Điều đó là đương nhiên. Cô sao có thể bị mộng du, lúc sáng anh thức dậy, thấy cô nằm co rúm người lại trên Sofa.

Anh cảm thấy có chút đáng yêu, anh nhìn cô một lát, chọc, chọc má cô rồi bế cô lên giường. Đắp chăn cho cô, cô quay người sang rồi tiếp tục ngủ ngon lành.

Người cô cũng co lại, cứ như một con mèo con vậy. Nhưng anh không hiểu tại sao cô ngủ luôn co người.

Anh không hiểu, các bạn có lẽ cũng không nhưng tôi thì hiểu.

Tôi cũng đã từng kể, từ trước đến giờ Kiều Lung Nhi đều nằm ở dưới gạch lạnh.

Đó cùng là nguyên nhân, nằm dưới gạch lạnh cô cần co người lạnh để giữ ấm cơ thể nên cô đã quen như vậy.

Cho dù ngủ đâu cũng sẽ co người người lại, trông đáng thương và đồng thời cũng đáng yêu như thế.

Cứ vậy anh cứ cho cô ngủ thêm một giấc ngon trên chiếc giường ấm.

Doãn Tư Cương đã ăn sáng xong, anh lạnh lùng đứng dậy, dặn dò cô.

"Cô hãy nhớ đừng đi lung tung trong nhà tôi, không nhìn thấy thì đừng đi nhiều, có gì thì cứ nhờ Dì Trần. Còn nếu ông có đến thì.... " Anh bỗng trầm giọng lại.

"Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn, đừng nói linh tinh, cũng đừng mách lẽo, ông có hỏi gì thì cô nên suy nghĩ thật kỹ khi trả lời, nếu để tôi biết, cô nói gì với ông thì đừng trách tôi độc ác" Anh cảnh cáo cô.

Cô im lặng, không nói gì, ánh mắt cô buồn thăm thẳm. Cô cảm thấy sợ, sợ khi ông đến mà không có Doãn Tư Cương, lúc đó cô nên nói gì, làm gì đây. Chắc chắn lúc đó cô sẽ ngồi im thin thít, không dám nói gì.

Cô lại tiếp tục cảm thấy lo, không biết ông của anh ấy có khó không, có thích cô không, càng nghĩ lại càng thấy sợ, tay cô bắt đầu run rẩy.

Anh nhìn thấy cô như vậy, cảm thấy cô thật đơn giản và nhỏ nhắn, dễ sợ hãi, lo sợ.

Hình như anh có chút cảm tình với cô. Nhưng chỉ trong hai ngày mà đã có cảm tình, thật là quá giả rồi. Hay là do đã lâu anh không gần nữ sắc, nói cách khác là do những người phụ nữ bên cạnh anh đều là loại người lẳng lơ, trơ trẽn.

Anh vẫn chưa được nhìn thấy một người phụ nữ ngây thơ, trong sáng, đơn thuần nên nhất thời có chút hứng thú.

Do là vậy, anh hiểu ra, thì ra, do là anh có chút hứng thú với cô, vì cô khác với những người phụ nữ ngoài kia.

Khi anh hiểu ra được thì anh quay đầu bước đi, anh đến công ty.

Cô thì cứ ngồi ở đó, có cảm giác như là cô không chỉ bị mù mà còn bị câm nữa. Khi bước vào căn nhà này, cô không dám nói gì chỉ là vì sợ sẽ làm phật lòng Doãn Tư Cương.

Cô chỉ nghe anh nói và im lặng làm theo, không dám phản kháng cũng chẳng dám hó hé lời nào.

Thì ra là cô vô dụng đến vậy. Thật sự không làm được gì cả, cô suy nghĩ thế.

Nên cô càng ngày càng nhỏ bé, vì luôn hạ thấp bản thân mình xuống.

Nhị tiểu thư nhà họ Kiều như cô, nhỏ bé đến thế, yếu đuối đến thế, cho dì là ai cũng có thể khiến cho cô sợ sệt, cho dù là ai cũng có quyền sai bảo cô, ai cũng có thể uy h.i.ế.p đến cô.

Thật sự, những người sống trong bóng tối đều như vậy sao. Cô liền đi so sánh với những người khác, những người đồng cảnh ngộ với cô.

Nhưng cô hiểu được, không phải ai cũng như mình. Có nhiều người bị mù nhưng vẫn có được hạnh phúc, việc làm và được tôn trọng đó thôi.

Nhưng có lẻ đó là người khác, còn cô ngay cả hạnh phúc đơn giản cũng không tìm được.

Sau khi anh đi làm, Kiều Lung Nhi nghe theo lời anh không đi lung tung, mà lại trở về phòng ngồi im trong đó, cô không biết nên làm gì.

Một lát, cô nghĩ rằng.

"Nếu mình cứ ngồi không như vậy thì thật là vô dụng, mình phải xem xem có việc gì mình làm được không."

Cô liền cùng cây gậy dò đường của mình, xuống dưới lầu.

Dì Trần nhìn thấy, liền hỏi cô.

"Phu nhân, cô có việc gì dặn dò sao"

"Không, không, không, không có, chỉ là cứ ngồi một chỗ như vậy tôi cảm thấy nhàm chán, nên muốn xuống đây xem có gì làm không." Cô vội vàng trả lời.

"Phu nhân thật có lòng, nhưng thật sự là không có gì để cô làm cả. Vã lại, mắt của cô........." Dì Trần khó xử nói.

Không sao, không sao, cô đương nhiên là hiểu mà, không muốn làm dì Trần khó xử, cô liền đi vòng vòng ra ngoài vườn.

Tuy cô không nhìn thấy được nhưng cô có thể cảm nhận được đó là một khi vườn vô cùng xinh đẹp, rất nhiều hoa, vô cùng thanh mát.

Những hương thơm của hoa cứ xông vào mũi cô. Khiến cho cô cảm thấy rất thoải mái.

Cảm nhận được sự thanh mát như một thiên đường vậy. Đó là cảm nhận của cô.

Và đúng là như vậy, đây là một khu vườn rất đẹp.

Cô đang rất vui vẻ, bỗng nghe có tiếng gì đó.

Là tiếng của một chú cún, cô bỗng thích thú. Liền vào kéo dì Trần ra vườn.

"Dì Trần, dì có nghe thấy tiếng gì không, là tiếng của một chú cún, nó ở đâu vậy, ở đây có nuôi cún sao?" Cô liên tiếp hỏi dì.

Nhưng dì cũng không rõ vì hôm nay là ngày đầu mà dì đi làm, nhưng dì biết rằng ở nhà này không có chú cún nào cả.

Vậy tiếng đó là gì, nó phát ra từ đâu, là cún đi lạc sao?

Dì Trần liền đi tìm, thì ra, thì ra là vậy, có một chú cún con bị bỏ rơi ở trước cổng.

Thật đáng thương, chỉ là một chú cún nhỏ thôi mà, sao ai lại nỡ nhẫn tâm bỉ nó chứ.

"Dì Trần, nó trông như thế nào vậy." Cô hỏi?

"Rất đáng yêu." Dì Trần trả lời cô.

"Vậy..... chúng ta có thể nuôi nó không." Giọng cô thể hiện rõ là rất muốn nuôi nó.

Dì Trần cũng chẳng có quyền quyết định chuyện này, hai người đều khó xử nhưng cô thật sự rất muốn nuôi.

Đứng suy nghĩ một hồi, cô mạo hiểm quyết định, sẽ nuôi chú cún đáng yêu này, theo cảm nhận của cô, nó rất đáng yêu.

Dì Trần liền đưa chú cún cho cô. Cô đã lần mò đi tắm cho chú cún nhỏ này.

Wow!

Đúng thật là rất đáng yêu, sạch sẽ rồi trông thật đẹp.

Sao khi tắm và lau khô cho chú cún, cô liền suy nghĩ và đặt tên cho chú.

"Ưm.... sờ trông rất mềm và thích, đặt tên là..... Bông Bông có được không." Cô cười rất vui vẻ nói với nó.

Xong rồi, cô liền dẫn Bông Bông ra vườn chơi, hai người đùa giỡn với

Buổi chiều.

Cô lại chơi với Bông Bông, có lẽ ngày hôm nay chính là một ngày vui nhất của cô, được tự do, không bị đ.á.n.h đập, bây giờ cô mới cảm nhận được niềm vui là gì.

"Á!"

Cô bị vấp ngã, do Bông Bông cứ quấn lấy chân cô. Một cú ngã rất đau nhưng vẫn không sao vì có người quan tâm cô là Bông Bông, có lẽ từ bây giờ, Bông Bông chính là người bạn của Lung Nhi.

Cảm giác rất vui nhưng được hồi thì cô lại lo sợ.

Sợ rằng khi Doãn Tư Cương về sẽ giận dữ vì cô đã dám tự ý nuôi Bông Bông.

Thật sự sợ hãi, khi chưa được sự cho phép của anh ấy.

Việc gì đến cũng phải đến.

Trời đã tối, Doãn Tư Cương cũng đã đi làm về, lúc đó, cô cứ ngồi trông phòng, ôm c.h.ặ.t lấy Bông Bông.

Lúc này, Tư Cương đang đi từng bước một lên lầu.

Chương 4 - Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia