Thiệu thị đặt sổ thu chi của hiệu muối Hầu phủ xuống bàn: “Con dâu ta giúp Hầu phủ tiết kiệm được số bạc nhiều hơn năm trước hai phần. Cố nhị cô nương nếu cho rằng đây gọi là tham ô, chi bằng trả trước ba nghìn lượng nàng từng lấy đi.”

Mặt Cố Uyển Uyển đỏ bừng.

Nàng ta còn định nói, một vị phu nhân đã cười tiếp lời: “Thì ra Cố nhị cô nương luôn miệng nói người ta tham tiền là để che giấu chuyện mình từng lấy bạc cứu tế.”

Ta cụp mắt, khẽ nói: “Nếu muội muội thiếu bạc thì cứ nói với ta. Trong tay ta vẫn còn chút tiền riêng, không đến mức trơ mắt nhìn muội muội khó xử.”

Mấy vị phu nhân trên bàn nhìn nhau. Ngay cả người thường ngày thích bênh vực Cố Uyển Uyển nhất cũng cúi đầu nhìn chén trà trong tay.

Cố Uyển Uyển tức đến mức đứng không vững, vịn góc bàn rồi lao ra ngoài.

A Đoàn nhìn theo bóng nàng ta, nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, chúng ta không chạy nữa sao?”

“Hôm nay không cần chạy.”

Ta gắp cho nàng một miếng bánh quế hoa: “Ngồi xuống ăn tiệc.”

13.

Sau khi yến tiệc tan, Bùi Hoài Cẩn đứng một mình ngoài hành lang rất lâu.

Ta đi lấy áo choàng thì hắn bỗng gọi: “Cố Vọng Thư.”

Ta quay đầu.

Trong tay hắn là quyển sổ của hiệu muối, sắc mặt phức tạp: “Trước đây ta đã nghĩ nàng quá đơn giản, cứ tưởng rời khỏi người khác thì nàng sẽ chẳng sống nổi.”

Ta cúi đầu, giọng rất khẽ: “Ta quả thật hay khóc. Người khác lại chẳng chịu nghe ta nói, ta đành khóc cho họ xem.”

Bùi Hoài Cẩn siết c.h.ặ.t mép sổ: “Cố Vọng Thư, những chuyện trước kia là ta làm quá đáng.”

Ta ngước mắt nhìn hắn.

Bùi Hoài Cẩn tránh ánh mắt ta, vành tai lại đỏ lên: “Hôm nay ta tới Từ Ấu Đường. Bọn trẻ ở đó rất thích những quyển sách nàng đưa tới. Nữ tiên sinh nói nếu không phải nàng kiên quyết ghi chép sổ sách cho rõ ràng, chưa chắc bọn trẻ đã qua nổi mùa đông năm nay.”

Hắn lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bài.

Đó là lệnh bài chủ quản của hiệu muối Hầu phủ, cầm bài như gặp chủ nhân.

“Từ nay về sau, chuyện của hiệu muối, nàng tự mình quyết định.”

Ta không đưa tay nhận: “Phu quân giao thứ này cho ta, không sợ ta vét sạch Hầu phủ sao?”

Bùi Hoài Cẩn im lặng một lúc: “Nếu nàng thật sự muốn vét, nàng đã không chờ đến hôm nay.”

Câu ấy khiến ta ngẩn người trong thoáng chốc.

Những ngày qua hắn đang thay đổi, ta cũng nhìn thấy. Hắn không còn vô điều kiện rút bạc cho Cố Uyển Uyển, bắt đầu tới hiệu muối nghe chưởng quầy bẩm báo, thậm chí lúc ta thức đêm đối sổ còn sai người thêm một ngọn đèn nóng.

Ta không tiếp lời hắn. Trên sổ vẫn còn mấy khoản chưa kiểm xong, trong phòng cũng còn người đang chờ mang nước nóng tới.

Ta nhận lấy ngọc bài, mỉm cười với hắn: “Ta sẽ thay Hầu phủ giữ gìn sổ sách cho tốt.”

Hắn dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu.

A Đoàn ôm áo choàng từ đầu kia chạy tới, thấy bầu không khí có gì đó không đúng, lập tức nhét áo choàng vào tay ta: “Cô nương, bên ngoài gió lớn, chúng ta mau chạy về thôi.”

Bùi Hoài Cẩn nhìn nàng: “Cô nương nhà ngươi ngày nào cũng phải chạy sao?”

A Đoàn nghiêm túc gật đầu: “Cô nương không chạy, trong lòng nô tỳ không yên.”

14.

Sau khi xuân về, Kỳ Trường Yến lại đến Hầu phủ.

Lần này hắn không mặc giáp, mang theo một xe lê tuyết từ Bắc cảnh về cùng một con chim ưng xám bị thương ở cánh.

A Đoàn ôm con chim ưng, sợ đến mặt trắng bệch: “Cô nương, nó có c.ắ.n người không? Hay là chúng ta chạy đi.”

Kỳ Trường Yến mặt không cảm xúc: “Nó không c.ắ.n người.”

Con chim ưng lập tức mổ A Đoàn một cái.

A Đoàn ôm ngón tay, nước mắt lưng tròng trừng nó.

Ta vội bảo người lấy thịt khô, rồi giao con chim cho đại phu trong phủ chăm sóc.

Kỳ Trường Yến ngồi trong hoa sảnh, đi thẳng vào vấn đề: “Cố Uyển Uyển vẫn còn qua lại với Thẩm Khánh. Thẩm Khánh đang mang nợ c.ờ b.ạ.c, định mượn danh nghĩa của nàng ta bán khế đất Từ Ấu Đường cho thương nhân buôn muối.”

Ta siết c.h.ặ.t chén trà, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Khế đất Từ Ấu Đường là đất công do quan phủ tạm giao, nếu thật sự bán đi thì người bị liên lụy không chỉ có Cố Uyển Uyển mà còn cả một loạt quan lại đứng sau giúp nàng ta làm việc.

Cố Uyển Uyển đã bị cấm túc mà vẫn có thể làm những chuyện này, đủ thấy Quý thị đang âm thầm giúp đỡ.

Kỳ Trường Yến nhìn ta: “Đại Lý Tự sẽ tra vụ này. Nhưng nếu khế đất bị đưa ra khỏi kinh trước, dù sổ sách có rõ ràng đến đâu cũng sẽ rất phiền phức.”

Ta mím môi, đôi mắt dần ướt: “Tướng quân, ta số khổ, sao lúc nào cũng có người nhòm ngó cửa hàng của nương và Từ Ấu Đường do ta quản lý.”

Kỳ Trường Yến bỗng cúi người, tiến lại gần ta hơn: “Ngươi khóc thêm nữa, Bùi Hoài Cẩn sẽ xách đao tới Cố gia mất.”

Ta quay đầu, lúc này mới nhận ra Bùi Hoài Cẩn chẳng biết đã đứng ngoài cửa sổ từ bao giờ, sắc mặt đen đến mức như sắp có mưa.

Hắn sải bước vào: “Kẻ nào dám động vào ruộng thiện dưới danh nghĩa Hầu phủ?”

Ta nhỏ giọng sửa lại: “Đó là đất của Từ Ấu Đường.”

“Nàng quản Từ Ấu Đường, vậy thì đó cũng là chuyện của Hầu phủ.”

Hắn nói rất cứng, nhưng bàn tay lại lặng lẽ đổi chén trà nguội trước mặt ta thành chén trà nóng.

Kỳ Trường Yến nhìn thấy, khóe môi khẽ nhếch.

Ta chợt hiểu, hôm nay hắn đặc biệt đến Hầu phủ không chỉ để đưa tin.

Hắn đến để xem Bùi Hoài Cẩn có đáng để ta giữ lại hay không.

15.

Ta không ngăn Cố Uyển Uyển bán khế đất.

Nàng ta trước kia vẫn coi thường ta, cho rằng ta mãi mãi chỉ biết ôm khăn tay rơi nước mắt. Đến giờ nàng ta vẫn nghĩ như vậy.

Ta bảo A Đoàn đến Cố gia đưa cho nàng một hộp bánh hạnh nhân mới làm, kèm theo một tờ giấy, nói rằng gần đây ta bận kiểm sổ, không rảnh lo chuyện Từ Ấu Đường, nếu nàng ta chịu đứng ra giúp thì ta vô cùng cảm kích.

06 - Đích Nữ Luôn Than Mình Số Khổ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia