Như thế này chẳng phải là muốn đoạt mạng cha mẹ, cố tình khiến cha mẹ không ngóc đầu lên làm người được hay sao!

"Thế nên con người ta ấy, đừng có ra ngoài mà huênh hoang quá lố, khoe khoang cho lắm vào rồi sớm muộn cũng có ngày vấp ngã!"

"Đã thế ngã lại còn ngã rõ đau cơ chứ!"

Phùng Tú Anh quả thực đã nếm mùi vấp ngã chí mạng, đau đến mức không tài nào gượng dậy nổi. Bà cũng chẳng còn thiết sống, cái tâm tư muốn quyên sinh cũng đã len lỏi đâu đây. Thế giới của bà sụp đổ còn tàn khốc hơn cả Nguyễn Thu Dương, thê t.h.ả.m tới mức bà không dám bước chân ra khỏi cửa, ở trong nhà cũng chỉ biết khom lưng cúi đầu, chẳng dám ngẩng mặt nhìn ai.

Trốn trong nhà vệ sinh khóc ỉ ôi suốt một đêm ròng, rửa mặt mũi xong xuôi trở về phòng nằm xuống, bà lại cuộn mình nức nở thêm một đêm nữa, hai mắt sưng húp cả lên.

Nguyễn Trường Phú cũng chẳng buồn lên tiếng mắng mỏ bà thêm, ông cạn sạch tâm trí để nói chuyện cùng bà, cả đêm chỉ quay lưng lại với vợ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ông cũng chẳng màng ăn sáng ở nhà, làm vệ sinh cá nhân xong là đi thẳng tới cơ quan.

Phùng Tú Anh vẫn phải lóp ngóp dậy nấu bữa sáng, suy cho cùng bọn trẻ vẫn cần ăn uống để tới trường.

Suốt cả ngày hôm đó, bầu không khí giữa những đứa trẻ nhà họ Nguyễn vô cùng ngột ngạt. Trên đường đến trường, Nguyễn Hồng Quân chẳng buồn nghịch ngợm đùa cợt. Nguyễn Thu Dương cũng là lần đầu tiên chủ động giữ khoảng cách với Diệp Thu Văn, ăn xong bữa sáng liền chạy tới tìm Tô Manh Manh, rồi cùng bạn đi học.

Mang danh là em gái của Diệp Thu Văn, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đương nhiên cũng phải gánh chịu ít nhiều ánh mắt săm soi. Tuy nhiên, vì thường ngày chẳng mấy thân thiết với Diệp Thu Văn, nên ba chị em không đến mức tủi hổ khom lưng cúi đầu như Nguyễn Thu Dương. Họ thấy lòng mình vẫn bình thản, không có gì đáng phải bận tâm.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn như thường lệ, mang theo cặp sách đến trường tham gia giờ tự truy bài buổi sáng, truy bài xong lại tiếp tục học các tiết chính khóa.

Vào giờ ra chơi, họ tự giác lôi sách vở ra ôn tập, chắt chiu từng giây từng phút để nhẩm bài và giải đề.

Hai tiết học đầu buổi sáng diễn ra khá êm đềm, những lời bàn tán có chăng cũng chỉ râm ran khe khẽ. Thế nhưng, tiếng chuông báo hết tiết thứ hai vừa vang lên, cả ngôi trường đột nhiên ồn ào, sôi sục lạ thường. Hàng đám học sinh ùa ra khỏi lớp, chen lấn xô đẩy nhau chạy tới bảng thông báo để đọc tin, rồi xì xào to nhỏ.

Tiếng huyên náo bên ngoài đã thu hút sự chú ý của Nguyễn Khiết, cô vô thức ngoái đầu nhìn ra sân trường. Thấy đám đông chen chúc trước bảng thông báo đằng xa, cô quay sang Nguyễn Khê, e dè hỏi nhỏ: "Có phải... là chuyện của Diệp Thu Văn không?"

Nghe hỏi, Nguyễn Khê cũng dời mắt nhìn ra ngoài. Lúc thu ánh nhìn về, cô chợt thấy có vài nam sinh bước vào lớp. Bọn họ tiến thẳng đến ngồi phịch xuống hai chiếc bàn trống ngay trước mặt Nguyễn Thu Dương, buông lời cợt nhả: "Này, chị hai của cậu với Lục Viễn Chinh, ra công viên giở trò gì thế?"

Nguyễn Thu Dương trừng mắt lườm bọn họ: "Có mớn gì tới các cậu!"

Đám nam sinh càng được nước cười hô hố trêu chọc: "Chị hai của cậu quả là phóng khoáng quá đi mất!"

Bị trêu ghẹo, mặt Nguyễn Thu Dương đỏ bừng lên. Trong lòng vừa giận vừa uất ức. Cô vừa định mắng trả thì chợt nghe tiếng gõ cửa vang lên từ phía cửa sau. Cô ngoái đầu nhìn theo hướng đám nam sinh đang chú ý, nhận ra người đứng đó là Hứa Chước và Trần Vệ Đông.

Hứa Chước tìm đến đây cốt là để gặp Nguyễn Khê, nhưng sự xuất hiện của cậu cũng đủ để làm đám nam sinh kia khiếp vía mà bỏ chạy, không dám nấn ná trêu chọc Nguyễn Thu Dương thêm nữa.

Thấy Hứa Chước, Nguyễn Khê đứng lên khỏi ghế, vòng qua cửa sau bước ra ngoài.

Đứng lại trước cửa, Hứa Chước hất cằm hướng về phía lớp học, cất giọng hỏi: "Không có kẻ nào buông lời chế giễu hay ức h.i.ế.p cậu chứ?"

Nguyễn Khê lắc nhẹ đầu đáp: "Không có."

Hứa Chước nói tiếp: "Nếu có bề gì cứ báo cho tớ một tiếng, tớ sẽ bắt bọn chúng gánh hậu quả cho ra lẽ."

Nguyễn Khê không muốn dây dưa dài dòng, chỉ khẽ gật đầu ừm một tiếng.

Bầu không khí ngột ngạt thế này chẳng tiện để nói chuyện rông dài. Dăm ba câu trao đổi ngắn gọn, Hứa Chước liền dẫn Trần Vệ Đông rời đi. Song, cũng chính nhờ chuyến viếng thăm chớp nhoáng ấy của cậu mà đám người xung quanh e dè đi trông thấy. Đến việc cười nhạo Nguyễn Thu Dương, họ cũng chẳng ai dám to tiếng, cùng lắm chỉ dám chụm đầu rỉ tai nhau.

Tô Manh Manh từ ngoài bước vào lớp, vừa ngồi xuống đã vội kéo ghế sát lại, ghé sát mặt Nguyễn Thu Dương thì thào: "Thông báo dán thẳng lên bảng tin răn đe toàn trường rồi, bị ghi điểm trừ nặng, nhưng may là chưa bị đuổi học. Tớ nghe phong phanh chiều nay còn mở đại hội kiểm điểm, phải tự mình nhận lỗi trước toàn trường nữa đấy."

Chương 285 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia