Nguyễn Hồng Quân vẫn còn lâng lâng sung sướng, vỗ n.g.ự.c đen đét: "Chuyện nhỏ, có gì con cũng cân tất!"

Nguyễn Trường Phú phớt lờ cậu con trai, quay sang dặn dò Nguyễn Khê: "Khê nhi này, lát ăn xong bố ghi số điện thoại cơ quan cho con. Con giữ cẩn thận, tốt nhất là khắc ghi vào đầu. Vé tàu hỏa bố sẽ lo liệu chu toàn. Bố cũng sẽ nhờ người ở huyện đón các con tại ga, chở thẳng về công xã. Còn đoạn đường từ công xã về nhà, các con tự đi bộ vào nhé."

Nguyễn Khê gật gù: "Dạ vâng, thế là ổn rồi ạ."

Ông lại quay sang Phùng Tú Anh: "Mấy hôm tới bà tranh thủ may đồ mới cho bọn trẻ, để chúng nó diện đồ mới về quê ăn Tết. Tiện thể sắm ít quà cáp, bánh kẹo nhẹ nhàng mang về biếu ông bà nội. Đừng có lẩm cẩm quên trước quên sau, đầu óc như trên mây nữa đấy."

Nguyễn Khê cúi mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Gì mà lẩm cẩm quên trước quên sau, chỉ là có để tâm hay không thôi. Chẳng thèm quan tâm thì dẫu có nhớ ra cũng lờ đi thôi.

Phùng Tú Anh đối với những lời dặn dò của Nguyễn Trường Phú thì lúc nào cũng răm rắp tuân theo. Bà gật đầu cái rụp: "Tôi biết rồi."

Nguyễn Trường Phú dặn thêm: "Lúc bọn trẻ đi, bà nhớ đưa đủ tiền với tem phiếu cho Khê nhi giữ. Đừng có quên đấy! Trời lạnh thế này, đi đường xa không thể bắt chúng nó gặm lương khô mãi được, cũng phải có bát phở nóng lót dạ chứ."

Phùng Tú Anh vẫn lầm lì gật đầu: "Nhớ rồi."

Câu chuyện về quê ăn Tết đến đây coi như đã ngã ngũ. Đại gia đình sẽ chia đôi đón Tết: Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm sẽ lên đường về quê nội, còn Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Hồng Binh thì ở lại thành phố.

Tuy trong bụng có chút hậm hực, nhưng Phùng Tú Anh nào dám ho he nửa lời phản đối quyết định của chồng.

Ăn xong, Nguyễn Trường Phú buông đũa, chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền quay sang hỏi Diệp Thu Văn: "À này, Thu Văn, con tính sao? Hết học kỳ này là tốt nghiệp cấp hai rồi. Tiểu Phàm còn nhỏ, ra năm mới mười lăm tuổi, chưa phân công công tác được, đành học tiếp cấp ba. Còn con ra năm mười bảy tuổi rồi, đâu còn nhỏ dại gì nữa."

Chuyện này Diệp Thu Văn đã nghiền ngẫm từ lâu. Nếu nghỉ học, cô chỉ có hai con đường: một là nhờ bố nuôi sắp xếp vào bộ đội, hai là theo diện thanh niên trí thức về nông thôn cày cuốc.

Bữa nọ nghe Nguyễn Trường Phú nhắc khéo chuyện đi cày, lòng cô thầm lo nơm nớp. Mấy tháng nay cô cật lực "diễn" vai con ngoan trò giỏi, chẳng rõ ông có bắt cô về quê chịu khổ hay không.

Về quê thì sống dở c.h.ế.t dở, còn bảo muốn đi bộ đội thì cô lại ngượng miệng. Thêm nữa, cô sợ ông tinh ý nhận ra cô khinh miệt việc lao động tay chân, quy chụp tư tưởng lệch lạc rồi tống thẳng cô về vùng kinh tế mới.

Mà dẫu có đi bộ đội, thì cũng phải kinh qua những ngày tháng huấn luyện trần ai ở đơn vị địa phương. Từng lẽo đẽo theo bố mẹ nuôi ở đơn vị địa phương, cô thừa hiểu cuộc sống quân ngũ khắc nghiệt nhường nào.

Suy đi tính lại, cô chọn phương án an toàn và khôn ngoan nhất.

Cô nhìn Nguyễn Trường Phú, giọng tha thiết: "Con muốn học tiếp cấp ba, để được ở gần bố mẹ thêm hai năm nữa, con không nỡ xa gia đình."

Được đi học tiếp, cô sẽ có thêm hai năm nhàn nhã. Trường học là sân nhà của cô, ở đó cô là nhân vật có số má, được bạn bè nể trọng.

Chứ vào bộ đội, cô chỉ là một tân binh vô danh tiểu tốt.

Dù sớm muộn gì cũng phải ra đời, nhưng cô thà tận hưởng nốt những tháng ngày êm đềm rồi tính tiếp.

Nguyễn Trường Phú thấy con gái có chí cầu tiến, cũng tôn trọng quyết định của cô: "Thôi được, vậy con và Tiểu Phàm cùng học tiếp hai năm nữa. Tốt nghiệp cấp ba xong tính sau."

Diệp Thu Văn thở phào nhẹ nhõm: "Con cám ơn bố."

Bữa cơm kết thúc, Nguyễn Trường Phú đứng lên ra ngoài đi dạo.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt cũng rảo bước lên lầu.

Vào phòng, Nguyễn Thu Nguyệt hớn hở ra mặt: "Cuối cùng cũng được gặp ông bà nội rồi, lại còn được ngắm cảnh núi Phượng Minh nữa. Kỳ nghỉ đông này chắc chắn sẽ vui nổ trời!"

Nguyễn Khê hắt gáo nước lạnh: "Đường xa vạn dặm, chưa chắc đã vui vẻ như em tưởng đâu."

Đi tàu hỏa đã cực, leo núi lại càng cực hơn.

Nguyễn Thu Nguyệt cười toe toét: "Em không sợ!"

Nguyễn Khê vỗ vai em gái: "Không sợ là tốt."

Nguyễn Thu Nguyệt xoay xoay cây b.út chì, hạ giọng thì thầm: "Em cứ đinh ninh sang năm là khuất mắt con nhỏ Diệp Thu Văn rồi, ai dè nó lại trơ trẽn đòi học tiếp cấp ba. Người ta thì nhao nhao đòi đi bộ đội, nó thì lại chê."

Nguyễn Khê hờ hững buông một câu: "Vào bộ đội cực thấy mồ."

Nguyễn Thu Nguyệt lý sự: "Nhưng còn đỡ khổ hơn về quê cày cuốc chứ? Tốt nghiệp cấp ba xong cũng phải đi mà? Thà đi sớm cho rảnh nợ, hoàn thành nghĩa vụ rồi cố gắng phấn đấu làm cán bộ. Làm cán bộ quân đội oai hơn học sinh nhiều."

Chương 241 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia