“Ngươi có ý gì?”

Hắn không trả lời câu hỏi ấy, chỉ bình tĩnh giơ tay lên rồi gõ nhẹ vài cái vào vách xe.

Bên ngoài lập tức truyền tới một tiếng đáp trầm thấp, lúc này ta mới nhận ra phu xe đã bị người của hắn khống chế.

Xe ngựa lại bắt đầu chuyển bánh, nhưng phương hướng đang đi hoàn toàn không phải con đường trở về kinh thành.

“Ta đã chuẩn bị đầy đủ hành lý, xe ngựa và thuyền, chúng ta sẽ cùng nhau đi về phương Nam.”

Giọng hắn vô cùng bình tĩnh, rõ ràng chuyện này đã được hắn âm thầm mưu tính từ rất lâu.

“Lúc còn ở Thanh Châu, chẳng phải nàng từng nói muốn tới Giang Nam sao?”

“Bây giờ chúng ta cùng đi.”

“Ngươi điên rồi!”

Ta khó lòng tin nổi mà nhìn thẳng vào hắn.

“Ta là cữu mẫu của ngươi.”

Hắn bỗng khẽ bật cười, nhưng ý cười lạnh lẽo ấy hoàn toàn không chạm tới đáy mắt.

“Chỉ cần tới một nơi không có ai quen biết chúng ta, vậy sẽ chẳng còn người nào biết chuyện.”

Hắn thật sự đã phát điên rồi.

Xe ngựa cuối cùng dừng lại bên một bến đò.

Hắn lấy từ trong hành lý ra một chiếc mũ che mặt, sau đó dịu dàng đội lên cho ta, còn cẩn thận chỉnh lại từng nếp sa.

“Đây là thứ nàng từng để lại trong căn nhà ở Thanh Châu.”

“Tất cả đồ đạc của nàng, ta đều đã mang trở về hết rồi.”

Lớp sa trắng chậm rãi buông xuống, che khuất nửa gương mặt của ta.

“Thật giống.”

“Giống hệt dáng vẻ của nàng khi chúng ta lần đầu gặp nhau ở Thanh Châu.”

Hắn đưa tay đỡ lấy cổ tay ta, dẫn ta bước lên thuyền, giọng nói dịu dàng đến mức giống như đang hứa hẹn một giấc mộng tốt đẹp.

“Chúng ta cùng xuống phía Nam, đi theo đúng lộ trình năm ấy từng tính toán khi còn ở Thanh Châu, lần này ta nhất định sẽ không phụ nàng.”

Thân thuyền vừa khẽ rung lên, lời hắn còn chưa kịp nói hết đã bị một quyền mạnh mẽ đ.á.n.h ngã xuống boong.

Không biết Tạ Hàn đã đuổi tới từ lúc nào.

Sắc mặt hắn lạnh như nước mùa đông, một tay túm lấy cổ áo Bùi Yến, tay kia hết quyền này tới quyền khác đ.á.n.h xuống không hề lưu tình.

Bùi Yến nghiêng đầu nhổ ra một ngụm m.á.u, vậy mà vẫn còn có thể bật cười:

“Tiểu cữu, chỉ cần người hôm nay không đ.á.n.h c.h.ế.t ta, sau này ta vẫn sẽ tiếp tục tìm cơ hội đưa nàng đi.”

Hai mắt Tạ Hàn lập tức đỏ ngầu vì tức giận.

Xưa nay hắn luôn mang dáng vẻ lười biếng tùy tính, dường như chẳng có chuyện gì đủ khiến hắn thật sự nổi giận, ta chưa từng thấy hắn trở nên đáng sợ như lúc này.

Nếu không phải ta sống c.h.ế.t kéo c.h.ặ.t lấy tay áo hắn, e rằng hôm ấy hắn thật sự sẽ đ.á.n.h Bùi Yến c.h.ế.t ngay trên con thuyền ấy.

Sau khi trở về kinh thành, bệ hạ im lặng thật lâu rồi mới ra lệnh cho ngự y lập tức cứu chữa Bùi Yến.

Một người là bào đệ cùng huyết thống với ngài, một người lại là đứa con mồ côi duy nhất mà hoàng tỷ đã mất để lại.

Bị kẹt giữa hai người, cuối cùng bệ hạ cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể sai người mời Thái hậu từ trên núi xuống.

Thái hậu nhìn Bùi Yến đang hôn mê bất tỉnh trên giường, liên tục thốt lên mấy tiếng “tội lỗi”, mà tóc mai của bà dường như chỉ sau một đêm đã bạc đi rất nhiều.

Chuyện này dù thế nào cũng là một bê bối của hoàng gia.

Ý của bệ hạ và Thái hậu đều là muốn âm thầm che giấu chuyện ấy xuống, không để người ngoài biết được.

Nhưng Tạ Hàn nhất quyết không chịu, trực tiếp xông thẳng vào cung tranh luận với họ:

“Hắn bắt giữ Vương phi của ta, chẳng lẽ chuyện này cứ như vậy mà bỏ qua sao?”

Cuối cùng hắn thay ta đòi được rất nhiều ban thưởng từ hoàng gia.

Từ mỹ hiệu, nghi trượng cho tới quy cách xe kiệu và y phục, ngay cả đứa con còn chưa ra đời của ta cũng đã được ban tước vị từ trước.

Nhưng ngoài những thứ ấy, hắn còn nhất định đòi thêm một điều.

Đời này Bùi Yến tuyệt đối không được phép bước chân vào đất phong của hắn dù chỉ nửa bước.

Đến khi bệ hạ chấp thuận chuyện này, cơn giận trong lòng Tạ Hàn mới xem như nguôi xuống đôi chút.

Sau đó không lâu, hắn liền đưa ta khởi hành về phía Nam.

Đất phong của hắn vốn nằm ở miền Nam, nơi ấy an ổn lại giàu có, cũng chính là vùng đất trong hai năm sống ở Thanh Châu ta từng nhắc với Bùi Yến rằng mình rất muốn một lần được tới.

Tiếng bánh xe đều đặn vang trên con đường rời khỏi cổng thành, còn hình bóng kinh thành phía sau lưng cũng từng chút từng chút trở nên mờ nhạt.

Ngày chúng ta rời đi, thương thế của Bùi Yến vẫn nặng tới mức chưa thể xuống giường.

Người của bệ hạ ngày đêm canh giữ hắn, nhưng hắn vẫn tìm cách hối lộ một cung nhân, nhờ người ấy lén mang tới cho ta một phong thư.

Tạ Hàn nhận lấy phong thư, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cung nhân đang đứng trước mặt.

Cung nhân lập tức quỳ rạp xuống đất, ngay cả đầu cũng chẳng dám ngẩng lên.

Ta nhẹ nhàng vỗ lên tay Tạ Hàn như muốn trấn an hắn, sau đó nhận lấy phong thư từ tay hắn rồi mở ra, nhưng từ đầu tới cuối chẳng đọc lấy một chữ.

Ta chỉ lấy đá lửa, khẽ quẹt một cái.

Ngọn lửa nhanh ch.óng bén lên, thiêu phong thư ấy thành tro bụi sạch sẽ.

“Nói với hắn rằng, trên đời này từ nay sẽ không còn Hứa Thanh Ngô nữa.”

“Cũng không cần tiếp tục nhớ tới nàng.”

Tạ Hàn đưa tay ôm ta vào trong lòng, dịu dàng vén một lọn tóc mai đang rơi bên má ta ra sau tai.

Bánh xe vẫn đều đặn lăn trên con đường dài, đưa chúng ta một đường hướng về phương Nam.

Từ đây núi cao sông dài, chuyện cũ của những năm tháng đã qua cũng theo gió mà đoạn tuyệt hoàn toàn.

HẾT.

10 - Núi Cao Sông Dài, Một Đời Chẳng Ngoảnh Lại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia