Tư nhân không ai dám mở lời thuê người, kiếm việc làm ở chốn thành thị này khó như hái sao trên trời.

Lục Viễn Chinh đã suy tính kỹ càng, nhìn thẳng vào cô nói: "Hay là em thử bắt chước Nguyễn Khê, tới mấy nhà máy gom ít hàng tạp hóa, rồi ra phố trải bạt bày sạp bán dạo xem sao. Bét nhất cũng kiếm được chút tiền sinh hoạt, đủ để lo cái miệng của mình trước đã."

Diệp Thu Văn nín thở, mãi một lúc sau mới lí nhí: "Em không vứt bỏ được thể diện mà làm mấy cái trò mất mặt ấy."

Lục Viễn Chinh thừa hiểu nỗi lòng cô. Bày sạp vỉa hè là chuyện hạ cấp, bị người đời rẻ rúng khinh bỉ, quả thực chẳng lấy gì làm vang dội. Trước đây, cũng chính vì nguyên do này mà Diệp Thu Văn đã từng lớn tiếng chế giễu Nguyễn Khê và người bạn đi cùng cô ta.

Thế nhưng, tình cảnh hiện tại đã bước vào ngõ cụt rồi, còn biết xoay xở làm sao?

Chẳng lẽ chút thể diện rách nát kia lại quan trọng hơn việc lấp đầy cái dạ dày đang lép kẹp?

Cậu trầm giọng phân giải: "Bố mẹ anh đã đ.á.n.h hơi được chuyện em đang ở đây cùng anh, nên đã cắt đứt viện trợ, hai tháng nay không gửi một đồng nào. Chút tiền tiết kiệm ỏi ỏi của anh giờ cũng sắp cạn kiệt rồi."

Diệp Thu Văn nhìn cậu một hồi lâu, đoạn ngồi thịch xuống mép giường, cúi gằm mặt lẩm bẩm: "Chắc chắn là do Nguyễn Khê đ.â.m bị thóc chọc bị gạo."

Lục Viễn Chinh hiện tại cũng chẳng buồn màng tới kẻ nào là người đ.â.m chọt. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chuyện này sớm muộn gì người nhà cậu cũng sẽ biết. Sự tình đã đến nước này, việc cấp bách nhất bây giờ là tìm cách tháo gỡ khó khăn cơ mà?

Cậu thì sao cũng qua bữa, ở trường có trợ cấp sinh hoạt, dè xẻn một chút cũng sống lây lất qua ngày. Nhưng cậu thực sự bất lực trong việc tiếp tục đèo bòng Diệp Thu Văn. Cậu còn phải lên giảng đường, đâu thể vứt sách vở chạy ra ngoài làm thuê cuốc mướn, cô ta bắt buộc phải tự lực cánh sinh mà thôi.

Cậu nói: "Nguyễn Khê còn dẹp bỏ được chút tự tôn ấy, em không thử cố gắng một lần sao?"

Diệp Thu Văn cắm mặt c.ắ.n móng tay, một lúc sau mới rầu rĩ đáp: "Em và Nguyễn Khê đâu có giống nhau... Cô ta xưa nay nào biết thể diện là gì... Còn em thì quả thực không thể hạ mình làm ba cái trò đấy..."

Lục Viễn Chinh trút một tiếng thở dài thườn thượt, đứng dậy toan bỏ đi.

Hiếm hoi lắm cậu mới ghé qua một lần, Diệp Thu Văn hốt hoảng bật dậy níu áo cậu: "Anh tìm giúp em công việc khác được không? Khổ cực một chút cũng cam lòng, chứ bảo em ra vỉa hè làm cái việc bần hàn ấy thì thực sự nhục nhã quá..."

Lục Viễn Chinh chững lại trong vài giây, khẽ hít một hơi, đành buông tiếng thở dài bất lực: "Thôi được rồi, để anh thử dòm ngó xem sao."

Dứt lời, cậu lại định bước đi. Diệp Thu Văn nhất quyết không chịu buông tay, níu kéo: "Anh không ở lại sao?"

Lục Viễn Chinh nhẹ nhàng gỡ tay cô ta ra, nét mặt lạnh lùng hệt như những lần trước: "Trên trường còn bao nhiêu việc đang chờ giải quyết, anh phải về ký túc xá thôi. Vài hôm nữa rảnh rỗi anh sẽ đảo qua xem có kiếm được việc gì cho em làm không."

Cậu đi một mạch không quay đầu lại, tịnh không để cho Diệp Thu Văn có cơ hội thốt thêm lời nào.

Bóng Lục Viễn Chinh xa dần, Diệp Thu Văn đuổi theo đến tận cửa, nhìn cậu dắt xe đạp phóng v.út đi, định gọi với theo nhưng lại c.ắ.n răng kìm nén. Dõi theo bóng dáng cậu rẽ vào con ngõ khuất lấp, khóe mắt cô ướt đẫm, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, tủi hờn dâng nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô thất thần quay lại phòng, ngồi thẫn thờ để mặc những giọt nước mắt lăn dài.

Nửa học kỳ ngắn ngủi trôi qua cái vèo, chớp mắt kỳ nghỉ hè đã gõ cửa.

Nguyễn Khê quyết tâm bám trụ lại trường không về quê, cô làm đơn xin ở lại ký túc xá để dốc toàn lực cho công việc buôn bán.

Trước kỳ nghỉ, Nguyễn Khiết tìm đến cô, biết chị gái định nán lại kiếm tiền, cô bé cũng nộp đơn xin ở lại. Hai tháng hè này, Nguyễn Khiết dự tính sẽ đồng hành cùng Nguyễn Khê lăn lộn ngoài vỉa hè, đỡ đần chị những nỗi cực nhọc.

Vào ngày kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu, khi bạn bè đồng trang lứa đã lục tục xách vali lên tàu về quê, hai chị em lại bắt đầu chuỗi ngày thức khuya dậy sớm, oằn lưng thồ hàng hóa và cỗ máy khâu ra tận phố Đại Sách Lan. Nguyễn Khê cặm cụi may vá, còn Nguyễn Khiết túc trực bên cạnh thu tiền và đứng bán.

Lần đầu chạm mặt Nguyễn Khiết, Tạ Đông Dương nhìn Nguyễn Khê trêu ghẹo: "Ái chà, cô cũng to gan phết, dám mướn cả người làm cơ à?"

Nguyễn Khê lườm cậu một cái cháy mặt: "Đây là em gái tôi!"

Kể từ ngày Nguyễn Khiết góp mặt phụ giúp chị, những lúc rảnh rỗi Tạ Đông Dương lại tìm cô bé buôn dưa lê bán dưa chuột. Phần vì Nguyễn Khê cứ dán mắt vào cỗ máy khâu, nào có thì giờ bận tâm đến cậu, cậu đành chuyển mục tiêu sang Nguyễn Khiết mà lải nhải.

Chương 349 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia