Nguyễn Khê gật đầu: "Không nghỉ việc thì ai dẫn dắt cô ba và mọi người làm giàu được?"

Nguyễn Thu Nguyệt thở dài: "Đúng là... tiếc thật đấy..."

Nguyễn Khê khẽ mỉm cười: "Chị vốn dĩ sinh ra không phải để làm quan, tâm tư cũng chẳng màng đến dăm ba cái danh vọng hư ảo ấy. Mấy cái chức phó phòng, trưởng phòng hay phó giám đốc, giám đốc gì đó với chị chẳng có chút sức hút nào. Chị chỉ đam mê thiết kế, may vá và khao khát được theo đuổi những gì mình thực sự yêu thích."

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Nói thật nhé, chị cả, chị là người mà em khâm phục nhất đấy. Chị luôn dám dấn thân vào những con đường mà người khác e ngại. Em tin tưởng tuyệt đối vào sự lựa chọn của chị, chị luôn có lý do chính đáng cho mọi quyết định, không bao giờ bốc đồng hay làm liều."

Nguyễn Khê mỉm cười rạng rỡ: "Cảm ơn em gái Thu Nguyệt của chị nhé."

Bầu không khí căng thẳng đã hoàn toàn tan biến. Nguyễn Thu Nguyệt lại háo hức chia sẻ: "Khai giảng tới là em lên lớp 11 rồi, chỉ hai năm nữa là bước vào kỳ thi đại học. Lúc đó em nhất định sẽ thi đỗ lên đây, để được đoàn tụ cùng mọi người. Sống ở nhà ngột ngạt lắm, ở cạnh mọi người mới vui vẻ và ý nghĩa."

Nguyễn Khê lại bắt sai trọng tâm: "Bây giờ đã có lớp 12 rồi à?"

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: "Đúng rồi chị, lịch học giờ chuyển sang khai giảng mùa thu. Lúc quy định thay đổi thì em đang học lớp 5, nên phải học thêm nửa năm lớp 5 nữa, tổng cộng là một năm rưỡi. Nếu không thì bây giờ em đã vào đại học cùng mọi người rồi."

Vừa trò chuyện, hai chị em vừa rửa xong bát đũa. Lúc này, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh từ ngoài đi vào.

Hai cậu em đứng trước cửa, Nguyễn Hồng Binh lên tiếng: "Chị cả, các chị dậy rồi à, chúng ta còn đi dạo thành phố nữa không?"

Nguyễn Khê liếc nhìn đồng hồ, đạp xe lên thành phố lúc này cũng vừa kịp bữa trưa. Thế là cô gật đầu dứt khoát: "Đi chứ, xuất phát thôi."

Dứt lời, Nguyễn Khê dọn dẹp qua loa, khoác vội chiếc túi da, dắt chiếc xe đạp ra khỏi cửa, dẫn theo bộ ba Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh cùng lên đường. Đại Bảo và Nguyễn Nguyệt vẫn còn quá nhỏ bé, mang theo chỉ thêm phần rườm rà nên cô đành để hai đứa ở nhà.

Ra khỏi ngõ, Nguyễn Hồng Quân phụ trách đèo Nguyễn Hồng Binh, còn Nguyễn Khê thì chở Nguyễn Thu Nguyệt. Dọc đường đi, nếu mỏi chân, cả đám sẽ đổi tay lái cho nhau nghỉ ngơi.

Chẳng việc gì phải vội vàng, tâm trạng lại thư thái như đang dạo chơi ngắm cảnh, tốc độ đạp xe của họ cũng vì thế mà chầm chậm, nhẩn nha.

Nguyễn Thu Nguyệt ngồi phía sau, hai tay khẽ bám nhẹ vào eo Nguyễn Khê, cất tiếng hỏi han: "Vậy ra hồi trước lúc tụi em theo chị về quê, lúc quay lại em có hỏi cô ba đã lấy chồng chưa, chị lảng đi không trả lời, hóa ra là vì cô ba vừa trải qua sóng gió ly hôn hả chị?"

Nguyễn Khê gật gù xác nhận: "Đúng rồi em, lúc đó em còn nhỏ quá, chuyện người lớn lại rối rắm lằng nhằng, chị sợ em không hiểu nên không tiện kể."

Nguyễn Thu Nguyệt khẽ thở dài thườn thượt: "Chẳng ngờ cô ba lại phải gánh chịu nhiều đau khổ đến vậy, quãng thời gian đó chắc hẳn cô ấy đã sống trong tủi nhục lắm. Nhưng mà thôi, gian nan rồi cũng qua, dượng ba bây giờ rất tốt, cô ba coi như cũng được đền đáp xứng đáng."

Nguyễn Khê buông lỏng giọng điệu, nhẹ nhàng nói: "Đúng vậy, sau cơn mưa trời lại sáng, cuộc đời cô ấy từ nay sẽ chỉ toàn những ngày nắng đẹp thôi."

Cứ thế thong dong đạp xe, đến lúc vào được nội thành thì mặt trời cũng đã đứng bóng giữa đỉnh đầu, bụng dạ ai nấy đều biểu tình ầm ĩ. Nguyễn Khê chẳng chần chừ, dẫn thẳng Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh đi tìm quán ăn trưa.

Lần đầu tiên mấy đứa em đặt chân đến thủ đô Bắc Kinh, cô chị cả dĩ nhiên phải thiết đãi một bữa ra trò.

Nguyễn Khê dẫn cả đám đến thẳng một nhà hàng đồ Tây sang trọng. Gửi xe xong xuôi trong nhà xe, bốn chị em sải bước vào trong, chọn một chiếc bàn trống rồi ngồi xuống. Nhận cuốn thực đơn từ tay người phục vụ, cô đẩy nhẹ về phía ba đứa em: "Mấy đứa cứ xem đi, thích ăn gì cứ gọi thoải mái, ăn cho no bụng thì thôi."

Biết tỏng bà chị mình giờ đã rủng rỉnh tiền bạc, Nguyễn Hồng Quân cười hì hì: "Chị cả hào phóng thế, vậy tụi em không khách sáo đâu nhé."

Nguyễn Khê mỉm cười: "Đứa nào mà khách sáo là chị giận đấy nhé."

Cả đám nghe vậy liền bật cười rôm rả.

Tất nhiên, ba đứa cũng chẳng dại gì mà khách sáo, cứ nhắm những món mình khoái khẩu nhất trong thực đơn mà gọi tưng bừng.

Nguyễn Khê dự tính dành trọn buổi chiều để đưa mấy đứa em đi thăm thú vài danh lam thắng cảnh nổi tiếng của thành phố, đi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, phần còn lại để dành cho ngày mai. Sẵn tiện chiều mai, cả hội sẽ cùng nhau tham dự buổi hội thảo khoa học mà Nguyễn Khiết đã nhắc tới.

Chương 395 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia