Sau sự cố xe sang đêm hôm đó, Dương Kỳ muốn sống kín tiếng ở trường cũng là điều không thể nào nữa rồi.
Bức ảnh của cô ta gần như đã được truyền tay qua khắp lượt các giảng viên và sinh viên trong trường.
Bố mẹ Dương Kỳ thấy thân phận của con gái đã lộ tẩy nên cũng không cho cô ta ở ký túc xá nữa, ngày ngày đưa đón đi học.
Tuy nhiên, mấy chiếc xe đưa đón đi học hằng ngày chỉ là mấy chiếc Audi hay Mercedes-Benz khá bình thường.
Bố tôi cũng chẳng phải chịu bất kỳ án phạt nào cả.
Dù sao thì thân phận Thiên kim tiểu thư của Dương Kỳ cũng là sự thật.
Nhà họ Dương cũng chỉ coi việc Dương Kỳ sống kín tiếng đi học lần này như một trò chơi trải nghiệm cuộc sống mà thôi.
Phải rồi, chỉ là một trò chơi đối với họ.
Kể từ dạo ấy, tôi ngày càng trở nên bận rộn hơn. Ngoài việc học ra, hễ có thời gian rảnh là tôi lại cùng anh khóa trên đi quay video.
Dương Kỳ dạo này thế mà lại không mò đến kiếm chuyện với tôi nữa.
Tên Thiệu Hiên vốn dĩ trước đây đối xử hờ hững lạnh nhạt với cô ta, sau khi biết được gia cảnh khủng của cô ta thì lập tức bày ra thái độ yêu thương nồng nhiệt, cuồng nhiệt theo đuổi.
Hết xếp nến hình trái tim lại đến lượt đứng giữa sân vận động gảy đàn guitar hát tình ca.
Bởi vì, những điều này vốn dĩ đã không còn đúng với kịch bản nữa rồi.
Cũng không biết dạo này cô ta bị làm sao nữa, trên lớp học mấy lần tôi thấy cô ta đi muộn, quầng thâm mắt rất sâu, sắc mặt phờ phạc mệt mỏi.
Lại còn nghe Lý Tuyết Phương đồn rằng, có người từng bắt gặp Dương Kỳ cùng Thiệu Hiên bước ra từ một nhà nghỉ giá rẻ bên cạnh trường học.
Tôi không khỏi cảm thán, chuyện này đúng là hiếm có thật đấy.
Tuy nhiên, chỉ cần cô ta không chủ động đến gây sự với tôi thì dĩ nhiên tôi chẳng dại gì mà đi chọc vào cô ta. Cuộc đời của tôi chưa bao giờ là quay quanh cô ta cả.
Cho đến khi gần sát kỳ nghỉ đông, sản phẩm video của chúng tôi mới chính thức trình làng.
Video vừa lên sóng đã BỔNG NỔ!
Nó hot rần rần trên toàn mạng xã hội.
Chỉ sau một đêm, lượt xem đã vượt qua con số hàng trăm ngàn, lượng người theo dõi tài khoản cũng tăng lên vùn vụt.
Theo ước tính của một người bạn trong ngành, có lẽ chỉ trong vòng một tuần là có thể cán mốc hàng chục triệu view.
Cửu Trại Câu vào đầu mùa thu đẹp như một bức tranh thủy mặc,
Tôi trong tạo hình cổ trang lúc thì thanh tú dịu dàng, lúc lại có ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết.
Anh khóa trên còn mời thêm một vị content creator rất đẹp trai, có khả năng múa kiếm điệu nghệ đến quay cùng một vài phân cảnh.
Mỗi một khung hình cắt ra đều có thể lấy làm hình nền điện thoại đẹp lung linh.
Anh khóa trên mừng rỡ bảo sẽ đãi tôi một bữa xiên nướng lề đường, kết quả là tôi vừa mới đi xuống tới dưới sảnh ký túc xá thì đã thấy Dương Kỳ dẫn theo hai chiến sĩ cảnh sát đi thẳng về phía mình.
"Chính là cô ta! Cô ta đã ăn trộm đồ của nhà tôi!" Dương Kỳ chỉ tay vào mặt tôi hô lớn.
Hai chiến sĩ cảnh sát tiến lại gần, nói với tôi: "Bạn học Dương Tranh, bạn Dương Kỳ báo án nói bạn lấy trộm đồ của nhà cô ấy. Bây giờ chúng tôi cần lên phòng ký túc xá của bạn để kiểm tra, mời bạn cùng đi lên."
"Được ạ, nhưng em có thể nói với Dương Kỳ hai câu trước được không ạ?"
Cảnh sát suy nghĩ một chút: "Được rồi, nhanh lên nhé."
Tôi thở dài một tiếng, chân thành lên tiếng khuyên bảo: "Dương Kỳ này, tôi không biết tại sao cậu lại chấp niệm dữ dội đến thế, nhưng tôi muốn khuyên cậu một câu: Hãy từ bỏ cái việc chạy theo kịch bản đi. Cuộc đời của cậu, cuộc đời của tôi, đều không nên sống dựa theo bất kỳ một kịch bản nào cả."
Ánh mắt Dương Kỳ thẫn thờ trong giây lát, rồi lập tức trở nên điên loạn và quyết liệt: "Tôi không bao giờ từ bỏ! Cuộc sống trong kịch bản mới chính là cuộc sống vốn có của tôi!"
Tôi bất lực thở dài lắc đầu, đi theo hai chiến sĩ cảnh sát lên phòng ký túc xá.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Cảnh sát quả nhiên đã tìm thấy sợi dây chuyền bị giậm biến dạng nằm trong hộc tủ kéo của tôi, cùng với bộ đầm dạ hội tôi vứt vào máy giặt nhưng chưa kịp giặt sạch.
"Chính là bộ đầm cao cấp và sợi dây chuyền đính đá quý bị mất của tôi đấy! Hóa đơn chứng từ liên quan tôi đã nộp lại cho các anh rồi, tổng giá trị là hơn ba triệu tệ. Các anh phải bắt cái đứa ăn trộm này lại, để cô ta nhận sự trừng phạt thích đáng!" Dương Kỳ đứng bên cạnh hai người cảnh sát dội gáo nước lạnh.
"Bạn học Dương Tranh, hai món đồ này của bạn từ đâu mà có?" Đồng chí cảnh sát hỏi.
Tôi thản nhiên mỉm cười: "Dĩ nhiên là em tự bỏ tiền ra mua rồi ạ."
Dương Kỳ lạnh giọng mỉa mai: "Cậu mà mua nổi chắc? Bộ đầm cao cấp này là tôi nhờ thiết kế đỉnh cao của Ý làm riêng đấy, tám trăm ngàn tệ! Còn sợi dây chuyền này là do mẹ tôi đấu giá mua lại với giá ba triệu tệ đấy!"
"Mấy cái cô vừa nói thì đúng là tôi không mua nổi thật, nhưng bộ váy và sợi dây chuyền này đều là do tôi đặt mua ở trên mạng, lịch sử mua hàng trên điện thoại tôi vẫn còn lưu nguyên đây này." Nói rồi, tôi đưa giao diện lịch sử mua hàng trên Taobao ra.
Dương Tranh vốn là một kẻ hư vinh, không có tiền mua hàng hiệu thì chỉ đành mua đồ nhái hàng phế. Bởi vậy trên điện thoại của cô ấy có rất nhiều chủ shop làm đồ thủ công chuyên nhái lại các thương hiệu lớn. Dương Tranh là khách quen lâu năm rồi, thậm chí còn được giảm giá nữa cơ.
Thông thường chuyển khoản qua WeChat là xong giao dịch, nhưng tôi đã cẩn thận đề phòng nên cố tình bắt đặt đơn qua hệ thống sàn thương mại điện t.ử.
"Không thể nào!" Sắc mặt Dương Kỳ biến đổi dữ dội.
Cuối cùng, cảnh sát đã tìm thấy bộ đầm dạ hội cao cấp cùng sợi dây chuyền thật sự của Dương Kỳ ngay tại căn biệt thự nhà cô ta. Mẹ tôi giải thích với cảnh sát rằng, lúc đó Dương Kỳ nhắn tin bảo bà cất đồ đi vì cô ta không thích và không muốn mặc nữa, tin nhắn trò chuyện vẫn còn lưu làm chứng cứ rõ ràng.
Ngay sau đó, tôi lập tức đệ đơn kiện ngược lại Dương Kỳ về hành vi vu khống người khác, cùng với việc cố tình dùng danh nghĩa của tôi để mua đồ hiệu hối lộ cho cố vấn học tập nhằm mục đích mờ ám. Cộng thêm việc trước đây cô ta tự mình đạo diễn tự mình đóng kịch đăng bài trên mạng rồi tự nhận bị bạo lực mạng để đổ thừa cho tôi... tất cả những điều này khiến người ta vô cùng dễ dàng tin rằng cô ta thật sự đang cố tình nhắm vào tôi để hãm hại.
Bằng chứng hối lộ rất dễ tìm, chỉ cần tra lịch sử mua hàng trong điện thoại cô ta là ra ngay.
Cuối cùng, dĩ nhiên là tôi cũng chẳng thể làm tổn hại gì đến cô ta cả, bố mẹ cô ta đã trực tiếp vung tiền ra để bảo lãnh kéo cô ta ra ngoài.
Tuy nhiên, mục đích của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ là muốn làm tổn hại cô ta, mà là muốn phá hủy hoàn toàn cái kịch bản quái đản này, khiến cô ta không còn dù chỉ một tia hy vọng nào để sửa chữa nó nữa.
Thế nhưng điều tôi không ngờ tới chính là, chẳng bao lâu sau, Dương Kỳ đột ngột nhắn tin cho tôi vào một buổi tối, bảo là muốn cùng tôi ăn một bữa cơm, đồng thời trải lòng về những nỗi khổ tâm bấy lâu nay của cô ta.
Cô ta bảo có rất nhiều chuyện chỉ khi nói với tôi thì tôi mới hiểu được, coi như đây là bữa ăn xóa bỏ mọi hận thù, từ nay về sau cô ta sẽ không còn chấp niệm với việc duy trì kịch bản nữa.
Tôi suy nghĩ một hồi rồi vẫn quyết định đi, nhưng vốn tính cẩn thận quen rồi nên tôi vẫn ra tay gửi một tin nhắn cho anh khóa trên, nhờ anh ấy giúp đứng ở bên ngoài canh chừng hộ.