Nguyễn Khê khẽ hít sâu: "Vượt qua được khó khăn là tốt rồi, em thấy anh ấy bây giờ xuất chúng chưa."

Nguyễn Khiết gật gù: "Đúng vậy, anh ấy không còn là cậu bé ngây ngô hay bị bắt nạt ngày xưa nữa."

Hai chị em tiếp tục hàn huyên về những kỷ niệm ở vùng quê cho đến khi ba cậu em tắm xong, Nguyễn Khê mới vào phòng tắm. Trời đã khuya, mọi người tắm rửa xong xuôi thì cũng nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay có Trần Vệ Đông ở nhà, nên Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt lại ngủ chung một phòng.

Nằm cạnh Nguyễn Khê, Nguyễn Thu Nguyệt thì thầm: "Em ngày càng thấy tình cảm của mọi người hồi ở quê thật sâu đậm và gắn bó. Chị xem anh Lăng Hào kìa, bao nhiêu năm không gặp, vừa thấy chị là anh ấy bất chấp tất cả."

Nguyễn Khê đáp lời: "Vì cuộc sống ở quê lúc đó quá đỗi cơ cực, nên chỉ một chút ngọt ngào cũng đủ làm người ta thấy trân quý và khắc cốt ghi tâm. Giống như sau này sống sung túc rồi, dù có ăn cao lương mỹ vị cũng chẳng thấy ngon bằng miếng thịt mỡ thời nghèo khó. Đạo lý là vậy đó."

Đặc biệt lúc ấy Lăng Hào còn nhỏ tuổi, tình bạn trẻ thơ vốn dĩ thuần khiết, không toan tính, nên càng trở nên vô giá trong ký ức.

Nguyễn Thu Nguyệt chép miệng: "Em chưa từng có một người bạn như vậy, ghen tị thật."

Nguyễn Khê bật cười: "Chẳng phải em đang có chị đây sao?"

Nguyễn Thu Nguyệt nghiêng người ôm lấy cánh tay Nguyễn Khê: "Hai năm nữa em nhất định sẽ đến tìm chị."

...

Mặt trời vừa ló dạng, rọi những tia nắng ban mai lên những bức tượng linh thú trên mái ngói cong v.út.

Lăng Hào ăn sáng xong, bước vào văn phòng làm việc. Ghế chưa kịp ấm, một người đồng nghiệp đã xấn tới, tựa người vào bàn làm việc của anh, tay bưng cốc nước, vừa uống vừa nhìn chằm chằm vào anh.

Lăng Hào: "Cậu có việc gì à?"

Đồng nghiệp hắng giọng: "Tể Tể?"

Lăng Hào: "..."

Đồng nghiệp toét miệng cười: "Tể Tể, cậu có khát nước không? Để tôi đi rót cho cậu một cốc nhé."

Lăng Hào: "..."

Thấy vẻ mặt của Lăng Hào, đồng nghiệp cười phá lên, tiến tới ôm chầm lấy anh, tiếp tục tra hỏi: "Tể Tể, Khê Khê là ai vậy? Sao cậu giấu kỹ thế, chẳng cho anh em biết gì cả."

Lăng Hào đưa tay day trán: "Cút đi!"

Đồng nghiệp vẫn mặt dày ôm c.h.ặ.t lấy anh, bắt đầu diễn sâu: "Tôi không đi đâu hết, cậu chưa cho tôi biết Khê Khê là ai cơ mà? Tôi cứ đinh ninh trong lòng cậu chỉ có phòng thí nghiệm, ai dè lại có bóng hình một bóng hồng!"

"..."

Lăng Hào lấy tay che mắt, mặc cho anh bạn đồng nghiệp ôm vai lắc lư.

Giữa lúc anh đang bị trêu chọc đến mức ngượng chín mặt, Viện sĩ Chử bất ngờ xuất hiện trước cửa phòng làm việc, bồi thêm một câu: "Tể Tể, theo tôi vào phòng thí nghiệm một lát nhé."

"Phụt..."

Cả văn phòng đồng loạt phá lên cười.

Đồng nghiệp đang ôm Lăng Hào cười rũ rượi, buông tay tha cho anh.

Lăng Hào đứng dậy bước ra khỏi phòng, đi theo Viện sĩ Chử, ngượng ngùng lên tiếng: "Thầy Chử, thầy cứ gọi em là Lăng Hào đi ạ."

Viện sĩ Chử cười ha hả: "Tể Tể cũng hay mà, nghe thân thiết biết bao."

Lăng Hào: "..."

Ánh nắng rực rỡ len lỏi qua khe cửa sổ, hắt lên bậu cửa một vệt sáng trắng muốt. Vệt nắng ấy nhích dần theo bước đi của thời gian, khẽ trượt khỏi bậu cửa, trải dài trên mặt sàn trước giường, soi rọi cả mũi chiếc dép lê đi trong nhà.

Nguyễn Khê thiu thiu tỉnh giấc, đôi mi khẽ chớp chớp.

Giữa lúc cô còn đang lơ mơ, Nguyễn Thu Nguyệt cũng cựa mình tỉnh giấc, cất giọng đặc sệt âm mũi hỏi: "Chị, mấy giờ rồi?"

Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông sáng nay đi làm mà không đ.á.n.h thức hai chị em. Hôm qua bôn ba mệt nhoài, giấc ngủ này khiến họ ngủ quên mất tiêu.

Nguyễn Khê vươn tay vớ chiếc đồng hồ nhỏ trên tủ đầu giường, liếc qua rồi đáp: "Chín giờ kém rồi."

Nguyễn Thu Nguyệt tung chiếc chăn mỏng, bước xuống giường xỏ dép, tiến đến bên cửa sổ kéo rèm ra.

Ánh nắng ch.ói chang ùa vào phòng, khiến Nguyễn Khê phải nheo mắt lại.

Đợi mắt quen với ánh sáng ch.ói chang, hai chị em cùng nhau vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh vẫn còn đang say giấc nồng, hai chị em quyết định không gọi họ dậy.

Kế hoạch ban đầu là sau khi dự tọa đàm sẽ về quê ngay, nhưng vì cuộc hội ngộ bất ngờ với Lăng Hào, họ đã lưu lại thêm một đêm, thế nên hôm nay chẳng có lịch trình gì bận rộn. Đi công viên hay lượn lờ các khu danh lam thắng cảnh lại e mệt mỏi, chi bằng cứ để mấy đứa nhỏ ngủ thêm giấc nữa.

Xong xuôi, hai chị em cùng vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Trứng gà đ.á.n.h đều với bột mì, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ, nêm nếm gia vị vừa miệng. Chảo dầu nóng hổi, những chiếc bánh xèo trứng vàng ươm, mềm mịn lần lượt ra lò, xếp ngay ngắn trên đĩa.

Bữa sáng vừa dọn lên bàn thì Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh cũng lọ mọ thức dậy.

Chương 403 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia