Chẳng biết Dương Kỳ đã nói những gì với Bá tổng, Ngay trong đêm hôm đó, bài viết kia đã lập tức bốc hơi hoàn toàn khỏi mạng nội bộ của trường học.
Dương Kỳ cũng không quay trở về phòng ký túc xá.
Tôi cùng anh khóa trên tích cực chuẩn bị cho kế hoạch quay chụp của hai đứa. Khoản đầu tư bên phía Bá tổng cực kỳ xịn xò, cho hẳn 100.000 tệ! Cộng thêm một vị đại gia khác ở buổi dạ tiệc bảo là rất thích cái sự thong dong bình tĩnh của tôi trong hoàn cảnh chật vật như thế, nên cũng vung tay đầu tư thêm cho chúng tôi 100.000 tệ nữa.
200.000 tệ quỹ khởi nghiệp! Tôi cùng anh khóa trên sướng phát điên kéo nhau vào phòng tự học thức trắng đêm cày nát cái bản kế hoạch phương án. Khoảnh khắc đó cảm giác như trên người có nguồn năng lượng dùng hoài không hết, trong đầu tuôn ra vô số ý tưởng sáng tạo.
Bận rộn một mạch cho tới tận thứ Sáu, bố tôi gọi điện bảo buổi tối sẽ sang đón tôi, cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm để ăn mừng chiến thắng.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường thì Dương Kỳ đã chạy biến tới khoác c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Tranh Tranh ơi, cậu cũng đi ra ngoài à, hay là chúng ta đi chung nhé."
Nhanh thế mà đã xóc lại tinh thần rồi sao?
Tôi dùng sức rút tay ra mấy lần nhưng không thoát được, đành ngậm ngùi để cô ta khoác tay đi cùng.
Khi tiến lại gần cổng trường, tôi phát hiện ra ở đây đang tụ tập rất đông sinh viên.
"Là vị đại gia nào thế nhỉ?"
"Cái xe đó có giá trị hơn 10 triệu tệ lận đấy."
Các bạn sinh viên xì xào bàn tán rôm rả.
Chẳng hiểu sao, càng tiến lại gần cổng trường, tôi lại càng cảm thấy toàn thân Dương Kỳ trở nên hưng phấn tột độ.
Rất giống một tên thợ săn đang ở thế sẵn sàng xông lên, không thể chờ đợi thêm được nữa khi con mồi sắp sửa chui tọt vào trong l.ồ.ng.
Chúng tôi chen chân ra khỏi đám đông.
Ở lề đường không xa trước cổng trường đang đậu một chiếc xe Maybach màu đen tuyền. Chiếc xe đỗ ngay dưới ngọn đèn đường, toàn bộ thân xe tỏa ra một quầng sáng đen tuyền sang trọng.
Đứng bên cạnh chiếc xe là một người đàn ông trung niên, có vẻ như đang đứng chờ người.
Dương Kỳ vừa nhìn thấy chiếc xe một cái liền lập tức kích động lên, chỉ tay về phía chiếc xe rồi lay lay mạnh tay tôi gào to: "Tranh Tranh ơi, kia chẳng phải là bố cậu sao?!"
Giọng nói to đến mức kinh ngạc, nội dung lại quá đỗi chấn động, làm cho đám đông xung quanh lập tức đồng loạt phóng ánh mắt dồn về phía này.
Tôi trở thành tâm điểm hội tụ của muôn vàn ánh nhìn.
Tôi kinh ngạc quay sang nhìn Dương Kỳ.
Cô ta chẳng thèm che giấu cái bản mặt tính toán mưu mô trên mặt mình nữa.
"Tranh Tranh à, bố cậu tới đón cậu về kìa."
Tôi có chút hoảng loạn.
Bố tôi đúng là lái xe sang thật không sai, thế nhưng ông chỉ là một người tài xế lái thuê thôi. Nhưng nếu bảo tôi phải đứng trước mặt bao nhiêu người thế này mà khai ra thật, thì đúng là có chút khó cất lời.
Đúng lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe bước lại gần, cẩn trọng kính cẩn đứng trước mặt Dương Kỳ.
"Đại tiểu thư, Dương tổng sai tôi tới đón cô về nhà ạ."
Hai mắt Dương Kỳ trợn ngược tròn xoe, phát hiện ra hiện tại mọi người xung quanh đều đang đổ dồn mắt nhìn mình.
"Chú Dương, chú nhầm rồi đúng không? Chú không phải tới đón con gái chú sao?" Vừa nói, Dương Kỳ vừa lôi xềnh xệch tôi tới trước mặt bố tôi.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Bố tôi vừa nhìn thấy tôi một cái liền cười hỉ hả vỗ vỗ vai tôi, chỉ tay về phía chiếc xe đạp công cộng đậu gần chiếc xe sang:
"Con gái à, tẹo nữa con tự quét một chiếc xe đạp rồi đạp về nhà trước nhé, bố đưa Đại tiểu thư về nhà xong rồi mới về sau."
Tôi ngọt ngào "vâng" một tiếng, rồi quay người đi tới quét chiếc xe đạp công cộng.
Mọi người xung quanh lúc này đã bắt đầu rôm rả đoán già đoán non về thân phận thực sự của Dương Kỳ rồi.
Lại còn có người xông lên đòi xin Wechat của cô ta nữa, Dương Kỳ rơi vào thế bí không còn cách nào khác, đành phải ngậm ngùi bước lên chiếc xe của bố tôi rồi rời đi.
Tôi quét xong chiếc xe đạp rồi ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhìn thấy chút ánh sáng le lói từ đèn hậu của chiếc xe sang kia khuất dần trong đêm.
Dương Kỳ à Dương Kỳ, mới là năm nhất đại học, học kỳ một còn chưa kết thúc mà thân phận thật sự của cô đã bị phơi bày sạch sẽ rồi.
Để xem cái kịch bản của cô còn tiếp tục duy trì kiểu gì đây?
Tôi tung tăng vui vẻ đạp chiếc xe đạp cừu con về nhà ăn bữa tối hoành tráng do chính tay mẹ nấu.
Trước đó, bố mẹ tôi quả thực cũng giống hệt như trong kịch bản gốc: một người thì muốn cho tôi mượn xe sang đi vài ngày, một người thì bảo tôi dẫn bạn học về căn biệt thự ăn tiệc để nở mày nở mặt.
Tôi đành bất lực phổ cập pháp luật cho hai người, bảo họ làm thế là không đúng.
Nhưng vẫn không thể áp chế nổi trái tim đang rạo rực của họ. Tôi bèn đổi sang một hướng suy nghĩ khác, cố tình tải rất nhiều bộ phim điện ảnh về đề tài "người giàu khoe khoang tiền bạc rồi bị bắt cóc tống tiền, g.i.ế.c người diệt khẩu" về cho hai người cùng xem ở nhà.
Lại còn cố ý vô tình tiết lộ cho họ biết Dương Kỳ ở trường sống khiêm tốn, kín tiếng đến mức nào.
Nhà mình mà khoe khoang giàu có, lỡ xảy ra sự cố thật thì đúng là chẳng có tiền mà chuộc người đâu.
Còn Dương Kỳ khoe giàu mà xảy ra sự cố thì nhà cô ta tiền nhiều vô kể, vứt bao nhiêu cũng xong.
Chính vì thế, sáng nay khi nhận được lời ám chỉ của Dương Kỳ rằng tối nay ông có thể tự do sử dụng chiếc xe sang đó, bố tôi đã gọi điện hỏi ý kiến của tôi.
Ông rất rạo rực muốn thử, nhưng lại cực kỳ sợ làm ảnh hưởng đến tôi.
Thế là tôi đành tương kế tự kế, bảo bố cứ lái xe qua, nhưng không phải để đón tôi mà là đón Dương Kỳ.
Đến lúc nhà họ Dương có trách phạt xuống, cứ bảo bố tôi tưởng ý của Dương Kỳ lúc đó là muốn ông lái xe đến trường đón cô ta là xong chuyện.
Có điều lần này bố tôi thể hiện quá mức hoàn hảo!
Tôi quyết định sẽ gắp cái chân giò heo to nhất trong mâm cho ông.
Có lòng hư vinh thì chẳng có gì sai, nhưng nếu để nó bộc phát quá đà thì sẽ tự hại c.h.ế.t chính mình.