Từng đường nét trên khuôn mặt Lăng Hào gợi lại trong Nguyễn Khê những ký ức thuở nào. Cô bất giác nhớ lại năm mình mười bốn tuổi, cô và anh cùng ra trấn đong rượu cho ông lão thợ may, hai đứa trẻ sánh vai nhau cuốc bộ trên con đường mòn vắt ngang sườn núi. Khi mệt, họ đan tay vào nhau, cuối cùng gần như là dìu dắt nhau mới lết được đến nơi.
Hình bóng của hai đứa trẻ năm xưa từ từ hòa quyện, chồng lấp lên khung cảnh hiện tại.
Cô nhìn Lăng Hào, không nhịn được mà mỉm cười, anh cũng cười đáp lại cô.
Nhớ lại đoạn ký ức nhạt nhòa của hai năm đó bỗng dưng rực sáng, phủi đi lớp bụi mờ, hơi ấm của quá khứ bỗng chốc lan tỏa đến hiện tại. Khoảng cách không gian và thời gian ròng rã tám năm xa cách ngăn cách giữa hai người, dường như ngay khoảnh khắc này đã tan băng, theo gió bay biến hết thảy.
Hai người vừa trò chuyện rôm rả vừa đạp xe, loáng cái đã gần về tới thành phố. Ngay lúc đó, Nguyễn Hồng Quân đạp chiếc xe không chạy ngược ra. Cậu lao tới trước mặt Nguyễn Khê, bóp phanh cái két, giao xe không cho cô, sau đó đón lấy chiếc xe chở đồ của chị gái, bảo: "Chị cả, chị đạp xe không nghỉ ngơi chút đi."
Nếu em trai đã cất công quay lại đón, Nguyễn Khê cũng chẳng buồn khách sáo làm gì.
Cô leo lên chiếc xe không, vừa vào đến ranh giới thành phố, chợt nhớ ra điều gì đó, bèn ngoái đầu dặn dò Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào: "Hai người cứ thong thả mà đi, về thẳng nhà nhé, tôi tạt đi mua ít đồ."
Cô đạp xe vọt đi trước, ghé qua chợ mua cơ man nào là đồ ăn thức uống, từ quà vặt cho đến trái cây, lại còn khuân theo một quả dưa hấu to tướng.
Đến khi cô lỉnh kỉnh xách đồ về tới nhà, Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào vẫn chưa về tới. Thế là cô vào bếp lấy một chiếc chậu lớn, ra vòi nước cạnh máng đá giữa sân xả đầy một chậu nước máy, rồi thả quả dưa hấu vào ngâm cho mát.
Vừa ngâm dưa xong thì Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào cũng về đến nơi. Thế là ba người xắn tay áo làm một lèo, chuyển toàn bộ đồ đạc vào nhà, phân loại rồi xếp gọn gàng vào đúng từng gian phòng. Dọn dẹp đâu ra đấy, tất cả cùng kéo nhau vào gian nhà chính, ngồi quanh bàn bổ dưa hấu ăn.
Nguyễn Hồng Quân ôm miếng dưa c.ắ.n ngập miệng, xuýt xoa đầy sảng khoái: "Ngọt lịm luôn!"
Nguyễn Khê lờ cậu em đi, quay sang hỏi Lăng Hào: "Anh thích ăn gì? Lát nữa tôi mời anh."
Lăng Hào vừa ăn dưa vừa đáp: "Tôi ăn gì cũng được, không kén chọn."
Nguyễn Khê đành quay lại nhìn nhân vật lao động vất vả nhất hôm nay – Nguyễn Hồng Quân, "Lão Ngũ, em thèm ăn gì?"
Nguyễn Hồng Quân không hề vòng vo, thẳng thắn yêu cầu: "Em thèm ăn thịt!"
Chiều ý cậu em, sau khi ăn xong dưa hấu và nghỉ ngơi thêm một lát, Nguyễn Khê dắt cả bọn ra tiệm cơm. Vào đến nơi, cô gọi một bàn tú ụ toàn thịt là thịt: nào lợn, bò, cừu, nào cá, tôm, tiệm có thịt gì gọi thịt nấy.
Nguyễn Hồng Quân cười tít mắt: "Đúng là chị cả ruột của em có khác."
Lúc ăn, Nguyễn Khê nhìn Lăng Hào lên tiếng: "Bữa nay không tính là trả nợ bữa cơm lần trước đâu nhé, bữa nào rảnh tôi sẽ tìm dịp khác mời anh đàng hoàng."
Việc này, Lăng Hào dĩ nhiên cũng chẳng hề khách sáo hay từ chối, gật đầu rắp lự: "Được."
Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt cắm cúi ăn, chẳng màng trò chuyện. Quả thực là đói rã rời rồi, đũa khua múa lia lịa càn quét sạch bách các đĩa thức ăn.
Cơm no rượu say bước ra khỏi quán, ba chị em no ợ hơi liên tục.
Năm người về đến tứ hợp viện, lúc này Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng đã đóng cửa tiệm, ăn tối xong xuôi và về tới nhà. Về đến nơi, hai vợ chồng cũng chẳng chịu ngồi yên, đang lúi húi trong phòng thu dọn đồ đạc, dọn dẹp giường chiếu, sắp xếp quần áo.
Họ đã bàn bạc xong xuôi với Nguyễn Khê. Gian nhà chính rộng rãi sẽ nhường cho Nguyễn Khê ở, không gian thoáng đãng, cô có thể kê bàn cắt, đặt máy khâu làm xưởng làm việc. Từ nay về sau cô cứ ở đó chuyên tâm thiết kế, vẽ mẫu, cắt rập, sẽ không có ai làm phiền.
Còn Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến dọn ra ở dãy sương phòng phía Đông (Đông sương), tổng cộng có ba gian. Đợi đến lúc khai giảng đón Nguyễn Đại Bảo lên, thằng bé cũng sẽ ở Đông sương.
Dãy sương phòng phía Tây (Tây sương) hiện tại cứ để trống, tạm dùng làm phòng cho khách, ai ở quê lên chơi thì sắp xếp cho ở đó.
Gian phòng tiếp giáp mặt đường (Đảo tọa phòng) vì quay mặt về hướng Bắc, quanh năm không đón được ánh mặt trời, nên sẽ không để người ở, chỉ dùng để chứa đồ đạc lặt vặt.
Thấy nhóm Nguyễn Khê ăn uống no nê trở về, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến tạm gác lại việc đang làm dang dở bước ra. Chưa kịp chào hỏi Nguyễn Khê, ánh mắt họ đã va phải Lăng Hào. Nguyễn Trường Sinh bèn lên tiếng hỏi trước: "Ủa? Ai đây nhỉ?"