“Còn nữa, Dương Lão Tổ này cũng thật là, chuyện nhà họ Dương thì Dương gia chủ ra mặt là được rồi, hắn phải ra mặt, còn lấy thân phận lão tổ tới tìm Vô Kỵ, văng mặt ông ta đã là nhẹ rồi, nếu Thương Ngộ lão tổ ở đó trực tiếp đ.á.n.h bay ra ngoài.”

Dương Lão Tổ này còn mặt mũi tới đây mách lẻo, thật không biết xấu hổ.

Cũng không biết hắn tự coi mình là người nhà họ Dương hay là người Ngũ Hoa Tông?

Tu sĩ nhập tông môn, có thể nói cơ bản từ nay về sau thoát ly khỏi gia tộc, bất kể gia tộc của mình có trâu bò thế nào, thì cũng nên lấy tông môn làm trọng, không nên việc gì cũng nghĩ tới gia tộc, chủ thứ không phân.

Vậy mà Dương Lão Tổ không chỉ tự coi mình là Dương Lão Tổ, còn ở trong tông lập bè phái.

Trong tông là thấy hắn không ảnh hưởng được tới Ngũ Hoa Tông nên mới mặc kệ hắn, giờ thì hay rồi, lại đ.á.n.h chủ ý tới đệ t.ử trong tông.

Nếu tiểu đồ nhi của Vô Kỵ sư thúc kết làm đạo lữ với thiếu chủ nhà họ Dương, thì tương đương với Linh Dược Phong đứng về phía trận doanh của hắn, sau này mạch đó của hắn có sự hỗ trợ của Linh Dược Phong, thực lực tăng vọt, muốn làm gì thì làm.

Tông chủ càng nghĩ càng thấy mục đích của Dương Lão Tổ rõ ràng, hắn muốn thôn tính Ngũ Hoa Tông.

Tông chủ đang nghĩ não của Dương Lão Tổ có phải bị cửa kẹp không, cả một Ngũ Hoa Tông rộng lớn, chỉ có mình ông ta là lão tổ, mà lại trơ mắt nhìn hắn thôn tính?

Thật là ngu xuẩn tột cùng, Thương Ngộ lão tổ có thể tống cổ hắn cút đi trong phút chốc.

Còn thiếu chủ nhà họ Dương kia hắn cũng từng gặp, cái bộ dạng đó của hắn mà cũng đòi cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, thật sự là dám nghĩ.

Cũng trách không được Vô Kỵ sư thúc nổi giận, nếu bắp cải nhà mình có heo tới ủi, hắn không cầm d.a.o c.h.é.m người mới là lạ.

Lời của Tông chủ Dương Lão Tổ nghe hiểu rồi, hắn nheo mắt hỏi:

“Vậy ý Tông chủ là không quản à?"

Tông chủ trầm mặt nói:

“Sư thúc, không phải sư điệt không quản, là sư điệt phải làm rõ, sư thúc là người nhà họ Dương hay là người Ngũ Hoa Tông, đừng mang chuyện nhà họ Dương vào trong tông.

Hơn nữa chuyện này vốn dĩ không trách sư đồ Vô Kỵ, còn Sở Sở tiểu sư muội còn nhỏ như vậy, người ta không muốn tìm đạo lữ, chẳng lẽ còn đi ép buộc con bé, Ngũ Hoa Tông chúng ta không làm chuyện như vậy."

Thật là cho hắn mặt mũi quá rồi, dám đe dọa mình, Ngũ Hoa Tông lại không chỉ có một mình lão tổ là ông ta, thật sự tự coi mình là nhân vật gì chứ.

“Tốt tốt tốt, tốt lắm, vậy mà không coi bản lão tổ ra gì, chúng ta chờ xem."

Dương Lão Tổ tức giận vung tay áo, trong chớp mắt đã rời khỏi Tông chủ đại điện.

Tông chủ trầm ngâm nhìn Dương Lão Tổ rời đi, muốn gây chuyện sợ không dễ dàng thế đâu, hắn cứ chờ xem lão gây ra chuyện rồi thì thu xếp thế nào.

Loại r-ác r-ưởi này, Ngũ Hoa Tông không cần cũng được.

Hắn không phải là Dương Lão Tổ sao, vậy thì cút khỏi Ngũ Hoa Tông làm Dương Lão Tổ của ông ta đi.

Tông chủ thân hình chợt lóe tới bí địa, kể lại chuyện này cho Thương Ngộ lão tổ.

Dương gia chủ không biết Dương Lão Tổ ăn quả đắng ở Ngũ Hoa Tông, hắn vui sướng khi người gặp họa dẫn Dương Phàm trở về nhà họ Dương, bỏ mặc Dương Phàm không thèm quản, đi làm việc của mình.

Ngày thứ ba, có quản sự tới báo, sản nghiệp nhà họ Dương của họ có người đang thu mua với số lượng lớn, cái nào không thu mua được thì chèn ép.

Quản sự hỏi Dương gia chủ nên xử lý thế nào.

Dương gia chủ nghe mà ngơ ngác, sao lại xảy ra chuyện này, nhà họ Dương vẫn luôn phát triển tốt ở Đông Vực, chưa từng có ai dám dùng thủ đoạn gì với sản nghiệp nhà họ Dương.

“Mau đi tra xem là ai?"

Dương gia chủ dự cảm chuyện này có liên quan tới chuyện hai ngày trước cầu hôn cho Dương Phàm ở Ngũ Hoa Tông, hắn lập tức truyền âm cho Dương Lão Tổ.

Cũng truyền âm cho hai vị lão tổ khác ở tộc địa.

Dương Lão Tổ nhận được truyền âm, lập tức trở về nhà họ Dương.

Hắn trầm mặt hỏi Dương gia chủ là có chuyện gì.

Dương gia chủ biết cái gì đâu, cứng đầu cứng cổ nói:

“Lão tổ, chuyện này sợ là có liên quan tới chuyện hai ngày trước."

Dương Lão Tổ trợn mắt nói:

“Sao có thể?"

“Có gì mà không thể, lão ngũ, chuyện của Phàm nhi bọn ta cũng nghe nói rồi, ông muốn liên hôn với nha đầu Linh Dược Phong đó, ít nhất cũng phải để ba anh em chúng ta thương lượng trước đã chứ."

Một lão tổ khác của nhà họ Dương, tức là đại lão tổ không hài lòng nói.

“Hừ, đại ca, trước kia chuyện của Lâm nhi và nha đầu Phù Phong kia đâu có thương lượng với mọi người, bây giờ chuyện của Phàm nhi lại phải thương lượng?"

Dương Lão Tổ hừ lạnh trong lòng, Dương Lâm là chắt trai của đại lão tổ, lúc đó chẳng phải hắn tự mình tới Phù Phong tìm Vô Tình sao.

Tới lượt hắn thì phải thương lượng, thật là tiêu chuẩn kép.

Đại lão tổ liếc nhìn ông ta, lão ngũ này càng sống càng thụt lùi, đại sư huynh của nha đầu Linh Dược Phong đó là người nhà họ Tô, tên ngu ngốc này đ.á.n.h chủ ý lên đầu nha đầu đó, thì Tô Triệt sẽ nhìn tiểu sư muội của mình bị bắt nạt sao?

“Lão ngũ, ông không chịu động não suy nghĩ xem, đại sư huynh của nha đầu đó là nhà nào, nhà họ Dương chúng ta bị người ta thu mua bị người ta chèn ép, ông thấy sẽ là thủ đoạn của ai?"

Cũng chỉ hai ngày thời gian, cửa hàng của nhà họ Dương ít nhất đã có hơn một trăm gian bị sang nhượng, còn những cửa hàng kia, doanh thu giảm rõ rệt.

“Cái này?"

Dương Lão Tổ được đại lão tổ nhắc nhở như vậy, mới chợt nhớ tới nhà họ Tô.

Tô Triệt kia chẳng phải xuất thân từ nhà họ Tô sao, hắn quên bén mất chuyện này.

Nhưng thì đã sao, hắn để Phàm nhi cưới cũng đâu phải người nhà họ Tô.

“Cái này cái gì cái này, biết rồi chứ, muốn đ.á.n.h chủ ý vào người ta thì cũng phải bày ra bộ dạng cho t.ử tế chứ."

“Ta bày bộ dạng còn chưa đủ t.ử tế à, đường đường là lão tổ Hóa Thần như ta đích thân tới cầu hôn."

Dương Lão Tổ trong lòng cũng tức giận vô cùng, Vô Kỵ không coi hắn ra gì thì thôi, nha đầu kia cũng phớt lờ hắn, hắn còn nhớ ánh mắt coi thường của nha đầu đó lúc bấy giờ.

“Ông đấy, nói ông thế nào đây, đều là người hơn một nghìn tuổi rồi, tư tưởng vẫn còn ngây thơ như vậy, cái gì gọi là ông đích thân tới cầu hôn, ông đích thân tới người ta thì phải mua món nợ của ông sao?

Ông không nghĩ tới hậu quả à?

Bây giờ chúng ta lại phải ứng phó thế nào?"

Tô gia trỗi dậy thực lực tương đương với nhà họ Dương, mà với tư cách là gia tộc tu tiên số một Đông Vực nhà họ Dương, giường chiếu kề bên há có thể để người khác ngủ say.

Hai nhà tranh đấu sắp bùng nổ, sớm muộn gì cũng có một trận chiến.

Chuyện lần này chỉ là ngòi nổ, nhưng bây giờ vẫn chưa thích hợp để hai nhà tranh đấu, nhà họ Dương những năm gần đây ngày càng xuống dốc, tổng phải để nhà họ Dương chuẩn bị một chút chứ.

Kết quả hay rồi, đ.á.n.h cho bọn họ không kịp trở tay.

Chương 278 - Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia