Lần này anh không men theo hành lang gấp khúc nữa, mà bước thẳng xuống bậc thềm, rảo bước băng qua sân rồi bước ra khỏi nhị môn.

Nghe tiếng cửa "kẽo kẹt", Nguyễn Khê mới giật mình tỉnh giấc từ cơn mộng mị, cảm nhận được ánh sáng lọt vào, cô vùi mặt sâu vào chăn thêm một chốc, rồi mới chịu kéo chăn xuống để lộ khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ, nheo mắt cố xua đi cơn ngái ngủ.

Cô với tay mò mẫm trên gối một lúc, cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt lên xem, đã mấp mé mười giờ sáng.

Cô vỗ tay xuống chăn cái bịch, vẫn nằm ườn ra đó nhắm nghiền mắt thêm một lát.

Chờ đến khi cơn buồn ngủ tản đi bớt, Nguyễn Khê mới đặt đồng hồ xuống cạnh gối, tung chăn ngồi dậy. Cô hất mái tóc rối bời ra sau lưng, cầm lấy bàn chải, kem đ.á.n.h răng, chậu rửa mặt, khăn mặt, lại xách thêm chiếc phích nước nóng, lững thững bước ra sân làm vệ sinh cá nhân.

Giữa tiết trời cuối thu, mặt trời vừa mới nhô lên chưa lâu, ánh nắng ban mai chan hòa khắp sân, chiếu rọi lên người chỉ mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu, tuyệt nhiên không hề gay gắt, ch.ói chang.

Nguyễn Khê vặn vòi xả nước để đ.á.n.h răng. Bàn chải phết kem đưa vào miệng, hương bạc hà the mát quyện cùng làn nước lạnh buốt lập tức khiến cô bừng tỉnh, cơn ngái ngủ vương vấn khi nãy cũng tan biến quá nửa.

Bàn chải cọ xát vào răng tạo ra lớp bọt trắng muốt, mịn màng. Cô cầm bàn chải đ.á.n.h một lúc, ánh mắt chợt rời khỏi máng nước, vô tình lướt qua cánh cửa phòng Tây sương. Đang đ.á.n.h răng, động tác của cô bỗng chốc khựng lại.

Trí óc dường như lúc này mới thực sự bắt đầu vào guồng hoạt động, những hình ảnh chập chờn của đêm hôm qua bất thình lình ùa về trong tâm trí. Cô ngây người nhìn cánh cửa Tây sương một hồi, rồi lại bất giác quay đầu nhìn về phía gian nhà chính, thần trí trở nên bần thần m.ô.n.g lung –

Đêm qua... là Lăng Hào bị mộng du... hay là cô nằm mơ thế nhỉ?

Ban nãy còn mơ màng ngái ngủ nên không nhớ ra thì thôi, giờ chợt nhớ đến, những thước phim ấy cứ lượn lờ chập chờn trong đầu không sao xua đi được. Tất nhiên, ngoài hình ảnh ra, cô còn cảm nhận rõ mồn một cảm giác mềm mại trên bờ môi.

Bên cạnh sự mềm mại kỳ lạ ấy, còn đọng lại cái lạnh buốt, dường như mang theo toàn bộ hơi sương giá lạnh của đêm thâu.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Khê giật b.ắ.n mình sực tỉnh, vội vã đưa tay đ.á.n.h nhanh vài nhịp, súc miệng rồi rửa mặt.

Rửa mặt xong xuôi quay lại phòng, cô vớ đại một sợi dây thun đen, buộc túm một nửa mái tóc lên. Vì đã uốn xoăn, nửa phần trên được cột cao trên đỉnh đầu, nửa dưới thả bồng bềnh xõa ngang vai.

Sở hữu nhan sắc trẻ trung, thanh tú bất chấp thời gian, dù đã lên sống ở thành phố bảy, tám năm trời, cô cũng bắt kịp trào lưu uốn tóc xoăn sành điệu như Nguyễn Khiết, nhưng trông cô vẫn toát lên vẻ ngây thơ, lanh lợi tựa như chú nai con lạc bước ra từ khu rừng sâu thẳm, đôi mắt sáng ngời, biết nói.

Chải tóc xong xuôi, cô ngồi vào bàn chuẩn bị bữa sáng. Trên chiếc bàn tròn đã bày sẵn quẩy nóng hổi và cháo hoa thơm lừng, ban nãy cô đã tinh ý nhìn thấy rồi. Chẳng rõ ai đã cất công mua cho cô, thôi thì cũng toàn người nhà cả, có gì mà phải khách sáo, cứ thế mà lót dạ thôi.

Hôm nay là chủ nhật, Nguyễn Đại Bảo lẵng nhẵng bám theo Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến ra tiệm, Lăng Hào nếu không có nhà thì ắt hẳn đã lên cơ quan tăng ca rồi. Nhà chỉ còn lại mỗi mình cô thui thủi, y hệt như những ngày làm việc trong tuần.

Nguyễn Khê thân cô thế cô nên cũng chẳng buồn ra ngoài dạo chơi. Như mọi khi, ăn xong bữa sáng, cô lập tức ngồi vào bàn làm việc, bắt tay ngay vào công việc. Ngoài việc phải cho ra mắt bộ sưu tập mới của Tường Vi Các theo từng mùa, cô còn kiêm luôn việc thiết kế những mẫu mã quần áo khác.

Tầm nhìn của cô có thể hơi đi trước thời đại, những năm 80 mọi bề vẫn còn nhiều hạn chế bủa vây, hơn nữa mức sống của người dân vẫn còn eo hẹp, cái nghèo cái đói vẫn là tình trạng chung, nên cô quyết định trước mắt chỉ tập trung phát triển những mẫu trang phục bình dân mang thương hiệu Tường Vi Các.

Chờ đến những năm 90, khi nền kinh tế thị trường bùng nổ, trăm hoa đua nở rực rỡ, các ngành nghề đều rầm rộ phát triển, ngành công nghiệp may mặc lúc bấy giờ chắc chắn sẽ chiếm một vị thế quan trọng, đến lúc đó mới chiêu mộ các nhà thiết kế chuyên nghiệp về thành lập bộ phận thiết kế, xây dựng những thương hiệu thời trang trung và cao cấp.

Bảo cô tự tay tuyển sinh viên, đào tạo nhà thiết kế thì cô chẳng có tài cáng ấy, cũng chẳng đủ sức lực kham nổi. Nhà thiết kế và thợ may là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt. Đây là một chuyên ngành lớn đòi hỏi sự bài bản, chuyên nghiệp, không phải cứ học lỏm vài chiêu là làm được, mà phải dựa vào các trường đào tạo chuyên nghiệp.

Chương 422 - Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia