Ta ngẩng đầu cười khan: "Vương gia vẫn phong độ ngời ngời như ngày nào."
"Phì--"
Phía sau Minh Vương, một thiếu niên thanh tú bật cười thành tiếng, khi lên tiếng lại là giọng nữ: "Ca ca, muội cuối cùng cũng được gặp Thẩm tiểu thư của huynh rồi, quả là một người thú vị."
Gọi Minh Vương là ca ca, vậy chẳng lẽ nàng ta là... Cảnh Chiêu Trưởng công chúa!
Còn về việc nàng ta vừa nói gì, điều đó không quan trọng nữa!
Minh Vương nhíu mày, dường như không hài lòng với lời của Trưởng công chúa, ngài ấy nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Trong tình cảnh này, ta chỉ cần giả c.h.ế.t, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, nhất quyết không hé răng nửa lời.
"Thẩm tiểu thư, nếu rảnh rỗi, có thể đến Vương phủ chơi." Nói xong ngài ấy dường như thấy chưa ổn, bèn bổ sung: "Muội muội ta cũng ở đó."
Ta vội vàng đồng ý, còn việc có đi hay không, đó là chuyện của tương lai.
9
Ta còn chưa kịp gặp lại Cảnh Chiêu Trưởng công chúa thì đã nghe tin nàng ấy sắp xuất giá.
Đầu đường cuối ngõ đều bàn tán xôn xao về chuyện này, Nguyên Nghị Thần một lần nữa trở thành trò cười cho thiên hạ.
Hóa ra, Bệ hạ ban hôn Cảnh Chiêu Trưởng công chúa với thế t.ử Khánh Đức công, chẳng hề liên quan gì đến Nguyên Nghị Thần cả.
Ta thở phào nhẹ nhõm, thế mới là lẽ phải chứ, một cô nương xinh đẹp lanh lợi như vậy, sao có thể đi làm vợ kế cho cái tên ngốc Nguyên Nghị Thần đó được.
Nghe nói Trưởng công chúa thích vẽ tranh, ta lập tức lục tìm trong kho ra một bức tranh của Ngô đại gia, lệnh cho Diệu Anh mang tới Minh Vương phủ.
Vốn chỉ là việc nhỏ, ai ngờ ngày hôm sau, Minh Vương lại đích thân tới tận cửa cảm tạ.
Ta vội vàng thay y phục ra tiếp khách, trên đường đi thấy rất nhiều người lạ mặt, kẻ thì khiêng rương, người thì bê hộp.
Đang lúc ta vẫn còn đang ngơ ngác, Minh Vương đã đứng dậy đón ra, bình thản nói: "Lễ vật Thẩm tiểu thư gửi tặng quá quý giá, tại hạ cảm thấy không xứng, trong phủ có chọn vài món đồ tầm thường, xin hồi đáp lại tiểu thư, mong người đừng chê cười."
Ta thầm nghĩ, món đồ đó vốn đâu có tặng cho ngài... đột nhiên ngoảnh sang nhìn Diệu Anh, nàng ấy cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Xem ra là gửi nhầm người rồi.
Giờ này cũng không thể rút lại lời, đành đáp cụt ngủn: "Vương gia khách khí quá, ngài thích là được, cũng chẳng đáng là bao tiền đâu."
Những năm trước khi Ngô đại gia nổi danh, ông ấy từng ghé qua nhà họ Thẩm, ăn chực uống chầu nên ngại ngùng, bèn vẽ tặng cha ta rất nhiều tranh.
Sau này khi ông ấy nhất cử thành danh, tranh vẽ vạn vàng khó cầu, cha ta mới lệnh cho người thu gom hết cả căn phòng đầy tranh lại.
Nói ra thì quả thật không đáng giá, chỉ vài bữa cơm mà thôi.
Minh Vương im lặng hồi lâu, rồi trầm giọng: "Thẩm tiểu thư quả nhiên giàu sang không màng tiền bạc."
Ta chọn cách im lặng.
Không khí trở nên gượng gạo, ta đành lén quan sát những món đồ Minh Vương mang tới.
Nhìn thoáng qua, châu báu ngọc ngà, hoa lệ vô cùng.
Nhìn kỹ lần thứ hai, hình như có chỗ nào đó không ổn.
Trâm phượng vàng kết sợi, trâm ngọc gắn lông phượng, gấm lụa thêu hoa phượng dát vàng...
Đây là muốn hại c.h.ế.t ta sao?
Hai chân ta run rẩy, giọng cũng lạc đi, chỉ thiếu điều quỳ xuống cầu xin: "Vương gia, tiểu nữ vẫn chưa muốn c.h.ế.t đâu ạ!"
Ngài ấy sững người: "Ai muốn nàng c.h.ế.t?"
Nhìn vẻ mặt đó, lẽ nào ngài ấy không biết mình đang mang tới thứ gì?
"Tiểu nữ chỉ là bình dân, không được phép dùng họa tiết phượng hoàng, Vương gia đang làm khó tiểu nữ rồi."
Ngài ấy nhìn lại những món đồ mình mang tới, lặng đi một lát rồi bình thản đáp: "Cứ giữ lấy đi, sau này khắc sẽ dùng tới."
Thứ này chỉ có nương nương trong cung, công chúa hoặc vương phi mới được dùng, ta có giữ đến tận cùng thế giới cũng chẳng dùng tới được!
Khoan đã!
Chẳng lẽ ngài ấy để mắt tới ta rồi?
Hay là để mắt tới tiền của ta?
Suy nghĩ một chút, khả năng thứ hai cao hơn nhiều. Nghĩ đến gia sản nhà họ Thẩm cùng tốc độ phá gia của Minh Vương, ta lắc đầu, dập tắt cái ý nghĩ đáng sợ này đi.
Ngài ấy cũng không nán lại lâu, trước khi đi còn chia sẻ cho ta một tin bát quái mới nhất: "Nguyên Nghị Thần bắt đầu đem bán đồ đạc rồi."
Không ngờ đường đường là một Vương gia mà cũng quan tâm chuyện tầm phào, ta bỗng thấy mối quan hệ gần gũi hơn hẳn, ngay cả nụ cười cũng tươi tắn thêm vài phần: "Đa tạ Vương gia."
Còn tạ về chuyện gì, ngài ấy tự hiểu rõ.
10
Tháng năm, thời tiết đã bắt đầu oi bức, khách khứa tới ngoại ô phía Tây cũng đông dần.
Dựa lan can phóng tầm mắt ra xa, một bên là cánh đồng lúa mì vàng óng bất tận, một bên là rừng mơ xanh mướt, chỉ khi đi vào mới thấy những quả mơ chín vàng treo trĩu cành.
Ngày khai trương t.ửu lầu Ngô Đồng, ta diện trang phục lộng lẫy, chiếc váy gấm màu đỏ sẫm được thêu khéo léo những mảng hoa mơ bằng chỉ vàng nơi tà váy, kết hợp hài hòa với cây trâm hoa mơ bằng vàng ròng trên đầu.
Ta tự tin đối diện với ánh mắt đ.á.n.h giá của thực khách, sai tiểu nhị tặng mỗi bàn một đĩa mơ vàng mới hái.
Quả mơ chua ngọt kích thích vị giác, khiến ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.
Không ít người lập tức quyết định, sau khi ăn cơm sẽ lên núi phía Tây hái mơ, như vậy mới bõ công đi một chuyến.
Trên con đường dẫn lên núi Tây đều là các tiểu thương, ăn uống vui chơi thứ gì cũng có, so với sự phồn hoa trong thành thì nơi này lại mang một vẻ đẹp rất riêng.