Hôm nay, bữa trưa vừa tàn, lúc cậu đang thao thao bất tuyệt với Nguyễn Khiết thì từ trước sạp bỗng vang lên hai tiếng hắng giọng rõ mồn một.

Nguyễn Khiết ngoái đầu nhìn ra, thấy một cô gái trẻ với gu ăn mặc vô cùng sành điệu. Cô khoác trên mình chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, mái tóc dài thanh tú được buộc gọn một nửa bằng thun, dưới chân mang một đôi giày da đen bóng loáng, tất trắng tinh khôi không một vết bẩn.

Đang thao thao bất tuyệt, Tạ Đông Dương vừa bắt gặp bóng dáng cô gái này, mọi sắc thái trên khuôn mặt bỗng chốc đóng băng, đơ ra như tượng đá.

Cô gái mặt sa sầm, đứng trước sạp trừng mắt nhìn Tạ Đông Dương một lúc lâu trong im lặng, rồi quay gót đi thẳng, chẳng thèm ném lại một lời.

Thấy thái độ bực dọc của cô gái, Tạ Đông Dương cuống cuồng bật dậy, dặn vội Nguyễn Khê: "Khê Gia, phiền em gái cô coi chừng sạp giúp tôi một chốc, tôi đi rồi sẽ quay lại ngay."

Lời còn chưa dứt, cậu đã phi như bay đuổi theo bóng hồng kia.

Nhìn theo bóng lưng tất tả của cậu ta rượt đuổi cô gái trẻ, Nguyễn Khiết lẩm bẩm: "Hồng nhan tri kỷ à?"

Nguyễn Khê ngẩng lên ngơ ngác: "Anh ta có bạn gái ư?"

Nguyễn Khiết quay sang tròn mắt: "Chị không biết sao?"

Nguyễn Khê lắc đầu: "Chị thực sự không biết chuyện này."

Nhìn cái điệu bộ lấc cấc tưng t.ửng ngày thường của cậu ta, ai mà ngờ lại là kẻ đã có chốn gửi gắm tâm tình cơ chứ. Quen biết đã lâu, cô chưa từng thấy bóng dáng cô gái nào bén mảng tới tìm cậu ta, đây đúng là sự kiện chấn động nhất trong vòng nửa năm nay.

Nguyễn Khiết tấm tắc: "Trông chị ấy xinh đẹp quá chừng."

Nguyễn Khê khẽ mỉm cười, rồi thu lại sự chú ý, tiếp tục cặm cụi với mớ quần áo dang dở, chẳng màng bận tâm thêm.

Phải ngót nghét nửa canh giờ sau, Tạ Đông Dương mới thẫn thờ quay về.

Vừa ngồi phịch xuống, Nguyễn Khiết đã xán lại tò mò: "Cô gái lúc nãy là ai thế anh?"

Tâm trạng Tạ Đông Dương rõ ràng đang tụt dốc thê t.h.ả.m, bao nhiêu hứng khởi buôn dưa lúc trước bay sạch, cậu ậm ừ qua quýt: "Một người bạn từ thuở nối khố trong ngõ thôi."

Nguyễn Khiết gặng hỏi: "Bạn gái anh hả?"

Tạ Đông Dương lườm cô bé: "Đừng có nói lung tung, tôi đi theo phục vụ cô ấy ngót nghét mấy năm trời, nhưng người ta chưa từng gật đầu đồng ý."

Nguyễn Khiết suy tư: "Lúc nãy trông chị ấy có vẻ tức giận lắm, không khéo lại hiểu lầm chuyện gì chăng?"

Tạ Đông Dương lắc đầu ngán ngẩm: "Không phải đâu, cô ấy tức giận vì thấy tôi dọn sạp ở đây đấy."

Nguyễn Khiết tròn mắt nhìn cậu: "Cho rằng anh làm mất mặt chị ấy à?"

Tạ Đông Dương gượng cười, nụ cười méo xệch chất chứa bao nỗi xót xa: "Cũng chẳng phải là chê tôi mất mặt, chỉ mắng tôi là đồ không có chí tiến thủ, giục tôi mau mau kiếm lấy cái nghề ngỗng t.ử tế, kẻo bố mẹ cô ấy không ưng mắt. Cô ấy nói thế cũng là vì lo cho tôi thôi."

Quen biết đã lâu, Nguyễn Khiết cũng chẳng buồn lựa lời giữ kẽ, đ.â.m thẳng vào tim đen: "Thế thì đích thị là chê anh mất mặt rồi."

Tạ Đông Dương: "..."

Cậu toan phân bua thêm, nhưng vắt óc mãi chẳng tìm ra lời nào cho trôi chảy, đành hậm hực quăng lại cho Nguyễn Khiết một câu: "Ôi dào, chán thật! Cô thì biết cái thá gì! Trẻ con vắt mũi chưa sạch!"

Nguyễn Khiết tinh quái nhìn cậu: "Thực ra trong thâm tâm anh hiểu rõ hơn ai hết, chỉ là anh không cam lòng thừa nhận sự thật mà thôi."

Tạ Đông Dương: "..."

Con nhóc ranh này!!

Nguyễn Khê quay sang bắt gặp vẻ mặt cam chịu của Tạ Đông Dương, không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng.

Nghe thấy tiếng cười, Nguyễn Khiết quay lại hỏi Nguyễn Khê: "Chị, chị thấy em nói có đúng không?"

Nguyễn Khê đằng hắng giọng, cố nhịn cười: "Chị thấy... em nói chí lý lắm."

Tạ Đông Dương nheo mắt trừng hai chị em Nguyễn Khê một hồi lâu, đoạn phẩy tay xua đi: "Tôi tạm thời đoạn tuyệt quan hệ với hai người."

Kỳ nghỉ hè có Nguyễn Khiết đỡ đần, gánh nặng trên vai Nguyễn Khê được san sẻ đáng kể, ít nhất cô không phải vắt chân lên cổ vừa nai lưng may vá vừa lo thu tiền khách. Những ngày đông khách, cô đành lóc cóc bê máy khâu về ký túc xá cày cuốc thêm buổi tối, dạo nào ế ẩm thì lôi sách ra nghiền ngẫm thư giãn.

Nguyễn Khiết tự nguyện ở lại phò tá Nguyễn Khê làm chút việc vặt vãnh này, đương nhiên là không lấy một cắc tiền công. Cô bé theo chân chị gái bước ra từ chốn thâm sơn cùng cốc, tá túc ăn nhờ ở đậu nhà Nguyễn Trường Phú ngót nghét ba năm trời, được cắp sách tới trường rồi thi đỗ đại học. Giờ đây, tiền sinh hoạt phí hàng tháng của cô cũng do một tay Nguyễn Khê chu cấp. Nếu lúc này ra tay giúp đỡ mà còn nhăm nhe đòi tiền công, thì quả là thứ vô ơn bạc nghĩa rành rành.

Trước khi trường nghỉ, cô bé đã khuân cả đống sách từ thư viện về. Những lúc sạp hàng thưa vắng, nếu Tạ Đông Dương không sấn sổ lại buôn chuyện, cô lại ngoan ngoãn thu mình một góc đọc sách. Tối mịt dọn hàng về lại trường học, cô bé vẫn miệt mài chong đèn học bài.

Chương 350 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia