Cô nghe được tiếng Doãn Tư Cương đang bước lên lầu, cô lại càng ôm c.h.ặ.t lấy Bông Bông hơn. Tay chân bắt đầu run rẩy, nhịp tim của cô càng lúc đập càng nhanh hơn.

Cạch!

Anh mở cửa bước vào.

Lúc này cô ngồi quay lưng sang, tay ôm c.h.ặ.t, che Bông Bông đi. Anh vẫn chưa nhìn thấy.

"Cô đang làm gì vậy, cô đang che cái gì sao?" Anh hỏi cô với giọng nghiêm khắc.

"Tôi..... tôi... tôi. Anh đừng có la tôi đó. Anh hứa đi." Cô run rẩy nói với anh.

"Hôm nay cô to gan quá nhỉ, còn ra điều kiện với tôi nữa." Anh không tin được rằng hôm nay cô lại có dũng khí như vậy.

Nhưng đứng một hồi anh cũng đồng ý với cô nhưng lời đồng ý này liệu có bị rút lại không? Anh là ai chứ, không thích thì sẽ rút lại lời hứa bất cứ lúc nào, ai có thể làm gì anh.

Nhưng không còn cách nào khác cơ mà. Cô đưa Bông Bông ra, tay cô run rẩy vô cùng, trên gương mặt thấy rõ được sự sợ hãi.

Anh hỏi cô với giọng trầm có vẻ là khó chịu.

"Đây là gì đây."

"Đây, đây là một chú cún, tôi nhặt được nó ngoài trước cổng nhà, chắc chắn là nó rất đáng yêu đúng không, nó đáng thương như vậy, tôi có thể nuôi nó không?" Cô nói với anh với giọng dịu dàng nhưng lại run run, sợ hãi.

Cô như là muốn khóc, cô sợ anh sẽ không cho cô nuôi nó, tồi tệ hơn nữa. Không chỉ là không cho mà còn có thể vứt nó hay là g.i.ế.c nó, để cho Bông Bông phải tự sinh tự diệt.

Nghĩ đến đây, cô lại càng sợ hãi.

Lúc này anh nhìn cô, không hiểu được, chỉ là một con ch.ó thôi mà, cô ta có cần phải như vậy không.

Anh vốn là người không thích động vật, đương nhiên ch.ó cũng không nhưng trông cô thế này, anh bỗng nhiên lại mềm lòng.

Nghĩ đến, có lẽ là do ở nhà Lung Nhi cảm thấy buồn chán nên mới muốn nuôi động vật. Có lẽ là đồng cảm nên anh dễ xiêu lòng.

Anh bỗng bước đến gần cô, ngồi xuống giường, anh bế lấy Bông Bông trong tay cô nhưng cô cứ ôm c.h.ặ.t Bông Bông.

"Đưa cho tôi." Anh gắt giọng nói với cô.

Cô cứ cứng đầu, được một lúc thì cũng buông ra.

"Anh định làm gì, anh đừng làm hại nó, nếu anh không muốn tôi nuôi thì hãy thả nó đi, đừng hại nó, nó vô tội mà." Cô cố gắng thuyết phục anh.

"Ai nói là tôi không cho cô nuôi, tuy tôi không thích nhưng nếu cô không cho nó đi lung tung, không phá phách thì tôi sẽ cho cô nuôi lâu dài, còn nếu....." Anh đang nói thì...

"Được, được, được, tôi biết rồi, tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt, anh không cần phải lo." Cô vui mừng, hớn hở, chưa bao giờ cô cảm thấy vui như hôm nay.

Cô vội đứng dậy, bắt lấy Bông Bông trong tay Tư Cương, cô vô cùng thích thú, được rồi, bây giờ cũng đã tối rồi, chúng ta cùng xuống ăn cơm tối thôi.

Bữa cơm tối, cô chỉ lo cùng Bông Bông chơi đùa, chỉ ăn một ít cơm.

Sau một lát.

"Anh ăn xong chưa, tôi đi lên làu trước nhé!" Cô đứng dậy.

"Khoan đã." Anh bỗng trầm giọng.

Rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao tự dưng anh lại gắt giọng? Có phải là cô đã làm sai chuyện gì hay là anh muốn đổi ý, không muốn cho lung nhi nuôi Bông Bông nữa.

Không phải là vậy chứ.

Cô chợt nói.

"Sao vậy." Cô lo lắng.

"Tại sao cô lại không biết tự chăm sóc cho bản thân vậy hả, bây giờ cô đã là Doãn phu nhân, không phải là một con mù bình thường nữa."

"Nếu ông tôi đến thì phải làm sao? Để ông tôi nhìn thấy thì sẽ thế nào? Ông chắc chắn sẽ trách tôi, cô có biết không." Anh nghiêm giọng nói với cô.

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Hả. Cô đứng ngơ ngác không hiểu Doãn Tư Cương đang nói gì.

Cho dù cô vẫn chưa hiểu nhưng không cần nói nhiều, anh liền đi đến, bế cô lên lầu.

"Chân cô làm sao mà bị thương vậy hả." Anh hỏi cô.

Chân? Chân gì chứ?

Sau một lúc đơ ra thì cô chợt nhớ lại, lúc chiều do chơi với Bông Bông mà cô đã bị ngã.

Bị ngã? Vậy thì có sao, đáng để nhớ à. Cô đã bị ngã không biết bao nhiêu lần, ngã rồi cô lại đứng dậy như không có chuyện gì.

Riết rồi cũng quen, cú ngã này đối với cô cũng chả đáng để nhớ.

"Cô còn đơ ra đó làm gì, tôi đang hỏi cô đó." Anh lại hỏi cô lần nữa, lần này anh hơi bị mất kiên nhẫn, vì trước giờ anh không thích hỏi lại lần hai.

"Không, không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không sao đâu, tôi quen rồi." Cô thản nhiên trả lời với anh.

Với câu trả lời thản nhiên này cô vô tình làm anh tức giận.

"Cô quen rồi? Cô nghĩ cô nói rằng cô quen rồi là được sao, tuy chỉ là vết thương ngoài da nhưng cô có biết khi bị nhiễm trùng thì nó sẽ nghiêm trọng thế nào không, chữa hết thì cũng để lại sẹo, là một người phụ nữ cô lại không biết chăm sóc cho thân thể, da thịt của mình, cô có phải là phụ nữ không? Anh tức giận.

Nghe những lời này, cô cảm thấy như mình được quan tâm, cô có chút cảm động thì chợt cô hiểu ra rằng.

"Anh đây là đang lo tôi để lại sẹo trên thân thể của một vị Doãn phu nhân sao? Sợ cả ông biết được, có phải không?" Cô buồn bã hỏi anh.

Không chờ anh trả lời, cô lại nói tiếp. "Anh không thật sự lo cho tôi có phải không, nhưng anh nghĩ kĩ lại xem, trên người tôi còn thiếu những vết sẹo sao nên không cần phải như vậy đâu." Cô có gắng nén nước mắt nói với anh.

Anh liền nhớ lại, quả thật trên người cô không thiếu những vết sẹo nhưng sau một hồi, anh lại có lí do để nói tiếp với cô.

"Cô nói đúng nhưng những vết sẹo đó không liên quan đến tôi, còn bây giờ cô đã là phu nhân của tôi, nên tôi không muốn cô bị thương ở căn nhà này với cái danh phu nhân đó. Muốn bị thương cũng phải đợi sáu tháng nữa." Nói xong anh liền đi lấy hộp cứu thương.

Cô ngồi ở đó, tay ôm c.h.ặ.t Bông Bông, nước mắt cô không ngừng tuôn ra.

Đúng. Sáu tháng nữa, chính là sáu tháng nữa, lúc cô và anh phải ly hôn, thoát khỏi sự ràng buộc của nhau.

Lúc đó cô sẽ phải trở lại những ngày tồi tệ như lúc trước, trở lại một cuộc sống không bằng c.h.ế.t.

Nhưng tệ hơn nữa là cô sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Bây giờ cô lại cảm thấy được quan tâm giả còn tốt hơn là bị khinh thường, né tránh, không ai quan tâm.

Thế là cô cứ khóc. Đến khi Doãn Tư Cương quay lại.

"Cô sao vậy?" Anh vội vàng đi đến.

Cô thì vội vàng lau nước mắt.

Cô ngước mặt lên, mỉm cười.

"Tôi không sao?" Miệng thì nói không sao nhưng nước mắt không biết từ đâu cứ chảy ra.

Cô lại lau đi lần nữa.

Anh liền bỏ hộp cứu thương xuống, cằm tay cô lại.

"Đừng lau nữa, mắt sưng lên cả rồi kìa, muốn khóc thì cứ khóc đi, đâu phải là tôi không cho cô khóc, giả vờ vui vẻ, lạc quan gì chứ, cô làm vậy không cảm thấy mệt sao?" Anh khó chịu, cau mày nói với cô.

Lúc đó do cảm xúc dâng trào, cô liền ôm c.h.ặ.t lấy anh mà khóc.

Anh giật mình khi cô ôm anh, rồi lại dịu dàng xoa đầu cô như an ủi.

Tại sao hôm nay anh lại dịu dàng như vậy chứ?

Chương 5 - Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia