, đặc biệt ban thưởng một trăm lượng vàng, một nghìn lượng bạc, cùng một trăm xấp vải vóc, một bộ trang sức vàng khảm bảo thạch."
Khi Vu công công đọc khẩu dụ của Hoàng thượng, mấy thị vệ phía sau lần lượt bê vật phẩm ban thưởng vào, đặt lên bàn thờ ở giữa phòng.
"Cố tiểu thư, tiếp chỉ đi." Vu công công đọc xong khẩu dụ, khẽ nhắc nhở.
"Thần nữ tiếp chỉ, tạ ơn Thánh thượng ban thưởng." Cố Âm vui vẻ đáp.
Nàng đứng dậy chạy bổ đến cạnh bàn, chìa đôi bàn tay mảnh khảnh ra sờ nắn tất cả vật phẩm được ban thưởng. Dáng vẻ như muốn lao vào đống vàng ấy, giống hệt một con sói bị bỏ đói lâu ngày bỗng nhiên nhìn thấy miếng thịt trước mắt, đôi mắt sáng rực màu xanh lục.
Cố Hoài Nghĩa và Tiết thị nhìn mà giật giật khóe mắt, ngẫm nghĩ lại, bản thân chắc không ngược đãi con gái đấy chứ, sao lại có vẻ như kẻ chưa từng thấy tiền thế kia. Cố Âm chẳng buồn để tâm đến suy nghĩ của họ, trong tay có lương lòng mới không hoảng, đây chính là số tiền hoàn toàn thuộc về mình, cũng là khoản thu nhập đầu tiên của nàng ở thế giới này, chẳng lẽ không nên tận hưởng cảm giác này một chút hay sao.
Cố Hoài Nghĩa vội lấy túi tiền đã chuẩn bị sẵn nhét vào tay Vu công công, rồi làm bộ dẫn Vu công công đến cạnh bàn trà:
"Vu công công, chuyến này vất vả cho ngài rồi, đến, chúng ta tiếp tục uống trà nào."
Vu công công nghe vậy thì giật thót mình, vội xua tay liên tục: "Không cần, không cần, Thánh thượng còn chờ tạp gia về phục mệnh, không làm phiền đại nhân nữa." Còn uống trà gì nữa, vừa uống gần một canh giờ, suýt chút nữa khiến hắn nôn ra, giờ cứ nghe thấy chữ trà là hắn muốn đi vệ sinh.
Cố Hoài Nghĩa biết đó chỉ là cái cớ, cũng không vạch trần, lập tức tiễn mọi người ra khỏi huyện nha.
Cố Âm thấy Vu công công cùng nhóm người đã đi xa, lại chạy về bên bàn, ôm đống vàng cười ha hả. Một trăm lượng vàng cộng một nghìn lượng bạc, sức mua tương đương khoảng hai triệu hiện đại, quả thực là một đêm phất lên.
Kiếm được tiền thì dùng để làm gì, đương nhiên là để tiêu rồi. Thế nhưng bản thân Cố Âm cũng chẳng thiếu thứ gì, phải suy nghĩ kỹ xem làm thế nào để chi tiêu cho có ý nghĩa.
Đột nhiên nhớ ra điều gì, Cố Âm hỏi phụ thân:
"Phụ thân, huyện Ninh chúng ta có cô nhi viện không?"
"Cô nhi viện? Ý con là Dục Anh Đường ư?" Cố Hoài Nghĩa nghi hoặc.
"Đúng, là nơi thu nhận trẻ mồ côi." Cố Âm gật đầu.
"Dục Anh Đường chỉ kinh thành mới có, ở đây không có. Mỗi nơi trẻ mồ côi quá nhiều, triều đình làm sao có đủ tiền mà lo xuể." Cố Hoài Nghĩa cảm thán.
"Vậy huyện nha có thể tự đứng ra sáng lập không ạ?"
"Cũng có thể đấy, nhưng huyện nha cũng đâu có tiền."
"Phụ thân nói xem... nếu dùng số tiền thưởng này của con để sáng lập, có đủ không ạ?"
Cố Hoài Nghĩa nghe vậy thì sững người. Khuê nữ muốn lấy tiền thưởng của chính mình ra để lập Dục Anh Đường? Việc này... rõ ràng vừa rồi còn ra vẻ một tiểu tham tiền, vậy mà nỡ lòng quyên hết tiền sao?
"Trong mấy năm thì có thể, nhưng tiền rồi cũng có ngày cạn, đến lúc đó biết an trí bọn trẻ thế nào? Đây chính là cái hố không đáy." Hoàn hồn lại, Cố Hoài Nghĩa suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Ừm... đây quả là một vấn đề, nhưng cũng không vội nhất thời, cứ lập Dục Anh Đường lên trước đã, chuyện tiền nong con sẽ nghĩ cách."
Nhớ đến lũ trẻ trong ngôi miếu hoang, Cố Âm cảm thấy Dục Anh Đường phải được xây dựng càng sớm càng tốt. Bây giờ thời tiết còn nóng thì không sao, đợi đến mùa đông trời trở lạnh, chúng vẫn sống trong hoàn cảnh đó, thiếu ăn thiếu mặc, e là khó lòng qua nổi mùa đông.
Nghĩ đến triều đại này còn rất nhiều trẻ em như bọn chúng, tuổi còn nhỏ đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ, so sánh với những đứa trẻ được gia đình cưng chiều như bảo bối ở thời hiện đại, chúng thực sự đã chịu đựng quá nhiều khó khăn không đáng có ở độ tuổi này, mũi Cố Âm không khỏi cay cay.
Bây giờ bản thân vừa hay có tiền, giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu. Cách kiếm tiền thì vô số kể, Cố Âm chẳng mấy lo lắng.
Khi hai cha con trò chuyện, Tiết thị cũng ở bên cạnh, thấy con gái chỉ trong một chốc lát đã sắp xếp xong đường đi cho số tiền thưởng, bà vừa bất ngờ vừa thấy tự hào. Con gái tuy thích tiền nhưng không bị tiền chi phối. Dùng tiền tài vào nơi cần thiết mới có thể phát huy giá trị lớn hơn.
Tiết thị âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải giúp con gái mở được t.ửu lâu, mà còn phải mở thật tốt.
Ngay lập tức bà dặn dò hai cha con một câu, dẫn nha hoàn ra phố xem mặt bằng. Cố Âm sau khi giao chuyện lập Dục Anh Đường cho phụ thân, bèn dẫn Phỉ Thúy, Trân Châu chạy ra trang trại. Đã qua mấy ngày, ớt đã chín rồi, nàng phải đến giám sát kỹ hơn.
Cố Hoài Nghĩa thấy hai người chạy biến trong nháy mắt, khẽ cười, không khỏi lắc đầu. Ông sai người chuyển vải vóc trang sức về hậu viện, còn lại vàng bạc thì đích thân mang cùng đám nha sai đến tiền trang cất giữ, đây là tiền thưởng khuê nữ nhà mình vất vả mới có được, ông phải cẩn thận hơn chút mới được.
Ông để lại một trăm lượng bạc giao cho huyện thừa, dặn dò hắn trong vòng một tháng phải xây xong Dục Anh Đường. Thật ra việc này nói khó không khó, chẳng qua là mua một tòa viện lớn, xây thêm mấy căn phòng là được, còn lại là sàng lọc trẻ mồ côi vào ở, rồi mời mấy người quản lý ăn ở sinh hoạt của bọn trẻ.
Cố Âm chẳng thèm bận tâm đến việc phụ thân lo lắng ra sao, chuyện đó vốn dĩ là phận sự của người, làm tốt thì đối với tiền đồ làm quan của người lại càng có lợi. Nàng đi đến mảnh đất lớn vừa mới khai khẩn gần đây, nhìn những vạt đất chia ô vuông vức đã phủ một tầng sắc xanh mơn mởn. Những hạt giống gieo xuống trước đó đều đã nảy mầm, rau cải con phát triển rất tốt, đã dài bằng một đốt ngón tay, vài ngày nữa là có thể thu hoạch được rồi.
Hai nha hoàn nhìn tiểu thư nhà mình đi đến bên cạnh ruộng đất, ngồi xổm xuống quan sát, lại xoa xoa bùn đất, rồi chạy sang mảnh ruộng khác vạch vạch mấy mầm non, thấy cỏ dại mọc lên còn tiện tay nhổ bỏ, vẻ mặt đầy bất lực. Nàng không ngờ tiểu thư nhà mình lại thích làm ruộng đến vậy. Hai nàng đã luôn miệng nói để tiểu thư phân phó cho mình làm là được, nhưng mỗi lần tiểu thư đều chẳng để tâm, cứ nhất quyết phải tự tay làm lấy.
Cố Âm lười quản hai nha đầu này. Đã đến tận đây rồi, chỉ đứng một bên chỉ đạo thì sao thú vị bằng tự mình bắt tay vào làm chứ? Nhìn những hạt giống mình gieo nảy ra từng nhành non nhú khỏi mặt đất, rồi từ từ lớn lên thành mầm non, cảm giác thành tựu ấy thật không sao dùng ngôn từ để diễn tả được. Có lẽ, đây chính là tình yêu đối với đất đai vốn có trong m.á.u thịt của người dân Hoa quốc.
Kiểm tra xong độ lớn của cây giống, thấy trời hãy còn sớm, Cố Âm vòng sang lối khác, dự định đi ra ruộng xem tình hình. Kể từ lần thử nghiệm máy đập lúa trước đó, nàng chưa từng ra lại ruộng lúa, không biết việc gặt lúa bây giờ tiến triển thế nào rồi. Chẳng ngờ, vừa đi ngang qua một căn nhà gỗ thì chạm mặt trang đầu.
"Cố tiểu thư, sao người lại đến đây?" Triệu quản sự đang chỉ huy ngoài đồng, nhìn thấy Cố Âm bước tới liền không khỏi thắc mắc.
"Nhàn rỗi không có việc gì làm, nên ta qua xem thử, lúa gặt hái thế nào rồi?" Cố Âm thản nhiên hỏi thẳng Triệu quản sự.
"Đều nhờ có máy đập lúa, tốc độ gặt lúa năm nay nhanh hơn trước rất nhiều. Chỉ hai ngày nữa thôi, lúa trong trang trại là gặt xong cả rồi." Triệu quản sự phấn chấn đáp. Đúng là dựa vào cây đại thụ thì mát, vì đây là trang trại của nhà Huyện lệnh, họ đã sớm sử dụng máy đập lúa, tốc độ tự nhiên không thể sánh bằng năm xưa.
"Thế thì tốt. Mà, mấy người kia đang làm gì vậy?" Cố Âm chỉ về phía mấy người bên cạnh.