Nửa tháng chớp mắt cái đã trôi qua.

Tại buổi dạ tiệc thiện nguyện, sự xuất hiện của tôi khiến cho cô bạn đồng dẫn chương trình không ngừng trầm trồ khen ngợi.

Tôi bình tĩnh hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, xuyên suốt quá trình không hề xảy ra chút sai sót nào. Chủ yếu là vì nhiệm vụ cũng chẳng có gì phức tạp khó khăn.

Lục Minh quả không hổ danh là nam chính Bá tổng chuẩn chỉnh của Dương Kỳ. Vừa đứng ở đó một cái thôi là tư thế đã thẳng tắp, khí chất bất phàm, đẹp trai bỏ xa một đống tiểu sinh lưu lượng hay sao hạng A ngoài kia.

Mọi người lũ lượt tiến tới mời rượu, phần lớn những lúc ấy anh ta chỉ nâng ly lên ra hiệu một cái chứ không hề thật sự uống.

Tôi cũng lẩn vào đám đông chen tới gần, nhỏ giọng bảo: "Lục tổng, em là bạn cùng phòng ký túc xá của Dương Kỳ, em có nghe cô ấy nhắc qua về anh."

Lục Minh thản nhiên gật đầu: "Lần này cũng là do Tiểu Kỳ ra sức tiến cử em với tôi, bảo em tới đây làm MC."

Mặt tôi lộ ra vẻ khó xử: "Lục tổng ơi, có một chuyện em muốn nhờ anh giúp đỡ Tiểu Kỳ một tay. Chuyện này đối với cô ấy rất quan trọng, em thì chỉ là một sinh viên nghèo, chẳng có quyền lực hay sức ảnh hưởng gì cả."

Lục Minh nhếch mày: "Em nói đi."

Tôi phẫn nộ bất bình lên tiếng: "Trước đây Tiểu Kỳ ở trường bị người ta bạo lực mạng trên diễn đàn, bài viết đăng ẩn danh bảo cô ấy... có mối quan hệ bất chính với nhân vật xã hội bên ngoài."

"Em biết cô ấy không có, cô ấy cũng chẳng thèm để tâm tới mấy cái đó, thế nhưng mấy cái kẻ ẩn danh lăng mạ nhạo báng người khác lại có thể vô tư bắt nạt cô ấy mà không cần gánh bất kỳ trách nhiệm nào. Cứ kéo dài thế này thì sau này liệu họ có càng ngày càng vô kiêng nể gì mà bắt nạt cô ấy dữ dội hơn không?"

Bá tổng nghe xong, ánh mắt lập tức chùng xuống, ngoắc tay gọi trợ lý lại dặn dò vài câu vào tai.

Tôi thấy mục đích đã đạt được liền thong thả rời đi.

Dựa vào cái tính nết của Dương Kỳ, dù cho cái bài viết ẩn danh đó không phải do chính tay cô ta đăng, thì phía dưới chắc chắn cũng sẽ có mấy cái bình luận do cô ta ẩn danh dắt mũi dư luận.

Trong kịch bản, Dương Kỳ tuy si mê Thiệu Hiên, nhưng Thiệu Hiên lại là một gã tra nam chính hiệu. Hắn chỉ nhắm vào cái hộ khẩu thủ đô của Dương Kỳ, cộng thêm cái tính tình dễ kiểm soát thao túng nên mới yêu đương với cô ta, thực chất chỉ coi cô ta là lốp dự phòng.

Sau này hắn tưởng nhầm Dương Tranh là đại gia ngầm, vì muốn bám váy đại gia mà chẳng thiếu lần giở trò làm nhục Dương Kỳ, khiến Dương Kỳ nhìn rõ bản chất thối nát của hắn.

Nếu như cô ta đã nhất quyết đòi đi theo kịch bản, thế thì tôi sẽ cho Bá tổng chiêm ngưỡng bản chất thật của cô ta, để xem cô ta còn có thể thong dong nhẹ nhàng từ chỗ Thiệu Hiên đá sang bên cạnh Bá tổng nữa hay không!

Đợt quyên góp kết thúc, dàn quan khách lũ lượt ngồi vào bàn tiệc, tôi cùng với các nhân viên khác ngồi chung một bàn.

Một người phục vụ trong lúc bê đồ ăn ra, không biết bị ai huých cho một cái, làm cho bát canh trên tay đổ ập vào tà váy của tôi. Cô bạn MC giơ tay ra kéo tôi lại vô tình làm hất cả ly rượu vang đỏ trên tay vào người tôi, thậm chí còn vô ý làm đứt luôn sợi dây chuyền lấp lánh rực rỡ trên cổ tôi. Nó rơi bịch xuống đất rồi còn bị vài bàn chân giậm lên, mấy đóa hoa đính trên đó méo mó rách rưới hết cả.

Khung cảnh hỗn loạn bên này trỗi dậy, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi chật vật ngồi bệt dưới đất, lại còn bị mấy tên phóng viên tới tham dự tiệc chụp liền mấy tấm hình.

"Thành thật xin lỗi mọi người, vừa rồi bên này có chút hỗn loạn, em xin phép đi thay bộ đồ khác ạ." Tôi thong dong đứng dậy, phủi phủi mấy vết canh cùng rượu vang đỏ trên người, thậm chí còn tươi cười trêu đùa một câu: "Có lẽ ông trời thấy bộ đầm hôm nay em mặc màu sắc hơi đơn điệu quá, nên bảo mọi người chấm thêm chút màu sắc cho phong phú ấy mà."

Không ít vị đại gia trong hội trường đều lộ ra ánh mắt khen ngợi trầm trồ.

Theo đúng kịch bản, khi bộ đầm của Dương Tranh bị làm bẩn, cô ta vì sợ phải đền tiền mà đã phát điên mất kiểm soát đến mức nào. Nếu như vừa rồi tôi cũng nổi điên lên thì chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho cả cái buổi dạ tiệc này.

Cũng may là tôi đã chuẩn bị từ trước, mang theo một bộ sơ mi trắng kết hợp quần đen tới. Phần dẫn chương trình cũng đã xong xuôi rồi, tôi ăn mặc thế này ra ngoài cũng chẳng tính là lạc quẻ.

Trong phòng thay đồ tôi bắt gặp Dương Kỳ, cô ta vừa xông vào đã khoác c.h.ặ.t lấy tay tôi bảo: "Thế nào rồi, Lục tổng có phải đặc biệt chú ý ngó ngàng tới cậu rồi không?"

Tôi tò mò đáp đại: "Hình như cũng bình thường thôi."

Cô ta cổ vũ: "Cậu phải nỗ lực lên chứ, thể hiện cho tốt vào, chắc chắn sẽ nhận được sự ưu ái của anh ấy thôi. Nếu thật sự không được thì cậu có thể ra trước cổng công ty anh ấy mà nằm vùng chờ trực cơ mà."

Hì hì, nỗ lực cái khỉ gió, trong kịch bản Dương Tranh chính là nỗ lực kiểu ngu đần như thế đấy, điên cuồng làm con ch.ó l.i.ế.m Lục Minh, ngày ngày không lo học hành đàng hoàng mà cứ mò ra trước cổng công ty anh ta trực chờ, để rồi bị Dương Kỳ khinh bỉ ra mặt, bị Bá tổng hành cho hiện nguyên hình vô số trò hề t.h.ả.m hại.

"Bà đây phải tập trung cho sự nghiệp trước cái đã." Tôi gói gọn cái bộ đầm bẩn thỉu lại, nhét tọt vào trong một cái túi nilon.

Dương Kỳ liếc mắt nhìn thấy, khóe miệng giương lên một nụ cười đắc ý.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Có điều cái nụ cười đó đã lập tức biến mất ngấu nghiến ngay sau khi cô ta nghe xong một cuộc điện thoại.

Tôi vẫn là đ.á.n.h giá thấp cái độ bá đạo của Bá tổng rồi. Tôi cứ tưởng anh ta sẽ tra ra người đăng bài viết đó là ai rồi đ.â.m đơn kiện kẻ đó, sau đó lần ra được chuyện Dương Kỳ tự đăng bài vu khống chính mình trên mạng.

Ai mà ngờ được, anh ta trực tiếp cho người tìm ra bài viết đó, dắt theo đội ngũ kỹ thuật viên chuyên nghiệp h.a.c.k thẳng vào mạng nội bộ của trường học, làm cho toàn bộ các tài khoản ẩn danh đều hiện nguyên hình hết sạch!

Thế là một màn kịch đầy tính drama đã xuất hiện:

Dương Kỳ: "Đây chẳng phải là Dương Kỳ lớp Máy tính 1 sao? Hóa ra gu lại thích mấy ông già cơ đấy."

Dương Kỳ: "Đúng là làm mất mặt cái trường mình!"

Dương Kỳ: "Lúc ở trên giường cô ta cũng ăn mặc quê mùa thế này à?"

Dương Kỳ: "Chắc gì, biết đâu đại gia lại khoái cái gu này thì sao!"

...

Uôi cha mạ ơi, tôi trực tiếp phải thốt lên một câu uôi cha mạ ơi!

Không ngờ cái con dở này lại tự tay nhắn tới hơn chục cái bình luận c.h.ử.i rủa chính mình, mà còn c.h.ử.i tàn nhẫn độc địa đến thế cơ chứ.

Không biết cái sắc mặt của Bá tổng lúc này thế nào nữa, Liệu có phải sẽ nở một nụ cười tà mị quyến rũ rồi bảo: Hừ, người phụ nữ này, cô rốt cuộc là muốn dùng cái phương thức này để thu hút sự chú ý của tôi sao?

"Sao lại có thể như thế này được chứ!" Dương Kỳ hét lên một tiếng thất thanh rồi ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất.

"Chẳng phải lúc trước cậu còn vu khống bảo là do tôi đăng bài sao?" Tôi lướt lướt màn hình điện thoại: "Chà chà, không ngờ cậu lại có cái sở thích tự c.h.ử.i chính mình thế này, đúng là tớ mở mang tầm mắt rồi đấy."

Cô ta suy sụp gào lên với tôi: "Cậu thì biết cái quái gì chứ! Không đi theo kịch bản thì thế giới này sẽ biến đổi kinh hoàng đấy! Lục Minh đáng lẽ ra phải si tình yêu thương tôi, chờ đợi tôi, thế mà bây giờ anh ấy đã bắt đầu tiếp xúc với những người phụ nữ khác rồi...!"

Đột nhiên, cô ta bừng tỉnh trở lại: "Không, không được, tôi phải đi tìm anh ấy để giải thích cho rõ ràng."

Nhìn cô ta hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm tới tôi nữa, cứ thế điên điên khùng khùng chạy vụt đi, tôi đột nhiên lại cảm thấy thế giới này thật yên bình biết bao.

Có điều mấy lời cô ta vừa nói nghe cũng lạ thật đấy, Lục Minh lại không đi theo kịch bản đứng chờ cô ta, mà lại bắt đầu tiếp xúc với những người phụ nữ khác sao?

Cái này đúng là có chút bất bình thường thật.

Thế nhưng thì có liên quan quái gì tới tôi cơ chứ? Thứ duy nhất làm tôi bận tâm suy nghĩ lúc này chính là khoản tiền đầu tư dành cho nhóm đoạt giải Nhất của chúng tôi mà thôi.

6

Chương 8 - Nữ Phụ Xoay Người Ký - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia