Tàm tạm cái nỗi gì, trong mắt bọn họ, kỹ năng này quả thực là quá đỗi kỳ diệu!
Tuy nhiên, thay vì tò mò về Nguyễn Khê, sự chú ý của các cô gái phần lớn vẫn đổ dồn vào chiếc váy. Bọn họ vây quanh Lý Hiểu Phương, lật qua lật lại ngắm nghía không ngớt. Cánh cửa phòng mở toang, chẳng mấy chốc lại thu hút thêm đông đảo người kéo đến, khiến căn phòng nhỏ xíu chốc lát đã chật ních người.
Phụ nữ vốn dĩ sinh ra đã yêu cái đẹp, đặc biệt là những bộ cánh lộng lẫy kiêu sa.
Có người ngắm nghía chán chê rồi lại chạy về phòng mình rỉ tai người khác. Cứ thế, mẫu váy độc lạ và hút mắt này nhanh ch.óng tạo nên một cơn sốt trong khu ký túc xá nữ. Rất nhiều nữ sinh nghe ngóng được tin đồn liền vội vàng kéo nhau tới xem tận mắt, người đi người đến nườm nượp không ngớt.
Vì chiếc váy không phải may cho mình, Lý Hiểu Phương cũng không dám mặc lâu, ướm thử một lúc liền cởi ra. Cởi xong, cô lấy móc áo treo cẩn thận lên, để mọi người từ các phòng khác qua chỉ việc ngắm váy mà không cần ngắm cô.
Cả buổi tối hôm đó, ký túc xá nhộn nhịp kẻ ra người vào không ngớt. Cho đến lúc đóng cửa nghỉ ngơi, Lý Hiểu Phương mới hạ chiếc váy từ móc xuống, nâng niu mang đến trao lại cho Nguyễn Khê, tủm tỉm cười: "Thật sự chẳng muốn trả lại cho cậu chút nào."
Nguyễn Khê hiểu rằng cô bạn đang thể hiện sự yêu thích tột độ với chiếc váy, trong lòng cũng dâng lên một niềm vui sướng. Cô cười đưa tay đỡ lấy chiếc váy, nói: "Nếu cậu thực sự thích, cậu có thể mua vải về đây, tớ sẽ may cho cậu một bộ."
Mắt Lý Hiểu Phương sáng rực lên: "Thật vậy sao?"
Nguyễn Khê gật gật đầu: "Có điều... tớ phải lấy tiền công may đấy nhé..."
"Chuyện đó là đương nhiên, làm sao tớ có thể để cậu cất công làm không công được."
Lý Hiểu Phương hớn hở đáp: "Cậu đợi tớ tháng sau viết thư về nhà xin thêm ít phiếu vải."
Lời của Lý Hiểu Phương vừa dứt, một cô bạn cùng phòng khác cũng vội vàng lên tiếng: "Nguyễn Khê, bọn tớ cũng đặt may được chứ?"
Nguyễn Khê quay sang mỉm cười: "Ai cũng được cả, chỉ cần trả tiền công là tớ nhận hết."
Mấy cô bạn cùng phòng đưa mắt nhìn nhau, một cái gật đầu nhẹ nhàng đã ngầm hiểu ý nhau. Sau đó, một người lại quay sang Nguyễn Khê hào hứng: "Thế thì bọn tớ cũng nhờ người nhà gửi phiếu vải lên, mua vải may mỗi đứa một bộ, đến lúc đó cả bọn mặc đồng phục ra đường cho oách."
Nguyễn Khê gật đầu: "Được, đến lúc đó tớ sẽ lần lượt may cho từng người."
Chiếc váy liền thân đầu tiên mà Nguyễn Khê vừa hoàn thành, chính là bộ váy được thiết kế riêng cho cô gái buộc nơ xanh dạo nọ. Nhờ có chiếc bàn ủi cắm điện cũ kỹ mà Tạ Đông Dương lùng sục được mấy hôm trước, cô cẩn thận là phẳng phiu từng đường nếp, sau đó gấp gọn gàng rồi bỏ vào chiếc túi vải.
Rạng sáng ngày Chủ nhật, cô vẫn dậy thật sớm, làm vệ sinh cá nhân, lót dạ bữa sáng rồi chuẩn bị ra ngoài dọn hàng.
Vì đã mang máy khâu về phòng, ăn sáng xong cô tự khắc vòng về ký túc xá khiêng nó ra. Kéo chiếc xe ba gác từ nhà xe đến trước cổng ký túc xá, cô hì hục vác cỗ máy khâu nặng trịch đặt lên xe.
Bê ra vác vào tuy có phần tốn sức, nhưng cũng chẳng đến nỗi quá khó khăn.
Nguyễn Khê đạp xe ba gác ra khỏi cổng trường, điểm đến đầu tiên vẫn là tiệm sửa xe của Tạ Đông Dương. Lấy toàn bộ hàng hóa từ đó, cô cùng Tạ Đông Dương nghênh đón ánh nắng mai rực rỡ thẳng tiến tới phố Đại Sách Lan, trải bạt bày biện sạp hàng và bắt đầu một ngày buôn bán.
Vì quỹ thời gian của Nguyễn Khê vô cùng eo hẹp, chuyện nhập hàng đành tạm thời ủy thác toàn bộ cho Tạ Đông Dương. Chứ một tuần chỉ rảnh rỗi được đúng một ngày, nếu tự mình lóc cóc chạy tới xưởng nhập hàng thì thời gian đâu mà ra vỉa hè bán buôn.
Sạp hàng bày biện xong xuôi, Nguyễn Khê liền an tọa sau cỗ máy khâu quen thuộc.
Hễ có ai đem đồ tới sửa, cô lại tỉ mỉ nhận làm; có người ghé sạp hỏi mua hàng, cô liền đứng ra thu tiền bán buôn. Khoảng thời gian rảnh rỗi tuy chẳng đáng là bao, nhưng cô cũng không chịu để tay chân ngơi nghỉ, hết cặm cụi phác thảo thiết kế lại tranh thủ giở sách ra đọc —— thi đỗ đại học gian nan nhường nào, không thể để kiến thức rơi rụng được.
Sáng trôi qua thấm thoắt, cô gái buộc nơ xanh tuần trước dường như bặt vô âm tín.
Tạ Đông Dương cũng không quên mặt cô gái ấy. Đến trưa, lúc thưa vắng khách, cậu ngồi sụp bên cạnh Nguyễn Khê, tận dụng mặt chiếc máy khâu làm bàn ăn tạm bợ, vừa và cơm vừa chậc lưỡi: "Cái cô nhờ cô may đồ ấy, không chừng chuồn mất tăm rồi cũng nên?"
Nguyễn Khê thản nhiên đáp lời: "Không đến thì tôi treo lên bán, thiếu gì người khao khát được mua."
Tạ Đông Dương và cơm, nghi ngờ liếc cô: "Thật thế sao?"
Nguyễn Khê lườm cậu một cái: "Cái loại đàn ông lôi thôi lếch thếch như mấy người thì hiểu thế nào được."