Lần này Nguyễn Khê chưa kịp mở lời, Nguyễn Hồng Quân đã lanh chanh cướp lời: "Chú không nhận ra ạ? Là anh Lăng Hào đấy."

Vừa nghe tên, Nguyễn Trường Sinh lập tức nhớ ra, vội vàng tươi cười bước tới bắt tay Lăng Hào, "Trời đất, thế này mà đi ngoài đường thì chú có đứng trước mặt anh cũng không dám nhận. Nghe bọn Tiểu Khê kể bây giờ chú tài giỏi lắm rồi, là nhà khoa học rồi cơ mà."

Lăng Hào từ tốn đáp: "Cháu cũng bình thường thôi chú, không có gì to tát đâu ạ."

Nguyễn Trường Sinh buông tay anh ra, vẫn tươi cười rạng rỡ: "Thật không thể ngờ được, cậu bé ngày xưa lầm lì ít nói, lúc nào cũng im thin thít, bây giờ lại làm nên cơ đồ như thế này. Hồi đó mọi người cứ tưởng chú ngốc, giờ mới biết hóa ra chính chúng tôi mới là những kẻ ngốc nghếch."

Kẻ nào dám bảo đọc sách là điều xấu thì kẻ đó đúng là đại ngốc!

Lăng Hào đứng hàn huyên với Nguyễn Trường Sinh vài câu rồi cùng ngồi xuống trò chuyện rôm rả.

Thấy màn đêm đã buông xuống, Nguyễn Khê nhìn đồng hồ rồi nhẹ nhàng lên tiếng với Lăng Hào: "Cũng muộn rồi, hay anh về nghỉ ngơi đi? Tôi e anh về muộn quá lại bất tiện."

Dù sao anh cũng đang ở khu tập thể của cơ quan, tốt nhất là không nên về quá khuya.

Lăng Hào đưa mắt nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, khẽ gật đầu với Nguyễn Khê rồi đứng dậy quay sang từ biệt Nguyễn Trường Sinh: "Đúng là muộn thật rồi, mọi người còn phải dọn dẹp phòng ốc nữa, cháu không làm phiền thêm, xin phép về trước ạ."

Nói xong, anh lại ngoái nhìn Nguyễn Khê, dặn dò: "Có việc gì cần thì cô cứ gọi điện thoại cho tôi nhé."

Nguyễn Khê gật đầu đáp lời: "Vâng, tôi nhớ rồi."

Lăng Hào xoay người bước ra cửa, Nguyễn Khê lẽo đẽo theo sau tiễn anh.

Nguyễn Trường Sinh toan đi theo thì bị Tiền Xuyến kéo áo giật lại, nháy mắt ra hiệu. Anh khựng lại một nhịp rồi hiểu ý, dừng hẳn bước chân. Thấy Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến không ra tiễn, đám Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt đương nhiên cũng rất biết ý đứng im tại chỗ.

Nguyễn Khê tiễn Lăng Hào ra tận cổng lớn, ân cần dặn dò: "Trời tối rồi, đi đường cẩn thận nhé."

Lăng Hào ngoái đầu đáp: "Tôi biết rồi, cô mau vào trong đi."

Nguyễn Khê đứng đó nhìn anh bước xuống bậc thềm, vòng qua hai bức tượng sư t.ử đá gác cổng.

Ngay khoảnh khắc anh sắp tiến tới chỗ chiếc xe đạp, cô chợt cất tiếng gọi: "Lăng Hào."

Lăng Hào dừng bước, xoay người lại giữa không gian đêm tĩnh mịch, ánh mắt dịu dàng hướng về phía cô chờ đợi.

Nguyễn Khê ngập ngừng đôi chút rồi cất lời: "Sau khi anh về thành phố có gửi cho tôi ba bức thư, tôi đều không nhận được. Khi ấy vì đầu óc đang bộn bề bao nhiêu việc khác, lại biết anh đã về lại thành phố nên tôi cũng yên tâm phần nào. Tôi đinh ninh anh sẽ có cuộc sống tốt hơn, không còn phải lo lắng cho anh nữa, thế nên tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa. Mãi sau này tôi mới vỡ lẽ, hóa ra những bức thư ấy đã bị người ta lén mang đi đốt sạch, tôi đã tẩn cho cô ta một trận nhừ t.ử rồi."

Lăng Hào đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, hồi lâu sau mới khẽ lên tiếng: "Xin lỗi cô, tôi cũng sơ suất không suy nghĩ cặn kẽ... Tôi sợ cứ mải miết viết thư sẽ làm xáo trộn cuộc sống của cô, nên sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, tôi không gửi thư nữa... Có lẽ tôi nên viết thêm vài bức thư nữa... Có lẽ... tôi nên gửi thẳng về quê cho cô..."

Nguyễn Khê khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười nhẹ nhàng: "Không sao đâu, những lời anh muốn nói, tôi đều hiểu cả."

Lăng Hào nhìn cô, khóe môi cũng vẽ nên một nụ cười mỉm, ánh mắt trong trẻo tựa làn nước thu.

Con ngõ nhỏ về đêm tĩnh mịch vô cùng. Xuyên qua màn đêm, hai người nhìn nhau mỉm cười. Vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên không trung, tỏa ánh sáng bàng bạc soi rõ hai bức tượng sư t.ử đá trước cổng, soi sáng luôn cả khuôn mặt rạng rỡ của hai người.

Nỗi vướng bận trong lòng đã được tháo gỡ, Nguyễn Khê lại cất giọng lanh lảnh: "Anh mau về đi, chủ nhật tuần sau mời anh đi ăn cơm nhé."

Lăng Hào cười đáp lời: "Vậy để tôi đến đón cô."

Ánh trăng bàng bạc bủa giăng mờ ảo trên mặt đất.

Nguyễn Khê đứng lặng trước cổng lớn, dõi mắt nhìn theo bóng lưng Lăng Hào dần khuất dạng trong con ngõ nhỏ. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng vui vẻ lâng lâng xoay người bước vào trong, tiện tay đóng cổng cài then thật c.h.ặ.t, rồi rẽ qua nhị môn đi thẳng về phía Đông sương.

Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến vẫn đang lúi húi dọn dẹp, bản thân Nguyễn Khê cũng cần sắp xếp lại đồ đạc cá nhân nên cô không nán lại làm phiền hai vợ chồng chú thím lâu. Cô gọi Nguyễn Thu Nguyệt cùng quay về gian nhà chính.

Đêm nay, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh sẽ ngủ tạm ở một gian phòng khác thuộc dãy Đông sương, chỉ cần trải giường ra là có thể ngả lưng.

Chương 413 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia