Chỉ bởi một lời vu khống từ tiểu muội, vị hôn phu vốn đã được định sẵn của ta lại bỏ trốn ngay trước ngày thành thân, khiến hôn sự vốn tưởng đã an bài bỗng chốc tan thành mây khói.
Hắn còn để lại một phong thư, trong đó lạnh lùng viết rằng: “Nữ nhi nhà họ Thôi phẩm hạnh chẳng ra gì, ta thà chết cũng tuyệt đối không cưới.”
Ta vừa mất đi hôn sự, lại mất sạch thanh danh, từ đó đóng cửa nơi khuê phòng, mang bệnh triền miên suốt nửa năm trời.
Lòng đã nguội lạnh tựa tro tàn, ta không còn muốn lưu lại kinh thành thêm nữa, bèn rời đi tới Thanh Châu dưỡng bệnh.
Nào ngờ trong một lần ra ngoài du xuân nơi Thanh Châu, ta lại tình cờ cứu được một người.
Người ấy vì ta mà bất chấp nguy hiểm trèo lên vách núi cheo leo hái thuốc, lại quỳ trước tượng Phật suốt mấy ngày liền, chỉ mong cầu được cho ta một lá bùa bình an.
Trước lúc rời đi, hắn nắm thật chặt tay ta, ánh mắt chân thành mà tha thiết, khẽ nói:
“Ta ở kinh thành có một vị hôn thê không hợp lòng.”
“Ta đã gửi thư trở về kinh thành, chẳng bao lâu nữa sẽ cùng nàng ấy hủy bỏ hôn ước.”
“Không quá nửa tháng, ta nhất định sẽ trở lại Thanh Châu cưới nàng.”