Bất kể gã đàn ông ăn mặc ra sao, là nam hay nữ, hễ đã bước đến sạp hàng thì đều là "thượng đế". Nguyễn Trường Sinh niềm nở chào hỏi: "Anh đang tìm mua quần áo cho gia đình phải không? Anh thích kiểu nào? Áo sơ mi hay là váy?"
Gã đàn ông mặc áo cánh dơi không đáp lại ngay, hắn đứng lặng trước giá treo quần áo, đưa tay lật giở xem xét một hồi. Sau đó, hắn bất ngờ lôi từ trong túi áo ra một bao t.h.u.ố.c lá, rút một điếu đưa về phía Nguyễn Trường Sinh.
Nguyễn Trường Sinh vội vàng xua tay từ chối: "Tôi không hút t.h.u.ố.c, cảm ơn anh."
Gã đàn ông áo cánh dơi không rút tay lại, chỉ nhếch mép: "Thuốc ngon đấy, anh hút thử một hơi là biết ngay."
Không nỡ từ chối thẳng thừng, Nguyễn Trường Sinh đành nhận lấy điếu t.h.u.ố.c rồi gác tạm lên mang tai, bởi gã kia vẫn cứ chìa tay ra mãi.
Tiền Xuyên ngồi trên ghế, ngước nhìn gã đàn ông, hơi nheo mắt dò hỏi: "Anh có việc gì cần chúng tôi giúp à?"
Gã đàn ông áo cánh dơi khẽ cười, đáp: "Đúng là có việc."
Nói xong, hắn lại quay sang nhìn Nguyễn Trường Sinh. Có lẽ hắn cho rằng, chỉ cần Nguyễn Trường Sinh nhận điếu t.h.u.ố.c thì hai người đã coi như "anh em" rồi. Hắn nở nụ cười, cất lời: "Tôi để ý hai người lâu rồi đấy, anh bạn, tiết lộ chút thông tin được không, quần áo này mấy người lấy ở đâu ra thế?"
Hắn đã cất công tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn bặt vô âm tín, chẳng hề có một nhà máy chuyên bán sỉ quần áo nào quanh đây.
À, lại là một kẻ muốn chia năm xẻ bảy miếng bánh béo bở này. Nguyễn Trường Sinh cũng chẳng mảy may bận tâm, đáp luôn: "Tụi tui nhập hàng từ miền Nam về đó."
Đó là câu trả lời cửa miệng mà ông hay dùng để đáp lại những ai lân la dò hỏi. Xưởng may mini của họ năng suất còn hạn hẹp, hiện tại chưa hề có ý định bán sỉ cho ai. Dù sao thì giá bán sỉ cũng bèo bọt, thà tự đem ra chợ bán lẻ còn kiếm chác được nhiều hơn.
Thuở mới chân ướt chân ráo dọn sạp, vợ chồng ông cũng chẳng đoái hoài gì đến mấy câu hỏi này. Nhưng sau đó, khi nhận thức được vấn đề, họ đã bàn bạc kín và đi đến thống nhất: Tạm thời cứ ém nhẹm chuyện về xưởng may, tránh rước họa vào thân.
Thời buổi này trắng đen còn lẫn lộn, tốt nhất cứ ngậm miệng ăn tiền, bớt được chuyện gì hay chuyện nấy.
"Quảng Châu à?" Gã đàn ông mặc áo cánh dơi ngậm điếu t.h.u.ố.c trên môi nhưng chưa vội châm lửa.
Nguyễn Trường Sinh gật gù: "Trong đó làm ăn khấm khá lắm, xưởng xọt mọc lên như nấm, hàng hóa thì đa dạng, nhiều vô kể, tha hồ mà lựa."
Gã đàn ông đăm chiêu một lúc, rồi gỡ điếu t.h.u.ố.c xuống, gật đầu với Nguyễn Trường Sinh: "Đa tạ ông bạn nhé."
Gã quay lưng bước đi, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên cũng chẳng bận tâm nữa, tiếp tục quay lại với câu chuyện dang dở của mình.
Trước đây cũng từng có người gặng hỏi xem họ nhập hàng từ đâu, nhưng khi nghe nói phải lặn lội xuống tận miền Nam xa xôi thì ai nấy đều chùn bước, chẳng ai dám mạo hiểm. Vì vậy, cho đến tận bây giờ, trên con phố này vẫn chưa thấy bóng dáng sạp quần áo may sẵn nào thứ hai.
Đương nhiên, vợ chồng Nguyễn Trường Sinh cũng chẳng e ngại việc người khác lặn lội vào Nam nhập đồ về bán.
Mạnh ai nấy làm, ai bán chạy thì chứng tỏ người đó có nghề.
Họ đâu thể vừa bày bán quần áo, lại vừa cấm cản kẻ khác nhập hàng về kinh doanh.
Đến tháng Bảy, các trường học bắt đầu nghỉ hè. Lúc này, do đã tậu được cơ ngơi ở vùng ven đô, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không cần làm đơn xin ở lại ký túc xá nữa. Ngay khi kỳ nghỉ rục rịch gõ cửa, hai chị em đã nhanh ch.óng khăn gói quả mướp, dọn thẳng về căn nhà dưới quê.
Hơn hai tháng trôi qua, xưởng may nhỏ đã vận hành trơn tru đâu vào đấy.
Nguyễn Khê nắm giữ khâu thiết kế, lên rập và cắt vải ban đầu; Nhạc Hạo Phong lo mảng nhập nguyên liệu; Nguyễn Thúy Chi dẫn dắt các cô thợ đạp máy may sản xuất; phần việc bán hàng ngoài phố mỗi ngày do Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên đảm nhiệm.
Thời gian nghỉ hè rảnh rỗi, Nguyễn Khê cũng thi thoảng xắn tay áo ngồi vào máy may phụ giúp mọi người đẩy nhanh tiến độ.
Bên cạnh công việc may vá, cô còn tranh thủ lượn lờ dạo quanh khu vực này đó.
Chiếc xe đạp cũ kỹ đưa cô rong ruổi khắp các ngõ ngách chốn thôn quê, giống hệt như cái thời cô mới đặt chân đến Bắc Kinh, lang thang khám phá từng con hẻm nhỏ ở khu vực nội thành.
Thấy Nguyễn Khê đi đi lại lại, Nguyễn Khiết đôi lúc cũng cảm thấy bí bách khi suốt ngày phải quẩn quanh trong nhà, thế là cô bé xin đi cùng chị để thư giãn.
Chỉ khi đi cùng, Nguyễn Khiết mới ngỡ ngàng nhận ra chị mình không phải đi dạo chơi, mà là đi săn lùng bất động sản.
Cô không chỉ đi xem nhà, mà còn vung tiền tậu luôn, thậm chí mua không chỉ một căn.
Chuyện tậu nhà này Nguyễn Khê cũng chẳng hề giấu giếm, những người như Nguyễn Thúy Chi đều tường tận cả.