Bát sứ vỡ tan tành từng mảnh, cơm trắng văng tung tóe vương vãi khắp sàn.
Hai mắt cô ả đỏ ngầu rực lửa, đứng bật dậy trừng mắt nhìn Phùng Tú Anh gầm lên: "Phùng Tú Anh, bà có ý gì?! Cố tình làm tôi bẽ mặt đúng không? Mấy người còn định bỉ bôi, nh.ụ.c m.ạ tôi đến bao giờ nữa?! Thấy tôi thân tàn ma dại các người mới sướng phải không!"
Bốp——
Nguyễn Trường Phú bật dậy, nhắm thẳng mặt Diệp Thu Văn mà giáng cho một cái bạt tai trời giáng.
Cái tát nảy lửa kêu chát một tiếng giòn tan, hằn rõ năm ngón tay lên đôi má Diệp Thu Văn. Mấy người còn lại trên bàn ăn bị dọa cho hồn bay phách lạc, nín thở im re, đến cái đứa loi choi như Nguyễn Hồng Quân cũng phải căng cứng cả mặt.
Nguyễn Trường Phú đứng án ngữ trước mặt Phùng Tú Anh, giận đùng đùng trừng mắt xỉa xói Diệp Thu Văn: "Mày ăn nói với mẹ mày thế hả?! Mày lấy tư cách quái gì mà đập bát đập đũa ở đây? Lại còn dám ném bát ngay trước mặt tao!"
Diệp Thu Văn dường như đã bị cơn tức giận làm cho mờ lý trí, không hề đưa tay lên ôm lấy gò má đang sưng tấy, hai hốc mắt vẫn đỏ ngầu, hung hăng nhìn Nguyễn Trường Phú thách thức: "Ông có ngon thì đ.á.n.h c.h.ế.t tôi luôn đi! Các người dựng lên cái trò này, chẳng phải để sỉ nhục tôi hay sao?! Cả nhà chỉ có mỗi mình tôi thi rớt, các người hùa nhau bày cả mâm cỗ linh đình thế này, lại còn chọc khoáy bằng mấy lời nói độc địa lợm giọng nữa, là có ý gì?!"
Phùng Tú Anh vừa hối hận vừa tủi hổ ngượng ngập, từ từ ngồi phịch xuống ghế, cúi gằm mặt không thốt nên lời.
Tại chị Triệu thông báo là con gái lớn nhà bà ta đậu đại học, rồi thằng Hồng Quân về báo cáo cũng gọi một tiếng "chị cả", thế nên bà ta tự động dịch ra thành Diệp Thu Văn đỗ Bắc Đại. Lại cộng thêm việc trong tâm trí bà ta, chưa bao giờ mảy may mường tượng đến chuyện Nguyễn Khê có thể lọt vào đại học, nói gì đến một ngôi trường tầm cỡ như Bắc Đại.
Bà ta làm thế nào mà dám cố ý mỉa mai, làm nhục Diệp Thu Văn cơ chứ, là do bà ta đã quá đề cao năng lực của con ả này thôi.
Thấy Phùng Tú Anh im thin thít không phân trần lời nào, Nguyễn Trường Phú chỉ tay thẳng mặt Diệp Thu Văn mà rủa: "Từ nhỏ chí lớn, mẹ mày đối xử với mày móc cả tim gan ra cho mày, chỉ thiếu điều chưa cắt m.á.u cho mày uống thôi, rốt cuộc nuôi lớn thành cái loại nghiệt súc như mày! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cũng là đáng kiếp! Cũng tại ngày xưa tao nương tay quá, để bây giờ nuôi ong tay áo thành cái giống vô ơn bạc nghĩa này!"
Diệp Thu Văn gào lên ăn thua đủ với ông: "Đúng! Tôi vô ơn bạc nghĩa đấy, còn mấy người thì lương thiện thánh thiện quá cơ! Chèn ép tôi đến bước đường cùng trong cái nhà này, mấy người mở cờ trong bụng rồi chứ gì! Mãn nguyện cả rồi chứ gì!"
Nguyễn Trường Phú lại toan giơ tay lên cho cô ả ăn thêm cái tát nữa, nhưng tay vừa vung lên nửa chừng thì khựng lại kìm nén. Ông chẳng muốn phí lời với cô ả thêm nữa, ông chưa từng nghĩ cái thứ nha đầu này lại ngang ngược vô lý đến thế, quen thói được cung phụng chiều chuộng tận trời rồi mới chịu.
Nguyễn Trường Phú tức tưởi ngồi phịch xuống, nghẹn một họng tức bực, nhìn cả bàn cỗ ngập mồm cũng chả còn hứng thú mà đụng đũa.
Cả đám đương nhiên cũng câm như hến nín thở, mỗi Nguyễn Khê là chẳng ngán sợ. Cô ta còn thủng thẳng gắp một con tôm, vừa ung dung bóc vỏ, vừa đủng đỉnh buông lời: "Mẹ dì thực ra là bị dì tẩy não riết đ.â.m ra lú lẫn thôi, tưởng dì là cái đứa xuất chúng nhất thiên hạ, tin sái cổ rằng trong cái nhà này người có vé vào đại học danh giá bậc nhất chỉ có thể là dì. Dì sủa bậy thế thì đúng là oan ức cho mẹ dì quá, nhìn kìa, khóc vì tủi thân ròng rã rồi kìa. Dì ấy đâu có tính làm nhục dì, mà là để tưng bừng ăn mừng cho dì đấy chứ."
Cơn thịnh nộ lập tức chuyển hướng, Diệp Thu Văn xoay ngoắt sang quắc mắt nhìn Nguyễn Khê hằm hằm: "Chỗ này đến lượt mày lên tiếng xen mồm vào à?"
Nguyễn Khê rướn mày liếc Diệp Thu Văn, ánh mắt ngập tràn vẻ lạnh lẽo: "Thế chỗ này đến lượt dì lên tiếng xen mồm à? Dì có cái quyền gì mà dám đập bát đập bàn ở đây? Thi trượt thì cút về phòng mà khóc! Bớt cái trò mất mặt ở đây đi!"
Diệp Thu Văn bị Nguyễn Khê chọc cho tức sôi m.á.u, hai môi mím c.h.ặ.t run lẩy bẩy, cả người cũng run lên bần bật. Cơn điên bất chợt bùng nổ, cô ả lao bổ vào Nguyễn Khê như một con thú hoang đòi xé xác, nhưng Nguyễn Trường Phú phản xạ nhanh như chớp, bật dậy túm áo lôi tuột cô ả lại.
Ông chẳng chừa cho Diệp Thu Văn cơ hội tiếp tục làm loạn, quát lớn: "Không ăn thì cút xéo về phòng cho khuất mắt!"
Máu nóng dường như đang dồn thẳng lên não Diệp Thu Văn. Cô ả ôm đầu, bộ dạng dở dại dở điên như muốn phát rồ không kìm nổi. Khuôn mặt nhăn nhúm lại, cô ả bật khóc nức nở, trút hết hàng tấn nỗi đau và sự uất ức dồn nén trong lòng, vừa sụt sùi vừa nức nở: "Các người rốt cuộc muốn tôi phải thế nào thì các người mới vừa lòng? Muốn dồn ép tôi tới bước đường cùng nào nữa các người mới thôi?"