Nguyễn Khiết tủm tỉm cười: "Cố lên!"

Nguyễn Thu Nguyệt tự xốc vác tinh thần: "Cố gắng!"

Cô bé đứng lán lại đôi ba câu chuyện phiếm với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết rồi lóc cóc về phòng. Trở lại phòng, thu dọn loanh quanh một thoáng rồi đi đ.á.n.h răng rửa mặt.

Nguyễn Thu Nguyệt vừa dời đi, Nguyễn Khê liền đứng lên khỏi bàn, quay sang dặn dò Nguyễn Khiết: "Chị em mình thu dọn hành lý đi."

Nguyễn Khiết nhạy bén bắt ngay ý của Nguyễn Khê: "Mai chị em mình về quê luôn ạ?"

Nguyễn Khê gật gù cái rụp: "Ừ, mai chuồn luôn."

Giờ kết quả thi đại học cũng đã rành rành ra đó rồi, giấy báo trúng tuyển cũng ẵm gọn trong tay, nấn ná ở cái chốn này làm gì nữa? Nếu không phải vì mỏi mòn ngóng kết quả, đợi chờ cái tờ giấy báo ấy thì ngay sau kỳ thi hai chị em đã cuốn gói té thẳng về quê rồi, sức đâu mà loanh quanh ở đây hóng gió.

Nguyễn Khiết trong lòng tất nhiên cũng ngùn ngụt lửa nhớ quê nhà. Chịu cảnh ăn nhờ ở đậu, sống kiếp tầm gửi nơi xứ người, nếu chẳng nhờ Nguyễn Khê ngày ngày kề vai sát cánh, che ô chắn bão cho cô thì phỏng cô trụ lại được cái xó xỉnh này nửa ngày đã là kỳ tích.

Ngọc ngà lầu các nhà người làm sao bằng túp lều tranh xó xỉnh nhà mình.

Bôn ba mỏi gối mòn chân rốt cục vẫn chả đâu bằng nhà mình.

Khéo thay thời điểm này cũng chỉ chừng hơn chục ngày nữa là Tết đến xuân về. Hai chị em tất tả quay về núi Phượng Minh, ở nhà nhởn nhơ hưởng cái Tết yên bình trọn vẹn, rồi ra Tết cứ thế xách nguyên tờ báo trúng tuyển chạy một lèo đến trường báo danh là xong.

Niềm vui đỗ đại học dạt dào như sóng trào, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết hận không thể mọc cánh bay về báo ngay tin hỉ cho ông bà nội Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa. Suy cho cùng thì những tin động trời vui nhộn nhất vẫn phải muốn chia vui ngay cùng những người ruột thịt quan trọng nhất, có thế niềm vui mới bùng nổ nhân đôi.

Hơn nữa dăm ba cái chuyện đại hỉ này viết nhăng viết cuội vào thư thì tẻ nhạt vô vị lắm, nhất thiết phải tường tận kể trực tiếp, để hai ông bà được tận hưởng chung niềm vui với các cô.

Nghĩ sao làm vậy, vừa xoắn tay thu dọn đồ đạc, khóe môi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn vương vương nụ cười rạo rực.

Chuyến thu dọn đồ đạc này khác xa với hai năm đổ về trước, hai cô chẳng phải qua loa gom dăm ba bộ đồ thay giặt, mà là vơ vét bằng sạch sành sanh mọi thứ có thể dọn được, bao nhiêu của nả cần mang theo đều được nhét gọn vào túi.

Hành lý nhồi nhét không xuể lại thêm đường sá xa xôi cách trở, hai chị em đành tiếc nuối tống khứ lại vài bộ quần áo, giày dép tại đây.

Thay phiên nhau đ.á.n.h răng rửa mặt rồi chui tọt về phòng ngủ, giật dây tắt đèn nằm phịch xuống giường, Nguyễn Khiết trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm thỏ thẻ hỏi: "Chị, ngày mai mình cút xéo về Phượng Minh rồi, sau này chị có còn muốn lộn về cái chỗ này nữa không?"

Nguyễn Khê thở dài một thườn thượt: "Chẳng tha thiết gì cái chốn này, nhưng tùy tình hình mà tính thôi."

Nguyễn Khiết đăm chiêu một chốc rồi tiếp: "Em vắt óc nghĩ kỹ rồi, đợi sau này phất lên rồi em sẽ đảo về thăm bác trai bác gái. Suy cho cùng nếu chẳng có ơn cưu mang của bác trai bác gái thì em đã chẳng có chốn dung thân ăn học đàng hoàng, càng chẳng có sách vở tài liệu mà ôn luyện tươm tất, khéo có khi còn chẳng ló mặt vào nổi kỳ thi đại học nữa kìa. Ngồi lê la ăn chực nằm chờ hai năm trời, nếu sau này nhổ toẹt không quay về nữa, thế có khác nào hạng vô ơn bạc nghĩa qua cầu rút ván không chị?"

Nguyễn Khê phì cười: "Thế thì sau này em làm ông này bà nọ rồi, rảnh rỗi thì tay xách nách mang chút đồ về nhòm ngó họ một phen."

Nguyễn Khiết gật đầu lia lịa: "Vâng, em cũng định bụng thế đấy."

Thủ thỉ xong cô bé vươn vai thư giãn, đoạn lẩm bẩm tiếp: "Chị ơi, giờ em vẫn cứ lâng lâng như người mộng du ấy. Nhớ lúc còn quanh quẩn xó xỉnh dưới quê, đinh ninh kiếp này cứ thế mà tàn tạ trôi đi. Đâu ngờ vật đổi sao dời, số phận xoay vần ngoạn mục đến vậy."

Nguyễn Khê nhe răng cười nhìn sang: "Em không thấy việc khôi phục kỳ thi đại học là điềm báo trước sao, về sau cái thời thế này chắc chắn còn rung chuyển nữa, sẽ xoay chuyển đến cái nước mà em vỡ mộng không tưởng tượng nổi luôn. Nhưng chúng ta chỉ ghim một điều vào óc thôi, cứ bám sát thời đại, cứ cày cuốc nỗ lực hết mình là chuẩn bài."

Trụ lại thành phố suốt hai năm trời, kỳ thực Nguyễn Khiết lúc nào cũng mang cái mác tự ti tủi hổ, đi đứng rón rén ăn nói rụt rè chẳng dám lôi thôi vạ miệng, nhưng hôm nay lại là cái ngày mà sự tự tôn của cô được dịp bùng nổ, cô bé vội gật đầu: "Vâng! Chị em mình đường đua sau này ắt hẳn sẽ ngày càng khởi sắc thôi!"

Qua một đêm tĩnh tâm bồi đắp, sáng hôm sau vừa ló rạng, không khí u ám trong nhà phút chốc đã được gột rửa trong veo.

Chương 311 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia