“Hơn nữa nếu hắn có linh thú tứ giai thì không cần phải giấu giếm, vậy thì không cần nói cũng biết, linh thú chắc chắn ở trên người ba đệ t.ử của hắn, nhưng cũng không loại trừ ở trên người bốn vị trưởng lão.”

Bảy người đó, hôm nay không có cách nào tra ra được là ở trên người ai, nhưng sớm muộn gì hắn cũng sẽ tra ra.

Yêu thú tứ giai là có thể hóa hình.

Yêu thú hóa hình với tu sĩ loài người là nhìn một cái là nhận ra ngay, cho nên không lo.

Thực ra hắn chỉ tò mò xem thôi, không hề có ý g-iết người đoạt thú, chỉ xem là đệ t.ử nào có vận khí đó ký kết được linh thú có huyết mạch thần thú.

Hắn với tư cách là một Phong chủ mà cũng không ký kết được.

Ký kết linh thú khác với ký kết bảo vật, g-iết chủ nhân là lấy được linh thú, nếu nghĩ vậy, thì sai hoàn toàn.

G-iết chủ nhân, linh thú không ch-ết cũng sẽ bị phản phệ, trừ khi là loại khế ước bình đẳng đó.

Hắn với tư cách là Phong chủ Linh Thú Phong, rất rõ tu sĩ với yêu thú ký kết hầu như rất ít có khế ước bình đẳng, thường đều là khế ước chủ tớ hoặc khế ước thần hồn, loại khế ước này mới hiệu quả khiến linh thú ký kết phục vụ cho mình.

Khế ước bình đẳng giống như khế ước giữa Bạch Tuyết và Vân Sở Hân trước đó, không có tính ràng buộc gì, thú khế ước hoàn toàn có thể không nghe lệnh của tu sĩ.

Thú khế ước như vậy còn chẳng bằng không ký kết, tu sĩ ký kết linh thú là để giúp mình đ.á.n.h nhau đỡ đòn, không phải rước ông tổ về nuôi.

Cho nên hắn không có hứng thú với linh thú đã ký kết.

Hắn chỉ tò mò, muốn biết đệ t.ử nào có vận may tốt như vậy thôi.

Hơn nữa linh thú có huyết mạch thần thú Bạch Hổ, sau khi trưởng thành sức chiến đấu cực kỳ khủng khiếp, nếu có thể, dụ dỗ đệ t.ử đó tới Linh Thú Phong làm đệ t.ử thân truyền của hắn, dạy hắn ngự thú.

Sau này dắt ra ngoài, thì cực kỳ oai phong, khiến đám người Thanh Loan Tông phải ghen tị đỏ mắt.

Tuy nhiên hắn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, hắn không dám đắc tội Vô Kỵ, toàn bộ linh thú đan của Linh Thú Phong đều đến từ Linh Dược Phong.

Bên kia, Vô Kỵ dẫn Vân Sở Sở tới động phủ của mình, lúc này mới chú ý tới trên vai nàng còn đứng một con chim sẻ nhỏ, hắn tò mò quan sát Tiểu Phượng Hoàng.

Dù sao Vô Kỵ cũng tuấn dật phi phàm, Tiểu Phượng Hoàng bị hắn nhìn đến nỗi thấy rất không tự nhiên, liền vặn vẹo trên vai Vân Sở Sở.

“Ui chao, mỹ nhân sư tôn đừng nhìn con như vậy mà, ngại ch-ết đi được."

Tiểu Phượng Hoàng đột nhiên lên tiếng nói.

“Khụ khụ khụ... ngươi ngươi ngươi?

Tiểu đồ nhi, đây là?"

Vô Kỵ bị sặc đến mức kinh ngạc, đây lại là thứ gì nữa, còn có thể nói tiếng người?

Vân Sở Sở mím môi cười trộm, nàng vỗ vỗ Tiểu Phượng Hoàng nói:

“Đừng dọa sư tôn nữa."

“Sư tôn, đây là Tiểu Phượng Hoàng, thực lực hiện tại chắc là vượt xa người rồi."

Vô Kỵ còn chưa kịp hoàn hồn, lại bị câu nói này của đồ nhi nhà mình làm cho chấn động một lần nữa.

Trời đất, Vô Kỵ mở to mắt nhìn Tiểu Phượng Hoàng dáng vẻ con chim sẻ xấu xí, tiểu đồ nhi nói nó là gì?

Là Tiểu Phượng Hoàng?

Trời, thần thú Phượng Hoàng, đây là Phượng Hoàng!!

Vô Kỵ thật sự huyền huyễn rồi, cảm giác lâng lâng, không phân biệt nổi đông tây nam bắc, thực lực Tiểu Phượng Hoàng còn mạnh hơn hắn, ông trời ơi, tiểu đồ nhi là tới để đả kích hắn sao, sở hữu một thú cưng ký kết có huyết mạch thần thú Bạch Hổ thì thôi đi, lại tới một con thần thú Phượng Hoàng.

Còn để cho hắn sống không đây?

Oa oa oa... gương mặt thanh lãnh của Vô Kỵ nứt toác, một khuôn mặt sắp nhăn thành cái bánh bao.

Hắn chớp mắt một cái đã tới trước mặt Vân Sở Sở, đưa tay chộp lấy Tiểu Phượng Hoàng, nhưng Tiểu Phượng Hoàng trong nháy mắt đã lóe từ vai này sang vai kia của Vân Sở Sở, khiến Vô Kỵ vồ hụt.

Vô Kỵ...

Vô Kỵ hít một hơi khí lạnh, tốc độ này quả nhiên không phải thực lực này của hắn có thể đuổi kịp.

Vô Kỵ thu tay lại, ghen tị nhìn Vân Sở Sở, lại thở dài một hơi thật dài, ai, hôm nào hắn cũng tới Linh Thú Phong xem thử, xem có vận khí tốt gặp được quả trứng yêu thú có huyết mạch thần thú không.

Hắn cũng nuôi một linh sủng để chơi cho biết.

Không, đi ngay bây giờ.

“Tiểu đồ nhi về đi, vi sư tới Linh Thú Phong một chuyến."

Vô Kỵ phất tay đuổi người.

“Vâng ạ."

Vân Sở Sở biết sư tôn bị đả kích rồi, cười trộm chạy ra ngoài, trở về động phủ của mình.

Sau đó mới bắt đầu bế quan.

Lại nói Dương Lão Tổ thấy Vô Kỵ không hề nể mặt hắn chút nào, lại còn ngay trước mặt hậu bối của hắn, khiến hắn tức đến mức phát hỏa tại chỗ, đuổi Dương gia chủ và Dương Phàm đi rồi chạy tới chỗ Tông chủ mách Vô Kỵ một trận, nói hắn vừa thăng cấp Hóa Thần đã không coi hắn - vị lão tổ Hóa Thần lão bài - ra gì, bảo Tông chủ làm chủ cho hắn, bắt Vô Kỵ xin lỗi hắn.

Tông chủ là người thế nào, là một kẻ tinh ranh, không có trình độ bát diện linh lung thì không ngồi vững chức Tông chủ lâu thế được.

Tính khí của Dương Lão Tổ và Vô Kỵ hắn hiểu rõ như lòng bàn tay, biết Dương Lão Tổ này là một kẻ không an phận, một mạch của hắn ở Ngũ Hoa Tông chẳng khác nào là Dương gia thứ hai.

Lão già này lại là kẻ mắc bệnh đỏ mắt, chắc chắn lại tính toán chủ ý gì lên đầu Vô Kỵ.

Mà tính khí của Vô Kỵ tuy thanh lãnh không hay để ý tới người khác, nhưng hắn sẽ không làm loạn vô lý.

Tính khí của Vô Kỵ là chỉ cần hắn không vui, thì đừng hòng ai chiếm được lợi lộc gì trước mặt hắn.

Không biết Dương Lão Tổ muốn thứ gì của người ta, mà lại chạy tới mách lẻo.

Hắn mỉm cười như không hỏi Dương Lão Tổ:

“Sư thúc nói xem Vô Kỵ sư đệ không coi người ra gì thế nào đi, sư điệt làm việc tổng phải biết là chuyện gì chứ, nếu cứ thế mà vô duyên vô cớ bắt Vô Kỵ sư thúc tới xin lỗi người, thì sư điệt làm Tông chủ này thật mất công bằng, thế thì chẳng thà đừng làm Tông chủ này nữa."

Dương Lão Tổ tức đến mức râu tóc dựng ngược, đây rõ ràng là thiên vị Vô Kỵ mà, cái gì gọi là vô duyên vô cớ, không coi hắn ra gì còn gọi là vô duyên vô cớ?

Hắn phẫn nộ nói:

“Lão phu thay cháu nội cầu thân với tiểu đồ nhi của hắn, không đồng ý thì thôi, còn văng mặt với lão phu, ai cho hắn cái mặt mũi lớn đến thế mà dám văng mặt với lão phu?"

“Ồ?

Chuyện này à, vậy thì việc này sư điệt không nên quản chuyện bao đồng, đây là việc riêng giữa sư thúc và Vô Kỵ sư thúc, hơn nữa Vô Kỵ sư thúc người ta không nguyện ý, chẳng lẽ chúng ta còn ép buộc người ta sao, chưa nói tới chuyện xin lỗi hay không, Vô Kỵ sư thúc có quyền từ chối, chuyện này sư điệt cũng không quản được."

Hắn đã bảo mà, với nhân phẩm của Vô Kỵ sao có thể vô duyên vô cớ văng mặt với người khác, hắn có ngang ngược thế nào, có kiêu ngạo thế nào cũng không bao giờ vô duyên vô cớ mà gây sự với người ta.

Chương 277 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia