Nữ thần mà Tạ Đông Dương cúc cung tận tụy theo đuổi bao năm qua, kể từ lần trước hậm hực bỏ đi, bóng chim tăm cá bặt vô âm tín. Thế nhưng, giữa chừng kỳ nghỉ hè, Tạ Đông Dương đột ngột dúi chùm chìa khóa tiệm sửa xe cho Nguyễn Khê rồi bốc hơi suốt mấy ngày ròng rã.
Nguyễn Khê cứ đinh ninh cậu chàng đã "cải tà quy chính", vứt bỏ ý định dầm sương dãi nắng bán vỉa hè để quay về chốn cũ sửa xe, hay chí ít cũng rải hồ sơ kiếm một công việc bảnh chọe nào đó, tỷ như làm công nhân viên chức trong xí nghiệp quốc doanh cho oai.
Nào ngờ lặn mất tăm ba bốn hôm, cậu lại bất thình lình trồi lên, lại tiếp tục bám gót chị em Nguyễn Khê ra phố dọn hàng.
Nguyễn Khê tò mò gặng hỏi: "Mấy bữa nay lặn đi đâu thế?"
Nguyễn Khiết chêm vào: "Nữ thần cấm túc anh à?"
Gương mặt Tạ Đông Dương lúc này nhuốm màu phong trần, già dặn và nghiêm túc đến lạ, chỉ nhìn lướt qua cũng thấu tỏ tâm can chất chứa bao phiền muộn. Chẳng buồn nở một nụ cười, điệu bộ nghiêm túc của cậu lại toát lên khí chất nam nhi thực thụ. Cậu nhìn thẳng vào hai chị em, nhàn nhạt buông lửng: "Cãi nhau to, đoạn tuyệt rồi."
Nguyễn Khiết chớp chớp mắt: "Không lẽ... anh lớn tiếng với nữ thần sao?"
Tạ Đông Dương cúi gằm mặt: "Tôi đũa mốc mà chòi mâm son, tôi nhận thua rồi."
Kỳ thực mâu thuẫn này đâu phải chỉ nổ ra trong lần cô gái ấy cất công tới tận nơi. Ngày ngày cậu chôn chân dọn sạp ở ngã tư phố Đại Sách Lan, phàm là người quen trong ngõ ra phố dạo mát mua sắm, ai mà chẳng nhẵn mặt. Nữ thần đã năm lần bảy lượt khuyên can cậu dẹp tiệm, nhưng cậu cứ giả điếc làm ngơ.
Lời khuyên cất lên chẳng phải một hai lần, thế nên lần trước cất công tới tận nơi, cô ấy mới chẳng thèm giữ kẽ mà tỏ thái độ ra mặt.
Sau dạo đó, nữ thần lại ca thêm bài ca giáo huấn cậu hai chập nữa, ép uổng cậu phải tìm bằng được một công việc t.ử tế cho nở mày nở mặt.
Tạ Đông Dương cũng từng vắt óc suy tính xem có nên dẹp quách cái mớ bòng bong này đi không, tìm một bến đỗ vững chãi để nữ thần và nhạc phụ nhạc mẫu tương lai nở nụ cười ưng ý, rước người đẹp về dinh rồi sinh con đẻ cái, chí thú làm ăn qua ngày.
Nhưng mấy ngày ru rú ở nhà, càng nghĩ trong lòng cậu càng dâng lên nỗi ấm ức nghẹn ngào.
Nữ thần lại mò tới dạy đời chỉ trích cậu, ngọn lửa uất ức kìm nén bấy lâu trong cậu gặp gió bùng lên dữ dội. Trong cơn bốc đồng, cậu chẳng màng đóng vai kẻ luồn cúi nữa, thế là lần đầu tiên cậu gân cổ lên cãi lại. Nữ thần điên tiết, hai người lời qua tiếng lại, và rồi cắt đứt mọi ân tình.
Lúc ấy, Tạ Đông Dương thậm chí đập bàn đập ghế gào lên: "Tôi biết thừa cô khinh rẻ tôi, khinh tôi không có công ăn việc làm đàng hoàng, khinh tôi làm trò hề cho thiên hạ. Bản thân tôi cũng chẳng coi mình ra gì! Từ nay trở đi, tôi không làm gánh nặng cho cô nữa, cô ưng ai thì tùy cô, tôi không cúc cung tận tụy hầu hạ nữa!"
Nữ thần đỏ mặt tía tai vì tức giận, ném thẳng vào mặt cậu một gáo nước lạnh: "Tạ Đông Dương, anh đừng có mà hối hận! Tôi cho anh cơ hội mà anh không thèm đoái hoài. Đừng trách tôi khinh thường anh, cái loại người như anh, chí tiến thủ không có, cố gắng chẳng màng, chỉ rình rập làm ba cái trò đầu cơ trục lợi, cả đời này đừng hòng ngóc đầu lên được! Cứ cắm rễ ở cái vỉa hè đó mà bán dạo cho đến lúc c.h.ế.t đi, xem có ai thèm ném cho anh nửa ánh mắt xem trọng không!"
...
Nghe xong thiên tình sử bi đát, Nguyễn Khiết buông ánh nhìn đầy thương cảm về phía Tạ Đông Dương, thì thào: "Anh thê t.h.ả.m quá."
Tạ Đông Dương: "..."
Đang dở dang câu chuyện thì có khách hỏi mua đồ, Tạ Đông Dương lật đật đứng dậy đon đả mời chào.
Kể từ ngày ân đoạn nghĩa tuyệt với nữ thần, Tạ Đông Dương dường như biến thành một con người khác, chẳng vắng mặt tại sạp hàng một buổi nào. Trừ phi ông trời trút giận mưa tầm tã, nếu không ngày nào cũng có mặt tại phố Đại Sách Lan điểm danh cùng chị em Nguyễn Khê. Nắng nóng như đổ lửa, cả bọn lại xoay xở sắm thêm cây dù che nắng khổng lồ che chở.
Tiếng lành đồn xa, tay nghề của Nguyễn Khê ngày càng chinh phục được nhiều khách hàng. Người mang vải đến đặt may tấp nập như trẩy hội, suy cho cùng, đồ may đo thiết kế thủ công lúc này vô cùng quý hiếm. Có người đã thành mối ruột, đặt may dăm ba lần đ.â.m ra thân thiết, buông lời hàn huyên dăm ba câu bỗng chốc trở thành bằng hữu.
Đối với khách quen, Nguyễn Khê luôn dành cho họ sự ưu ái đặc biệt. Chẳng hạn như Chu lão thái thái cư ngụ ngay mạn Tiền Môn đây, vì tuổi cao sức yếu đi lại khó khăn, mỗi khi may xong đồ, Nguyễn Khê lại đích thân mang đến tận cửa.
Gia thế của Chu lão thái thái vô cùng vững chãi, con cháu đã sớm xuất ngoại định cư từ lâu, lão gia t.ử thì đã quy tiên vài năm trước. Cụ bà chẳng thiết tha bỏ xứ ra đi, đành thui thủi một mình bám trụ lại Bắc Kinh, sống trong căn tứ hợp viện cổ kính.