Trên khoảnh đất nện cứng trước nhà gỗ, lúa thóc được trải khắp nơi. Mấy phụ nữ, mỗi người cầm một chiếc nia thủng, cứ liên tục xốc lên rồi tung lúa trong nia lên cao, hạt thóc ào ào rơi xuống đất.
"Là để tách vỏ thóc, lúa gặt về vẫn còn sót lại nhiều cọng rơm và lá cây, cần phải loại bỏ mới được." Triệu quản sự giải thích.
Cố Âm không nhịn được mà gõ nhẹ lên đầu mình, trước đó chỉ mải mê tăng tốc độ gặt lúa mà quên mất khâu này.
Đúng rồi, nàng chợt nhớ đến máy quạt lúa, thuở nhỏ ở nông thôn nàng từng quay thứ này. Nguyên lý thiết kế của máy quạt lúa khá đơn giản, về cơ bản có thể dùng kỹ thuật mộng gỗ là ghép thành.
Xem ra nàng lại phải chuẩn bị vẽ bản thiết kế rồi, nhưng chuyện này cũng không vội, tối về rồi tính sau.
"Ra là vậy. Thế không có cách nào tốt hơn sao?"
Triệu quản sự tuy thắc mắc vì sao Cố tiểu thư lại hỏi vậy, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp:
"Khi có gió lớn, có thể nhờ sức gió để thổi bay vỏ trấu. Nhưng cách này phải xem ý trời, thời tiết nóng bức, có khi nửa tháng trời chẳng có lấy một cơn gió."
Điều này chẳng khác mấy so với những gì Cố Âm biết. Xem ra vẫn phải sớm làm ra máy quạt lúa mới được. Tuy nhiên lúa cũng sắp gặt xong cả rồi, giờ chế tạo máy quạt lúa không biết còn kịp không. Dẫu sao ngoài việc dùng cho nhà mình, nàng vẫn mong có thể bán chúng ra ngoài.
"Đúng rồi, Triệu quản sự, trang trại nhà ta có nuôi vịt không?"
Triệu quản sự ngẩn người, không ngờ đề tài lại chuyển hướng đột ngột như vậy.
"Không có ạ, tiểu thư muốn nuôi vịt sao?"
"Ta có ý định đó, ta thấy trang trại nhà ta có một con suối nhỏ chảy ngang qua khá rộng rãi?"
"Đúng là có suối, nhưng mà vịt sẽ ăn rau xanh và lúa." Chẳng trách Triệu quản sự lại lo lắng như thế, nhà nông nuôi vịt đều lùa xuống sông thả rông, suối nhỏ thường ở cách xa ruộng lúa nên không lo chúng phá hoại mùa màng.
"Tìm người dựng mấy hàng rào, bao quanh con suối chẳng phải là được sao? Rồi trên bờ dựng thêm một hàng phên tre, vịt bơi mệt là có thể lên đó nghỉ ngơi." Cố Âm đề nghị.
"Ý kiến hay! Sao lão nô lại không nghĩ ra nhỉ." Triệu quản sự vỗ đùi cái đét, vẻ mặt đầy phấn khích. "Tiểu thư thật thông minh!"
"Tiểu thư còn phân phó gì nữa không? Lão nô lát nữa sẽ làm luôn một thể."
"Ừm... trước tiên người hãy nói cho ta biết tình hình trang trại nhà mình xem, có bao nhiêu mẫu ruộng."
"Trong trang trại có năm mươi mẫu ruộng tốt, một trăm mẫu ruộng trung bình, năm mươi mẫu ruộng xấu, ngoài ra còn có trăm mẫu đất nữa." Triệu quản sự liệt kê rành mạch, thậm chí còn giới thiệu luôn cho Cố Âm biết trong trang trại đại khái đang trồng loại hoa màu nào.
"Còn ngọn núi kia thì sao? Đó có phải thuộc trang trại không?" Cố Âm chỉ ngọn núi nhỏ nối liền với trang trại phía xa, hỏi Triệu quản sự.
"Cái đó à... đó chỉ là một ngọn núi hoang, đất đai cằn cỗi, lại nhiều đá vụn. Hoa màu rất khó phát triển." Triệu quản sự thở dài tiếc nuối.
"Chưa thử trồng cây ăn quả sao?" Cố Âm nghe xong liền trầm ngâm, đất hoang có cách dùng của đất hoang, ít nhất cũng nên trồng ít cây ăn quả mới phải.
"Từng trồng đào, nhưng quả đào kết ra vừa nhỏ vừa chát, không ăn nổi, c.h.ặ.t bỏ rồi nên không trồng nữa."
"Đa tạ Triệu quản sự đã cho hay. Còn một việc nữa phiền Triệu quản sự giúp đỡ sắp xếp, vụ lúa sắp tới hãy để dành cho ta một nửa ruộng, ta có việc khác cần dùng."
Ở đây có thể canh tác hai vụ lúa, nhưng sản lượng thấp, hạt lúa cũng không được đầy đặn, đây cũng là lý do vì sao nhiều người không đủ cơm ăn. Nàng đã đến đây, lại thêm phụ thân là Huyện lệnh một phương, trong khả năng cho phép, nàng không thể làm ngơ. Hình ảnh những đứa trẻ gầy trơ xương thi thoảng lại hiện lên trong tâm trí nàng.
Hệ thống trước đó đã thưởng cho hạt giống lúa lai, giờ chính là lúc có thể dùng đến.
Phải tìm cách đưa kỹ thuật lúa lai ba dòng ra đời, sau này Đại Tế triều có thể tự nhân giống lúa lai theo kỹ thuật đó, chỉ có như vậy mới có thể cung cấp hạt giống liên tục cho cả triều đại. Như thế nàng chỉ cần lén lút nhân giống mẻ đầu tiên là được, sau này không cần phải che giấu thế này nữa. Tin rằng khi lượng hạt giống đã đủ cung cấp, ánh mắt thế nhân cũng sẽ chẳng truy cứu mẻ hạt giống đầu tiên từ đâu mà có.
Ý tưởng đã có, giờ chỉ còn đợi thực hành. Vụ lúa thứ hai sắp sửa gieo trồng, nàng phải nắm lấy cơ hội này để sớm nhân giống thành công.
Nghe xong yêu cầu của Cố Âm, Triệu quản sự tỏ vẻ đầy khó xử: "Cố tiểu thư, không phải lão nô không giữ lại cho người, mà là giữ lại một nửa, số lượng quá lớn, lão nô không thể tự quyết định được. Liệu có thể đợi lão nô thỉnh ý gia chủ rồi mới trả lời tiểu thư được không?"
"Việc này không cần lo, phụ thân và mẫu thân bên đó ta sẽ tự mình nói, đến lúc đó ta để họ gửi lời nhắn cho người là được." Cố Âm thản nhiên đáp, chuyện này tự mình xử lý đúng là tiện hơn.
"Đa tạ Cố tiểu thư." Triệu quản sự chắp tay cảm tạ. Trong lòng ông vô cùng cảm kích sự thấu hiểu của tiểu thư, thời buổi này chẳng có mấy chủ nhân lại biết quan tâm hạ nhân như thế.
Mình nhất định phải giúp tiểu thư làm việc cho chu toàn, Triệu quản sự thầm nhủ.
Chuyện trang trại đã sắp xếp ổn thỏa, Cố Âm quyết định sớm hoàn thành máy quạt lúa.
Đêm đó, Cố Âm giấu bản vẽ sau lưng, gõ cửa thư phòng của phụ thân. Nghe tiếng "Vào đi" từ bên trong, nàng đẩy cửa thò đầu vào, nở nụ cười rạng rỡ với phụ thân:
"Phụ thân, người đang bận sao?"
"Không bận, tìm ta có việc gì?" Cố Hoài Nghĩa tươi cười rạng rỡ, từ sau khi máy đập lúa được chế tạo, không chỉ các nhà giàu trong huyện tranh nhau mua, mà người giàu ở mấy huyện lân cận cũng đều phái người đến tranh nhau đặt hàng.
Gần đây Ngưu Đại Chùy bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, huyện nha còn phải điều thêm người đến phụ giúp.
Người ta thường nói có tiền mua tiên cũng được, nay huyện nha mỗi ngày đều có một khoản bạc lớn đổ về, kinh phí xây cầu làm đường đã có nơi để chi trả rồi.
"Phụ thân, người xem cái này." Cố Âm làm vẻ bí hiểm rồi cười, đưa bản vẽ giấu sau lưng ra trước mặt phụ thân.
...Cảnh tượng quen thuộc này.
Cố Hoài Nghĩa tức thì có chút mong chờ, lần trước con gái đưa bản vẽ máy đập lúa, lần này không biết là thứ gì đây.
Tuy nhiên, nhìn nửa ngày trời, người vẫn chẳng nhận ra cái vật dụng có cái bụng to đùng này rốt cuộc dùng để làm gì.
"Phụ thân, thứ này công dụng lớn lắm đấy, nó tên là máy quạt lúa, đúng như tên gọi, là để quạt thóc."
"Sau khi phơi khô, có thể đổ thóc vào cái phễu bên trên này, rồi tay quay cần bên dưới, làm chuyển động cánh quạt bên trong, là có thể thổi bay những hạt lép và vỏ trấu ra ngoài."
"Cửa ra bên dưới này chính là thóc sạch."
Cố Âm ngừng lại, cố ý hạ giọng cao hứng:
"Kỳ thực thì... cái máy quạt lúa này còn có một công dụng lớn hơn nữa. Phụ thân đoán xem..."
"Ừm... có phải dùng để tách vỏ hạt thóc đã xay không?" Cố Hoài Nghĩa trầm ngâm một lát rồi hỏi.
"Phụ thân, người cũng quá thông minh rồi!" Cố Âm reo lên. Phụ thân nàng sao mà tài giỏi quá đi, nàng biết công dụng này là do đã biết trước từ đầu, không ngờ phụ thân lại nhanh ch.óng suy luận ra được.