Kiều Lung Nhi xấu hổ còn Doãn Tư Cương, anh rất bình tĩnh, chỉ là có chút không hiểu.

"Tại sao trên người cô ấy lại có nhiều vết thương như vậy, dường như khắp người toàn là những vết sẹo, cơ thể của một người phụ nữ sao lại có nhiều sẹo như vậy được chứ." Anh suy nghĩ.

Đương nhiên, anh cũng có thể hiểu được là do người ai đã gây ra những vết sẹo này.

Thân thể của một người con gái lại có đầy những vết sẹo, những vết bằm tím, đúng là xấu xí nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự đáng thương.

Lúc này, anh lại có chút cảm giám nhói như sự đồng cảm.

Nhưng chút cảm giác nhói đau này có là gì. Ghét thì cứ vẫn ghét thôi.

"Anh sao vậy, có phải tôi xấu xí lắm không, khiến cho anh phải ghê tởm rồi, tôi xin lỗi." Cô nói với anh với giọng trầm lắng với vẻ mặt buồn bã, khiến anh càng xót xa hơn.

Một người chỉ nghĩ cho bản thân của mình, cũng biết xót xa sao? Không thể nào, làm sao có thể tin được chứ?

Không gì là không tin được. Là do mọi người không biết thôi, nhìn anh ta lạnh lùng như vậy, cao cao tại thượng như vậy nhưng.....

Cũng đã từng bị những đòn roi đau xé thịt.

Mọi chuyện là....

Mẹ của Doãn Tư Cương đã bỏ rơi anh từ kgi anh sáu tuổi, cuộc hôn nhân của ba và mẹ snh cũng là do ép buộc.

Mẹ không yêu ba của anh mà đã yêu một người đàn ông khác nhưng lại buộc phải chấp nhận cuộc liên hôn.

Sau một thời gian không ngờ mẹ anh lại m.a.n.g t.h.a.i anh ấy. Mẹ anh vô cùng câm hận đứa con này, phải mang trong mình cốt nhục của người đàn ông mà mình không yêu thương.

Ba của Doãn Tư Cương vốn dĩ cũng không yêu bà ấy nhưng sau một thời gian sinh sống, tình yêu của ông ấy bắt đầu ch.óm nở nhưng đáng tiếc bà ấy không yêu ông.

Vì lý do gì đó mà bà đã chịu đựng chung sống với ông sáu năm, nhưng thời gian cũng không khiến bà nguôi ngoai.

Bà luôn không thích đứa con này, suốt ngày không thèm ngó ngàng đến, chẳng quan tâm, chăm sóc anh như bao người mẹ khác.

Đến lúc bà không chịu nổi khi sống trong căn nhà đó nữa, bà đã liên lạc với người đàn ông năm đó.

Rốt cuộc, hai người đã bỏ trốn cùng nhau.

Vì ba của anh quá yêu thương mẹ anh nên ông đã sinh ra thì hận với bà.

Hận vợ thì hạn luôn con, ông giận lây sang Doãn Tư Cương, từ đí, ngày nào ba cũng say xỉn, rượu chè.

Về đến nhà liền lấy roi hành hạ, đ.á.n.h đập.

Sau một thời gian, ông biết chuyện, đã đón anh về nuôi, từ dfos anh luôn sống trong sự nghiêm khắc của ông, để trở thành một người kế thừa gia nghiệp.

Nhưng dù sao đó cũng là đều anh muốn, vẫn tốt hơn là bị đ.á.n.h.

Cũng sau lần này, anh vắt đầu lạnh lùng, vô cảm và tàn bạo.

Đặc biệt là snh rất ghét phụ nữ, anh luôn đa nghi với họ vì chuyện của mẹ anh lúc trước.

Đây cũng là lí do anh cảm thấy đồng cảm với Kiều Lung Nhi. Cảm thấy xót thương, nhói đau thay cô ấy.

Một lát sau.

Anh bế Lung Nhi từ ngà tắm ra, anh chu đáo, lau tóc cho cô.

Có lẻ là vì những vết thương đó mà anh bỗng tốt với cô hơn chút.

Cô cảm thấy kỳ lạ nên hỏi anh.

"Sao tự dưng anh lại dịu dàng như vậy chứ, khác với của lúc nãy." Cô cảm thấy có chút bất an

"Tôi có tốt với cô sao, là cô nghĩ nhiều

rồi." Giọng anh bắt đầu trầm lại, mang đầy vẻ lạnh lùng như lúc ban đầu.

Cô liền rùng mình, không dám nói gì.

"Cô sợ tôi đến như vạy sao". Anh hỏi cô thật nghiêm túc.

"Tôi..... tôi... tôi có thể không sợ anh sao, anh lúc nào cũng hung dữ như vậy." Cô ngây thơ trả lời.

Chậc! Anh hung dữ sao?

Đương nhiên rồi, chỉ giọng nói thôi là đã có thể làm cho người khác khiếp sợ.

Vã lại cô ấy còn là một người nhút nhát, anh thế kia là doạ cô ấy rồi, không sợ sao được đây.

"Được rồi, tóc cô đã khô rồi, giờ thì tránh ra được rồi đó." Anh nói với cô.

Hả? Cô ngơ ngác không hiểu gì.

Anh bắt đầu lên giường nằm và nói rằng.

"Chẳng lẽ cô muốn ngủ cùng tôi sao, nếu muốn, tôi cũng không ngại đâu." Giọng anh đầy sự khiêu khích.

Kiều Lung Nhi vội vàng đứng dậy, hỏi anh Sofa ở đâu.

Anh liền chỉ cho cô. Cô ngồi lên Sofa có cảm giác thích thú và mỉm cười.

Người không biết sẽ nói cô là một người dễ thoả mãn, nhưng cũng không hẳn là vậy.

Mọi người cũng đã biết, đây là nhà họ Doãn, là một nhà giàu có, mọi thứ trong căn nhà này đều đắt tiền và tốt, bền.

Ngay cả cái Sofa này thôi cũng đặc biệt tốt.

Cô thấy vui vù mình được ngủ trên Sofa này.

Nhớ trước kia, cô ở trong một căn phòng trống, cô bị nhốt ở đó, ngoài nhà vệ sinh, phòng tắm thì chỉ có một chiếc chăn mỏng.

Cô luôn phải ngủ trên sàn gạch lạnh lẽo, mùa Đông cũng chẳng có nổi một chiếc áo ấm áp.

Cô sống trong căn phòng đó mà cứ ngỡ mình như là một con b.úp bê vậy, căn phòng đó chính là cái hộp của cô.

Nhưng may rằng cái hộp này vẫn còn chút khí.

Căn phòng có một cái cửa sổ chừa lại cho cô.

Vì cô bị mắc chứng sợ không gian kín cơ mà.

Nhớ lại những lúc còn ở nhà họ Kiều thì ở ngà họ Diệp này còn sung sướng chán. Có thể tự do đi lại, ăn ngon, mặc đẹp còn được một chỗ ngủ êm.

Cô tự dưng cảm thấy vui rồi cứ ngồi cười, anh nhìn cô chẳng hiểu gì.

"Cô rất thích chiếc Sofa đó sao?" Giọng anh lạnh lùng hỏi.

Cô liền gật đầu.

Anh lại tiếp tục nói.

"Vậy sai này, cô cứ ngủ trên chiếc Sofa đó đi." Anh cố tình làm khó cô.

Ngưng cô lại vui vẻ nói với anh rằng

"Cảm ơn anh, anh tốt với tôi thật." Cô ngây ngô, hồn nhiên nói với anh như vậy làm cho anh cảm thấy khó chịu. Cảm thấy người con gái này thật kỳ lạ.

Cô liền nằm xuống chiếc Sofa đó, ngắm mắt lại. Người thì co ro lại như một con nhím.

Anh cũng không nói gì.

Sáng hôm sau.

Cô thức dậy, không hiểu tại sao mình lại ở trên giường.

Cô liền dậy, xuống giường, cô huơ tay huơ chân và cuối cùng cũng đi được xuống lầu.

Doãn Tư Cương đang ăn sáng, cô ngửi được mùi thơm của thức ăn.

"Phu nhân, cô dậy rồi sao? Cô có muốn ăn sáng không?" Có tiếng người hỏi cô.

Doãn Tư Cương liền nói.

Đây là người giúp việc mới trong nhà này, bảo rằng foo có việc gì cần thì cứ gọi cho dì ấy.

"Phu nhân có thể gọi tôi là dì Trần." Dì Trần nói với cô.

Cô liền cảm ơn dì và mong sau này được dì giúp đỡ.

Rồi cô lại mò đường đi lại bàn ăn.

Dì Trần liền đỡ cô ngồi xuống và đưa cho cô cây gậy rồi dì lại đi lấy đồ ăn sáng cho Kiều Lung Nhi.

Ngồi một lát, cô hỏi anh.

"Tại sao tôi lại nằm trên giường vậy."

Anh điềm tĩnh đáp.

"Là do cô mộng du rồi trèo lên giường tôi."

Cô nghe xong câu trả lời của anh. Quả thật không thể tin được. Thật sự là do cô mộng du sao?

Nhưng cô cũng không hỏi tiếp mà im lặng ăn sáng. Cô cứ có cảm giác rằng không phải là do cô mộng du.

Chương 3 - Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia