Nhưng họ cũng chung nỗi hoang mang với Nguyễn Khiết, bèn hỏi: "Cháu rinh về một đống nhà dưới quê để làm gì vậy?"
Từ khi xưởng may nhỏ bắt đầu sinh lời, những dự định táo bạo trong họ cũng dần nhen nhóm. Ví như việc mong mỏi một ngày nào đó làm ăn phát đạt, tích cóp đủ tiền, họ nhất định sẽ tậu một căn nhà ở thành phố, chuyển hẳn lên đó sinh sống cho thỏa ước nguyện.
Nhưng chứng kiến hành động của Nguyễn Khê, có vẻ cô chưa hề mường tượng đến chuyện này.
Nguyễn Khê không thể nói ra mục đích thực sự của mình, đành mỉm cười giải thích: "Phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi cô. Nhà dưới quê đang rẻ bèo, cứ mua để đó đã, sau này công việc kinh doanh có phất lên hay tụt dốc, thì ít nhất mình cũng không lo cảnh vô gia cư, trong lòng cũng an tâm phần nào. Mọi người đừng lo, cháu không lấy tiền lãi từ xưởng may đâu, toàn bộ là tiền cháu cày cuốc dành dụm được từ năm ngoái đấy, hồi mở xưởng vẫn còn dư dả."
Mọi người chẳng ai đoái hoài đến nguồn gốc số tiền, họ chỉ đơn thuần tò mò.
Nhưng còn một nỗi lo canh cánh trong lòng họ là: Rủi sau này công việc làm ăn khấm khá, túi rủng rỉnh tiền, dọn lên phố tậu nhà mới, thì đống nhà dưới quê này của Nguyễn Khê coi như vứt xó. Ở quê có ma nào thèm mua nhà đâu, thế là vốn liếng chôn vùi tại đây.
Tuy nhiên, nghe Nguyễn Khê phân tích thấu đáo, mọi người cũng chẳng gặng hỏi thêm.
Nghĩ lại cũng có lý, nếu cái xưởng may còm này mà không phất lên được, thì ở quê có vài căn nhà cũng tốt, chia nhau ra mà ở. Lũ trẻ lớn lên, rồi cả bố mẹ Nguyễn Chí Cao, Lưu Hạnh Hoa lên ở cùng, một căn nhà làm sao mà chen chúc nổi.
"Cẩn tắc vô ưu", ngẫm lại cũng có lý.
Thực tình, chẳng mấy ai chịu bỏ tiền mua nhà dưới quê, mà người muốn bán cũng hiếm như lá mùa thu. Những người rao bán thường là đã an tọa ở những cơ ngơi khang trang hơn, họ đinh ninh bán được cái nhà nát dưới quê là vớ bở rồi.
Sau khi rút hầu bao 2.500 tệ tậu thêm ba căn nhà, Nguyễn Khê cũng ngưng chuyện đi lùng mua nhà.
Nửa tháng hè còn lại, cô đóng cửa ở nhà, miệt mài với những bản phác thảo thiết kế, lên rập và tự tay may vá.
Ngày nào Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên cũng lặn lội ra phố từ tinh sương để dọn hàng.
Hôm nay, vừa đặt chân đến chỗ cũ, dựng xong sạp, ô che nắng vừa bung ra, quần áo còn chưa kịp treo lên, thì họ sững sờ nhận ra phía bên kia đường cũng vừa mọc lên một sạp bán quần áo may sẵn. Và chủ nhân của cái sạp đó không ai khác chính là gã đàn ông mặc áo cánh dơi, người từng buông lời hỏi dò họ về nguồn nhập hàng hai tháng trước.
Việc này họ đã lường trước từ lâu. Cái mảnh đất Tứ Cửu thành rộng lớn này, đâu thể nào để họ độc quyền bán quần áo mãi được. Thấy họ ăn nên làm ra, ắt hẳn sẽ có kẻ mon men nhảy vào chia phần, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Ánh mắt gã áo cánh dơi và Nguyễn Trường Sinh vô tình chạm nhau, gã còn thân thiện vẫy tay chào, cứ như thể thân thiết với Nguyễn Trường Sinh lắm vậy.
Trong chốn thương trường, bạn cùng ngành chính là kẻ thù không đội trời chung. Nguyễn Trường Sinh chỉ nặn ra một nụ cười gượng gạo, chẳng buồn đáp lời, rồi quay sang phụ Tiền Xuyên treo hết quần áo lên sạp. Đợi khi phố xá đông đúc hơn, họ bắt đầu cất tiếng rao, mời gọi khách khứa ghé qua xem hàng, thử đồ.
Đặc biệt, mỗi khi có mẫu mới ra lò, Tiền Xuyên lại càng rao to, lảnh lót hơn hẳn.
Cả Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên đều tràn trề tự tin vào những thiết kế của Nguyễn Khê, hoàn toàn không xem gã áo cánh dơi ra gì. Và thực tế cũng chẳng lệch đi đâu được, hàng của gã kia ế ẩm hơn hẳn so với sạp của họ.
Nói toẹt ra, đồ gã cất công đ.á.n.h hàng từ miền Nam về trông quá đỗi nhạt nhòa.
Kinh doanh thời trang đòi hỏi phải có gu thẩm mỹ, đâu thể qua loa như buôn bán dăm ba món đồ tạp hóa, cứ gom bừa một mớ rồi đem bán là xong. Chọn sai kiểu dáng thì y như rằng quần áo sẽ đóng bụi trên sạp, đọng vốn là cái chắc.
Ban đầu, gã áo cánh dơi còn tính chơi trội với Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên, cố tình bày sạp chình ình đối diện để dằn mặt. Nhưng gắng gượng được bảy tám ngày, tự gã lặn mất tăm, chẳng bao giờ thấy lảng vảng trước mặt Nguyễn Trường Sinh nữa.
Đã chường mặt ra cạnh tranh mà còn thua xa người ta, chẳng khác nào tự bôi gio trát trấu vào mặt mình.
Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyên mặc kệ gã áo cánh dơi ra sao, cứ mải miết bán hàng, đếm tiền đến mỏi tay. Tối đến về nhà, họ lại lôi chuyện của gã ra làm trò mua vui, kể lể cho Nguyễn Khê và mọi người cùng nghe.
Thế nhưng, gã áo cánh dơi dường như đã trót mang thù với Nguyễn Trường Sinh. Sau đó, gã tiếp tục lặn lội xuống miền Nam đ.á.n.h hàng thêm vài bận, nhưng kết quả vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao. Không hẳn là ế chỏng ế chơ, nhưng buôn bán cứ làng nhàng, may ra gỡ gạc lại chút vốn liếng.