Cô bạn đứng bên cạnh thì thầm to nhỏ: "Giá này hợp lý mà, mấy cái váy liền thân kiểu cũ rích bày bán cũng đã ngót nghét năm đồng rồi."
Giữa lúc cô gái nơ xanh còn chần chừ đắn đo, một phụ nữ trung niên bất chợt tiến đến bắt chuyện với Nguyễn Khê: "Cô bé, cô có bán hàng và may đồ ở đây quanh năm không?"
Nguyễn Khê nhẹ nhàng đáp lời: "Hiện tại đi học thì Chủ nhật tôi mới tới, sau này nghỉ hè thì ngày nào tôi cũng dọn hàng."
Người phụ nữ lại hỏi: "Vậy cô cũng nhận đặt may quần áo như mấy tiệm may chứ?"
Nguyễn Khê gật đầu khẳng định: "Đúng vậy, chị muốn may kiểu gì, cứ mua vải mang tới là được."
Người phụ nữ hào hứng: "Thế thì tốt quá, rảnh rỗi tôi nhất định sẽ tìm cô may vài bộ."
Cuộc đối thoại giữa Nguyễn Khê và người phụ nữ vừa dứt, cô gái nơ xanh cũng hạ quyết tâm. Cô quay lại phòng thay đồ, ấp ủ chiếc váy trên tay, móc ra đúng tám đồng từ trong túi, cười tươi rói dúi vào tay Nguyễn Khê.
Nhìn thấy tiền, Nguyễn Khê nở nụ cười rạng rỡ, cẩn thận nhận lấy và nói với khách: "Nếu cô hài lòng, lần sau nhớ quay lại tìm tôi nhé. Đồ xuân hạ thu đông gì tôi cũng cân tất. Cả bạn cô nữa, ưng ý thì cứ đưa đến đây."
Cô gái nơ xanh hớn hở gật đầu: "Nhất trí, mai tôi diện luôn chiếc váy này tới chỗ làm để quảng cáo miễn phí cho cô."
Thay đồ xong và nhận tiền sòng phẳng, Nguyễn Khê không chôn chân ở tiệm lụa thêm nữa.
Cô hối hả chạy về sạp hàng của mình, chốt được vài món đồ cho nhóm khách đang xúm xít. Vừa thu tiền xong ngẩng đầu lên, cô đã thấy cô gái nơ xanh và bạn cô chưa chịu về, vẫn lẽo đẽo theo sang tận đây.
Nguyễn Khê nhìn hai người thắc mắc: "Các cô còn muốn mua gì nữa sao?"
Cô gái nơ xanh hất cằm về phía người bạn: "Cô ấy muốn may ngay một bộ."
Mối làm ăn tự dâng đến tận cửa, cớ gì mà từ chối, Nguyễn Khê vội vòng ra sau máy khâu, niềm nở hỏi: "Cô muốn may kiểu y hệt bộ này, hay là muốn thử một kiểu hoàn toàn mới?"
Cô gái này thuộc túyp người truyền thống, không mấy mặn mà với việc mạo hiểm thử nghiệm sự mới mẻ, nhưng trong lòng lại c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt dáng váy Nguyễn Khê may. Do đó, cô chớp mắt hỏi Nguyễn Khê: "Tôi muốn may giống hệt chiếc của cô ấy, có phải tôi tự đi mua vải mang đến, may xong rồi tính tiền công đúng không?"
Nguyễn Khê gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, từ thứ Hai đến thứ Bảy tôi bận học không ra đây được, Chủ nhật tuần sau cô cứ đến thẳng đây lấy đồ."
Bàn bạc thỏa thuận xong xuôi, cô gái khoác tay cô gái nơ xanh quay lưng bước đi, nói với theo: "Tôi về nhà lấy phiếu vải đây."
Đến lúc này cô gái nơ xanh mới sực tỉnh: "Ơ kìa? Tớ mua váy mà chẳng tốn tờ phiếu vải nào, hóa ra tớ lời to rồi à?"
Cô gái nơ xanh và bạn cùng hộc tốc chạy về nhà lôi phiếu vải ra, phóng thẳng tới tiệm vải cắt xén xong liền mang ngay tới nộp cho Nguyễn Khê. Sau khi trao vải và để Nguyễn Khê lấy số đo, cô gái khấp khởi mang theo niềm hân hoan rạo rực về nhà chờ đợi.
Nhìn bóng hai người khuất dần trên phố, Tạ Đông Dương ngoái đầu nhìn Nguyễn Khê trêu chọc: "Sức mạnh của chiếc váy này không đùa được đâu nha."
Nguyễn Khê hất cằm, nửa đùa nửa thật: "Cũng phải xem là ai cất công nhào nặn ra nó chứ."
Tạ Đông Dương giơ ngón cái lên tán thưởng: "Thiên hạ này tôi chẳng phục ai, chỉ cúi đầu bái phục Khê Gia ngài đây thôi."
Khuân vác vải vóc và máy khâu về lại ký túc xá, suốt cả tuần học tập trên trường, Nguyễn Khê lại tranh thủ những giờ nghỉ hiếm hoi để cặm cụi may vá trong phòng. Vốn đã quen tay nghề, đường kim mũi chỉ lại điêu luyện thoăn thoắt, việc hoàn thành một chiếc váy chẳng mất quá nhiều thời gian của cô.
Chủ nhật đến hạn lại dọn sạp ra đường, cô mang theo chiếc váy đã thành phẩm. Cô gái đến lấy đồ thanh toán tiền công, ôm chiếc váy rời đi trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Vậy là Nguyễn Khê đã chốt hạ thành công đơn hàng may đo thứ hai của mình.
Có cái thứ nhất thì sẽ có cái thứ hai. Hai cô gái diện váy dạo phố, khiến đồng nghiệp và xóm giềng không khỏi lóa mắt. Cả những vị khách tình cờ chứng kiến cảnh Nguyễn Khê bán váy ở tiệm lụa hôm trước cũng đua nhau xách vải tới tìm cô đặt may. Kéo theo đó, chiếc thứ ba, thứ tư lần lượt ra đời.
Nhóm của Lý Hiểu Phương cũng rục rịch sắm sửa áo quần chuyển mùa. Dùng phiếu vải mua được tấm lụa ưng ý, họ lại nhờ Nguyễn Khê trổ tài cắt may. Khi khoác lên người bộ cánh mới toanh, diện mạo lộng lẫy của họ lại tiếp tục thu hút sự chú ý của các nữ sinh phòng khác, khiến danh tiếng của Nguyễn Khê càng vang xa, đơn đặt hàng lại ùn ùn kéo đến.
Chỉ vỏn vẹn trong vòng hai tháng, danh sách người chờ Nguyễn Khê may đồ đã dài dằng dặc thành một hàng.
Nguyễn Khê phân bổ công việc đâu ra đấy, nhận đồ xong thì xếp lịch may theo thứ tự ai đến trước phục vụ trước.